Thứ Ba, ngày 15 tháng 11 năm 2016

SÓNG NGẦM (Chương XII)


SÓNG NGẦM

Mặt trời đã nhô cao khỏi đường chân trời, những tia nắng dát vàng trên thảm cỏ nơi triền đê và khiến cho đám hoa dại như bừng sáng lên rực rỡ. Gió thổi nhẹ, dòng kênh xanh xao động, lững lờ trôi như một dải lụa mềm. Đôi bạn lặng lẽ đi bên nhau, họ đội mũ lá và tay cầm cần câu, trông xa giống như những ngư phủ đang song hành. Sau khi leo lên dốc, họ đi dọc theo triền đê một đoạn, đến chỗ vị trí quen thuộc thì dừng lại. Đã bao năm trôi qua với những đổi thay cuộc sống, nơi này dường như vẫn vậy, vẫn nguyên sơ để đợi bước chân người. Vẫn cây Gừa oằn mình trên mặt nước, nom như một con thuyền đang neo đậu. Vẫn là đám cỏ gà dài lươn khươn mọc lan ra tận bờ kênh, mà ngày xưa đôi khi chờ cho cá cắn câu, họ lại bứt cỏ để chơi trò chọi gà(1). Ngồi ở đây, có thể nhìn thấy làng Nhân Hạ trù phú được bao bọc bởi triền đê khum khum, thấy những ngọn cây cổ thụ vươn cao từ ngôi đền Ứng Thiên cổ kính.

SÓNG NGẦM (Chương XI)


ĐƯỜNG NÀO CHO CHÍNH NGHĨA?

Với bản tính của một giáo viên chính trực và yêu thương học sinh,  sự mâu thuẫn giữa cô giáo Hà với những kẻ gây ra vấn nạn trong ngành giáo dục là điều không thể tránh khỏi. Nó hiển nhiên như cuộc đụng độ giữa nước với lửa vậy. Khi người ta yêu lẽ phải, dĩ nhiên là không thể nào không căm ghét cái xấu cho được. Vì vậy mà cô thường xuyên phản ánh những tiêu cực như nạn chạy điểm, chạy trường trong các cuộc họp cũng như trên các trang báo mạng để đánh động dư luận.

SÓNG NGẦM (Chương X)


ĐOÀN TỤ

Mùa đông năm 2015 được coi là lạnh nhất trong vòng nửa thế kỷ qua ở miền Bắc. Các tỉnh cực bắc như Hà Giang, Lào Cai, Lạng Sơn nhiệt độ xuống đến dưới âm độ C. Tuyết rơi dày và trắng xóa, một cảnh tượng hiếm thấy xưa nay ở nước ta. Vì lạnh quá, gia súc ở những nơi này bị chết hại nhiều vô số kể. Đây cũng là lần đầu tiên trong lịch sử, các vùng núi của Hà Nội và Nghệ An có tuyết rơi.

SÓNG NGẦM (Chương IX)


VÀI CHÂN DUNG TRÍ THỨC

Những lúc rảnh rỗi, Minh thường hay đến chơi nhà thi sĩ Ánh Dương – vốn là người cùng làng với anh. Trước đây từng là hội viên hội nhà văn và công tác ở sở văn hóa thông tin, nhưng rồi ông trả thẻ hội viên, về nhà mở cửa hàng bán phân bón nông nghiệp. Lý do để thi sĩ Ánh Dương ra khỏi hội nhà văn, vì theo ông: “Văn chương nghệ thuật là cái cảm hứng của con người ta, chứ đâu phải để ca ngợi chủ nghĩa Mác và chế độ Cộng Sản? Ai nịnh được thì nịnh, chứ tôi thì chịu. Tôi chỉ viết ra những gì tình cảm thôi thúc trong lòng mà thôi”. Và rồi ông vứt bỏ mấy thứ đó như người nông phu trút đi cái gánh nặng vô biên, lòng những thanh thản như khi được lên núi tu tiên vậy.