Thứ Tư, ngày 15 tháng 4 năm 2015

Bên cầu năm ấy

Này cây cầu năm cũ                                                 
Lối đi vào nhà em
Bâng khuâng tím màu hoa dại                                    
Sông thu nước chảy êm đềm

Mấy lúc xa nhau từ độ ấy
Chưa về thăm lại chốn yêu xưa
Anh lãng du phương trời vô định
Mơ chi giây phút sum vầy
Mười mấy năm rồi em nhỉ?
Thủa em còn là thiếu nữ
Tóc dài buông xõa như mây
Nét cười xôn xao ngày tháng cũ
Ngân nga con nước vơi đầy
Tuổi đôi mươi căng tràn nhựa sống
Ta yêu nhau những ngày

Kia là ngôi hàng nhỏ
Dưới chân cầu thân thương
Xưa ta hay ngồi đó
Ngắm hàng cây bên đường
Nước sông trôi mãi miết
Lững lờ về chốn xa
Quán đơn sơ quen thuộc
Nhưng cụ già ngày trước
Nay chẳng còn đâu
Chỉ thấy cô gái
Đang soi gương chải đầu
Anh hỏi chuyện ngày xưa
Cô thoáng buồn ngơ ngác                                                               
Rồi nhìn cây xào xạc
Rằng khi xưa mẹ chồng bán nơi đây
Cụ mất để lại ngôi hàng này
Hỏi về em cô lắc đầu không biết
Vì mới về làm dâu

Con đường nhỏ rợp bóng cây
Vắng em mà trở nên cô tịch
Gió vi vu về miền cổ tích
Ngày ta còn yêu nhau
Này cây cầu xinh xinh
Này hoa nở thắm tươi
Mà nay vắng bóng người
Và đã qua rồi tuổi trẻ
Tuổi của mộng mơ và yêu đương
Ước gì là ngày xưa
Bên cầu có em và anh
Hoa vẫn thắm và cây vẫn xanh

Thứ Năm, ngày 26 tháng 3 năm 2015

Tôi đi dạy học

   
     Trong những tháng ngày bôn ba trước đây, đã có lúc tôi đi dạy học tư. Có nghĩa là dạy kèm tại nhà, mà người ta vẫn thường gọi là “gia sư” vậy. Khoảng thời gian này để lại nhiều kỷ niệm vui buồn, cũng như những bài học bổ ích cho việc dạy và học, vốn không phải là nghề của tôi. Khi thì người ta nhờ dạy kèm cho con cái của họ, lúc lại thông qua những trung tâm gia sư mà tôi quen biết.

     Hồi đó các sinh viên vẫn thường đi làm gia sư như một hình thức kiếm thêm thu nhập chính đáng, lại phù hợp với khả năng của bản thân. Không chỉ riêng sinh viên sư phạm, mà các trường khác cũng vậy. Tôi vốn học Luật, nhưng gia đình có truyền thống sư phạm nên cũng có “gen” dạy học chăng? Có lẽ là như vậy lắm. Cho nên chuyện đi gia sư của tôi một phần cũng bởi cái duyên nợ tiền kiếp đó.

     Ở Hà Nội, cuộc sống thành phố bận bịu, người ta ít có thời gian quan tâm đến chuyện học hành của con cái. Mà việc học ở trường thì không phải lúc nào cũng được như ý, vì vậy mà rất cần đến các anh chị gia sư kèm cặp. Lý do để thuê gia sư thì nhiều, có gia đình muốn con mình học nâng cao thêm, bổ túc một môn nào đó còn yếu kém, hoặc là chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới chẳng hạn. Hà Nội cũng là nơi có nhiều trường đại học và cao đẳng trú đóng, đây là nguồn nhân lực dồi dào cho các trung tâm gia sư. Các cụ ta xưa có câu “Học thầy không tày học bạn” quả thật là hay. Ở trường, việc giao tiếp giữa thầy cô giáo với học sinh thường có khoảng cách, vả lại lớp học đông, cho nên họ không thể chỉ bảo riêng cho từng em được. Trong khi đó các anh chị gia sư kèm cặp tại nhà tận tình, không khí lại tự nhiên thân mật như bạn bè, vì thế mà kết quả học tập của học sinh thường rất khả quan.

