Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

TRĂNG MIỀN SƠN CƯỚC (Chương IX)


GẶP LẠI 
Bây giờ Thùy Dương đã nghỉ học ở trường để chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp cấp ba sắp tới. Cuộc đời học sinh đối với cô như thế coi như là đã kết thúc. Bao nhiêu cảm xúc rộn lên trong cô, bởi nổi nhớ về bạn bè và những tháng ngày còn đi học. Đó là những ký ức thân thương mà cô biết là sẽ không bao giờ trở lại trong đời. Người đầu tiên Thùy Dương muốn tâm sự lúc này là Phương, bởi chỉ có anh mới có thể ôm trọn những cảm xúc của cô mà thôi. Nếu không liên lạc được với anh, cô sẽ không thể nào yên tâm để mà ôn thi được, nó dường như là một mệnh lệnh thôi thúc từ trái tim vậy. Mọi mối liên hệ với anh lúc này cô đều tìm đến, như là những nỗ lực cuối cùng trong cơn tuyệt vọng.  

TRĂNG MIỀN SƠN CƯỚC (Chương VIII)


CÁNH CHIM PHƯƠNG TRỜI
Tại tòa soạn báo - Thành phố Sài Gòn. Phương đang ngồi xem qua một số tin tức và bài vở của số báo mới ra hôm nay. Anh và các đồng nghiệp khác ở đây vẫn thường có thói quen này, họ đọc báo để theo dõi công việc và thảo luận với nhau về các bài viết đáng chú ý. Đó là một sinh hoạt truyền thống và mang tính nghiệp vụ của tòa soạn.
Sau khi nghỉ làm ở con đập, Phương vào Sài Gòn và làm việc cho tòa báo. Lại một môi trường mới nữa thử thách anh, nhưng làm báo có vẻ như là công việc mà Phương đang yêu thích lúc này. Vừa để sử dụng những kiến thức xã hội mà anh tích lũy được, lại có thể khám phá những giới hạn khả năng của bản thân.

TRĂNG MIỀN SƠN CƯỚC (Chương VII)


KẺ Ở NGƯỜI ĐI
 Bữa nay đi học về, Thùy Dương cảm thấy cơ thể rã rời, miệng đắng chát, có vẻ như là sắp ốm đến nơi. Cầm lấy cây chổi quét nhà một cách miễn cưỡng, đầu óc cô lúc này cứ ong ong mà không thể nào tập trung vào công việc gì được. Mấy hôm nay tâm trạng cô buồn bã, vì đang sắp phải rời xa Phương. Hai từ “Chia li” cứ đeo bám lấy suy nghĩ cô mà không tài nào dứt ra được, như một thực tế không mong đợi nhưng người ta đành phải bất lực nhìn nó đến một cách chậm rãi. Từ lâu Thùy Dương đã dự cảm điều này sẽ xẩy ra, nhưng tình yêu nồng nàn khiến cô quên đi hoặc cố tình không muốn nghĩ đến nó. Nhưng đó là sự sắp đặt của số phận, con người làm sao có thể thay đổi được chứ. Những suy nghĩ bất lực ấy đã làm cho cô trở nên mệt mỏi và như muốn suy sụp.

TRĂNG MIỀN SƠN CƯỚC (Chương VI)


NGÀY MỚI TRÊN VÙNG QUÊ
Tối hôm qua mưa rả rích suốt đêm, đám cây trên khoảng đồi sau lán ướt đẫm những nước, giờ đây trở nên lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Hơi mát xông lên dìu dịu, khiến cho không khí buổi sáng trở nên mát mẻ hơn hẳn. Xe cộ, máy móc nằm im lìm trong sân, bên cạnh những vũng nước mưa lấp loáng như gương. Phía trước lán - chỗ khu vực thi công – có mấy đám đất màu nâu đỏ được máy ủi cày xới lên, còn vương vãi, ngổn ngang.
Sáng ra trời tạnh ráo, nên Thành cho anh em công nhân làm tiếp công việc còn dang dở từ chiều hôm qua. Anh vui mừng vì thời tiết ban ngày thuận lợi, vì thế mà họ có thể hoàn thành nốt những hạng mục cuối cùng, để kịp cho lễ khánh thành công trình sắp tới.