Thứ Ba, ngày 01 tháng 9 năm 2015

Lời nguyền của Thượng Đế

     
     Đa nguyên chính trị, kết hợp với cơ cấu tam quyền phân lập, sẽ tạo nên cơ chế dân chủ. Vì có sự giám sát, chế tài lẫn nhau giữa các cơ quan chức năng, cho nên mức độ trung thực và trong sạch của quan chức rất cao. Công bằng, dân chủ không ngừng phát triển, cuộc sống con người vì thế mà được hạnh phúc, phồn vinh.

     Chế độ cộng sản thì ngược lại, giới cầm quyền cũng như cán bộ nhà nước nói dối như cuội, chưa khi nào họ nói thật với dân điều gì cả. Mọi thứ bao giờ cũng tăng trưởng tốt đẹp, nhưng thực tế thì ngược lại. Ví như dân sống rất nghèo khổ và lạc hậu, phải chịu đựng nhiều bất công, nhưng đảng lại ca ngợi xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Quan chức tham nhũng đến mức trở thành cơ chế, vậy mà họ lại nói là liêm khiết, hết lòng phục vụ tổ quốc, phục vụ nhân dân. Nội bộ đảng rối như canh hẹ, đấu đá nhau thừa sống thiếu chết, vậy mà lại tuyên truyền là trong sạch, vững mạnh…

     Đảng nói các nước tư bản sai trái, bóc lột và dã man, nhưng lại cho con cái của họ đến học rồi định cư ở đó.

Thứ Ba, ngày 25 tháng 8 năm 2015

Mênh mang Đồng Nội

     
     Chú Năm đang ngồi trên thềm chuốt lại mấy sợi mây để đan cái lồng chim, đôi bàn tay khéo léo lần theo từng chiếc nan như thêu, như múa vậy. Với tâm trạng phấn chấn, chú lắng tai nghe âm thanh líu lo của đủ giống chim được nhốt trong chiếc lồng lớn đặt trước sân, ngay dưới gốc cây si cổ thụ. Thi thoảng chú dừng lại, cong môi để mà huýt sáo tiếng của một loài chim nào đó, lũ chim ngơ ngác lắng nghe một lúc rồi nhất loạt hót theo. Chú Năm có cái tài bắt chước giống hệt giọng hót các loài chim, có lẽ bao nhiêu năm trong nghề đã luyện cho chú kỹ năng đó, từ hồi còn nhỏ theo cha đi bẫy chim vậy. Vừa nhìn cái bóng nắng buổi sáng lúc này đã lan đến chỗ chiếc lồng chim, chú vừa chậm rãi với tay lấy điếu thuốc lào, nhồi thuốc rồi châm lửa hút một hơi khoái trá, ánh mắt tươi vui vuốt ve theo làn khói.

Chủ Nhật, ngày 16 tháng 8 năm 2015

Chứng Điên kỳ lạ

     
     Có anh tên Sản nọ mắc chứng hoang tưởng, cứ nghĩ mình là Hoàng Đế. Mỗi lần ra đường anh đều mặc hoàng bào y như đang diễn tuồng, lại tìm đến chỗ bán hàng mã mua một cái vương miện bằng giấy rồi đội lên đầu. Sản không thích người ta tung hô mình “vạn tuế” như bình thường, mà phải là “muôn năm”, kèm theo mĩ từ “quang vinh, vĩ đại” nữa.  Ai gặp Sản mà hô “Hoàng thượng quang vinh muôn năm” thì hắn thích chí vô cùng, cười đến tít cả mắt lại. Kẻ nào đóng vai nịnh thần, ca ngợi hắn là vĩ đại, thiên tài, thì Sản lại càng vui lòng lắm lắm. Khổ nổi, hắn nói toàn những chuyện không đâu, nào là “kẻ thù giai cấp”, “quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội”, “tinh thần quốc tế vô sản”… cho nên chẳng ai hiểu gì cả. Thấy thế, người ta thương cảm mà muốn chữa cho hắn khỏi chứng bệnh hoang tưởng để trở về với cuộc sống đời thực, nhưng Sản lại coi họ là kẻ thù. Những ai nói thật về bệnh tình của Sản, đều bị hắn cho là thành phần “phản động” và “các thế lực thù địch” muốn bôi nhọ, phủ nhận sự vinh quang, vĩ đại của mình.

Thứ Ba, ngày 04 tháng 8 năm 2015

Nổi lòng người Mẹ


Chị Hồng (mẹ Nguyễn Viết Dũng) 
 (Hình: Minh Văn)
     Cánh cổng khép hờ hững, khu vườn đang cải tạo với những đất đai lổn nhổn, ngay cả ngôi nhà cũng còn sơn dở, mọi thứ dường như bê trễ, dở dang. Thấy có người đi vào trong sân, đàn chó xộc ra sủa nháo nhác. Sáng nay chúng tôi đến thăm nhà Nguyễn Viết Dũng sau hơn ba tháng anh bị bắt tại Hà Nội, với tội danh “gây rối trật tự công cộng”. Thời gian không ngừng trôi, căn nhà của anh ở xã Hậu Thành, huyện Yên Thành vẫn yên bình và rợp bóng cây, nhưng tin tức về người anh hùng của chúng ta thì bặt vô âm tín. Vậy là cha mẹ xa con, anh em li biệt trong nổi mong chờ mà chưa có lời giải đáp.

     May quá, mẹ Dũng có ở nhà. Nhận ra khách quen, chị ra đón và mời chúng tôi vào chơi.

     Rót mấy cốc nước chè xanh mời khách xong, mẹ Dũng ngồi xuống ghế trong tâm trạng lo lắng, đôi mắt quầng thâm bởi nhiều đêm mất ngủ vì thương nhớ con. Chị biết chúng tôi đến chơi là để hỏi thăm tin tức về Dũng và động viên gia đình như mọi lần.

     Với một giọng buồn rầu, chị kể:

     - Anh nhà – bố Dũng – đã ba lần ra Hà Nội để thăm con nhưng vẫn không được gặp, cho nên không biết sự thể ra sao cả. Cảm thấy bất lực, anh tìm thuê luật sư nhưng khó khăn vất vả lắm, người ta đòi nhiều tiền, vả lại còn sợ vì không muốn tham gia vào những vụ án “nhạy cảm”…