Thứ Bảy, ngày 14 tháng 3 năm 2015

Văn hóa ứng xử

     
     Văn hóa ứng xử là hành vi giao tiếp và đối nhân xử thế ở đời. Nó thể hiện mức độ học vấn và nhận thức cá nhân, suy rộng ra là của một cộng đồng dân tộc. Qua đó mà thấy được xã hội văn minh hay lạc hậu như thế nào. Hành vi ứng xử của con người hình thành do thói quen hằng ngày, được quyết định bởi luật pháp và phong tục. Có nghĩa là sự giao thoa giữa hiện tại (luật pháp xã hội họ đang sống) và quá khứ (phong tục, tập quán).

     Ở nước ta, tư tưởng Đạo Khổng đã ăn sâu vào nhận thức và văn hóa ngàn đời, cho nên người Việt bị ảnh hưởng rất lớn bởi hệ thống lễ giáo chặt chẽ này. Đó là sự tôn sư trọng đạo, kính trên nhường dưới, quan hệ quân thần, phụ tử…; tuy mang nặng tính đẳng cấp, nhưng giáo lý nho giáo đề cao cái nhân nghĩa ở đời, rất đáng được xem trọng. Mỗi dân tộc, vùng miền đều có những hành vi giao tiếp khác nhau, tùy thuộc vào văn hóa và tập quán. Ví như người Châu Âu thì ôm hôn và bắt tay khi gặp nhau. Trong hoàn cảnh tương tự, người Trung Quốc chắp tay, người Nhật thì cúi chào chẳng hạn.

Thứ Bảy, ngày 07 tháng 3 năm 2015

Khu Tập Thể

 
     Những ai từng làm việc cơ quan nhà nước hồi xưa, hẳn đều biết đến các khu tập thể. Đó là nơi ở dành cho công nhân viên chức, thường là nằm ngay trong khu vực cơ quan. Sau này, khi mà phong trào cổ phần hoá đã phát triển cùng với cơ chế thị trường thì hình thức này cũng không còn tồn tại nữa.

     Từ ngoài đường cao tốc, người ta đã có thể thấy tòa nhà năm tầng màu vàng của công ty Bản đồ địa chính cách đó vài trăm mét nổi lên như một pháo đài cũ kỹ. Cái bể nước lớn được xây trên nóc, nhìn xa trông giống như tháp canh xù xì. Hình ảnh đó gợi về một cái gì quá vãng, vốn là chứng tích của thời gian hoặc do chưa bắt kịp với nhịp sống thời đại. Công ty trước đây trực thuộc nhà nước, bây giờ đã cổ phần hóa, vì vậy mà hoạt động gần như độc lập. Nghĩa là tự kinh doanh, tự giải quyết vấn đề thu nhập, không phụ thuộc sự quản lý và bao cấp nhà nước nữa. Tuy chỉ cách Hà Nội chừng 40 cây số và gần đường cao tốc như vậy, nhưng ở đây là một thế giới khép kín, dường như không bị ảnh hưởng bởi cuộc sống ồn ào bên ngoài. Khuôn viên được ngăn cách với xung quanh bởi những bức tường bao có nhiều mảng vữa bong tróc, để lộ ra lớp gạch màu nâu đỏ bên trong. Phía sau là một cái ao rộng, mà ở đó mọc đầy những bụi chuối ken sát, um tùm. Khu tập thể là hai dãy nhà cấp bốn được bố trí theo hình chữ L, với khoảng mấy chục phòng ngăn đều nhau. Ngoài ra còn có một dãy nhà hai tầng nữa, hướng ra phía sân sau công ty. Từ đây có thể nhìn thấy sân bóng chuyền, nơi mà mọi người có thể tập trung chơi bóng sau giờ làm việc. Những lúc như vậy, tiếng đánh bóng lộp bộp, tiếng hò hét rộ lên khuấy động không gian yên tĩnh. Bây giờ đã là năm 2004, nhưng nếp sinh hoạt của cơ quan vẫn mang hơi hướng của những năm 1990 trở về trước.