Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

Chỉ mong được bất ổn như thế

Hẳn mọi người đã nghe nhiều đến câu danh ngôn: “Thà đau khổ vì yêu còn hơn sống mà không có tình yêu!”. Câu này muốn diễn đạt một ý nghĩa rằng khi yêu thì người ta thường đau khổ, và đó là một tâm lý phổ biến. Đây là mặt trái của tình yêu, giống như hai trạng thái âm – dương của một bản thể. Những người có cái nhìn tiêu cực thì vin vào điều này để rồi quyết định không yêu nữa, họ cho rằng tình yêu chỉ mang lại khổ đau cho con người. Nhưng loài người nói chung thì đều chọn tình yêu, vì rằng thà được yêu mà đau khổ còn hơn sống mà không có tình yêu. Thà sống trọn vẹn với những tình cảm của mình, được tự mình quyết định hạnh phúc, còn hơn phải sống vô cảm.

Khi thấy người dân ở các nước dân chủ xuống đường để bày tỏ quan điểm của mình, thì đảng Cộng Sản Việt Nam lý luận rằng: “Như thế là bất ổn chính trị, là gây rối trật tự công cộng, người dân không được làm vậy. Việt Nam cần ổn định để phát triển đất nước”. Họ không cho người dân biểu tình hay tập trung đông người với lý do sợ bất ổn chính trị. Là những người dân, chúng ta sẽ nói rằng: “Thà làm một con người với đầy đủ các quyền tự do, dân chủ chứ không làm nô lệ cho chính quyền độc tài”.

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

DÂN CHỦ: Con Đường của Những Sứ Mệnh Cao Cả


Con đường dân chủ

Phong trào Dân quyền Mỹ năm 1963
Đó là con đường mà các xã hội tiến bộ đang đi và được thụ hưởng, là khát vọng cháy bỏng của người dân tại các quốc gia độc tài còn sót lại trên thế giới. Và cũng là thành quả tất yếu của cả nhân loại trên hành trình dài đi tìm tự do dân chủ, đến với những giá trị chứa đựng phẩm giá và hạnh phúc của con người.
Đối với dân tộc Việt Nam thì con đường đến với tự do – dân chủ thật nhiều gian nan và khổ ải. Ngoại trừ 20 năm (từ năm 1954 đến 1975) người dân miền Nam được sống trong chế độ dân chủ non trẻ nhưng lại phải gánh chịu hoàn cảnh chiến tranh, thì có thể nói: Từ thuở khai thiên lập địa cho đến nay - thập niên thứ 2 của thế kỷ 21 – đất nước Việt Nam chưa có được tự do dân chủ. Người dân chưa được hưởng những giá trị tốt đẹp của một xã hội dân chủ, mà ngược lại, các quyền tự do cơ bản của con người đã bị đánh cướp và vi phạm nghiêm trọng từ phía nhà cầm quyền.
“Con đường dân chủ” sẽ dẫn người dân đến với các giá trị của tự do đích thực, nơi mà ở đó nhân dân sẽ là người làm chủ vận mệnh dân tộc, quyết định mọi vấn đề xây dựng và phát triển đất nước cũng như quyền tự quyết của bản thân. Những giá trị và quyền lợi dân chủ đó phải được một nền luật pháp dân chủ bảo vệ, được tồn tại và phát triển trên nền tảng của một xã hội tự do tôn trọng nhân quyền.
Khát vọng của một dân tộc
Chính vì vậy, tự do – dân chủ đã trở thành niềm khát vọng khôn nguôi của cả dân tộc Việt Nam suốt gần một thế kỷ nay, từ khi mà đất nước chúng ta vừa bước ra khỏi xã hội phong kiến lại rơi vào vòng kiểm soát của chế độ độc tài toàn trị. Khi mà người dân chưa được tiếp cận và thụ hưởng những giá trị tự do tiến bộ lại bị bóng tối độc tài lừa dối và tàn bạo bao trùm. Đó là mất mát lớn lao mà cả dân tộc Việt Nam phải gánh chịu so với phần còn lại của thế giới. Thêm vào đó nhà cầm quyền quyết tâm đưa dân tộc đi theo con đường sai lầm đầy hoang tưởng, được đảm bảo bằng một hệ thống chính trị thường xuyên vi phạm nhân quyền. Những giá trị dân chủ giả hiệu đã được chính quyền độc tài đưa ra chỉ để lừa dối người dân và hợp thức hoá cho sự tồn tại phi lý của mình. Hành động và mục đích xấu xa đó không thể lừa bịp được nhân dân và cộng đồng quốc tế, dù rằng bộ máy tuyên truyền của chế độ luôn nhồi sọ người dân bằng mọi hình thức. Nhiều thế hệ những người Việt yêu nước, yêu tự do đã đấu tranh để những giá trị dân chủ đích thực được hiện hữu trên đất nước mình. Dù bị sự kiềm toả và cấm đoán từ phía nhà nước độc tài thì khát vọng mạnh mẽ đến với tự do của một dân tộc không thể bị dập tắt, nó như con sóng sẽ bùng phát bất cứ lúc nào để cuốn phăng những kẻ đàn áp dân chủ. Khát vọng đó là bất diệt và sẽ thành tựu trong một ngày không xa, khi mà ánh sáng của tự do đã soi sáng khắp mọi ngõ ngách của hành tinh thì những kẻ ưa thích bóng đêm độc tài không thể cấm đoán tự do được nữa. Dân tộc chúng ta bước ra khỏi chế độ phong kiến một cách muộn màng, kế đó lại phải gánh chịu hai cuộc chiến tranh đẫm máu, khát vọng tự do dân chủ càng trở nên mãnh liệt hơn sau những mất mát hy sinh to lớn đó. Và nhân dân Việt Nam xứng đáng được hưởng các quyền tự do dân chủ, được sống trong một chế độ mà người dân thực sự là người làm chủ đất nước. Khát vọng đó là vô cùng chính đáng, và chúng ta sẽ tranh đấu cho đến chừng nào một chế độ tự do   dân chủ thực sự hiện diện trên đất nước mình.
Những thiên sứ của tự do
Trong bối cảnh của đêm tối độc tài, những thiên sứ xuất hiện và mang một sứ mệnh tranh đấu cho hạnh phúc của toàn dân. Họ mang ánh sáng của chân lý và sự thật đến với người dân, thức tỉnh những nhận thức đúng đắn về những giá trị nhân quyền và phẩm giá con người. Với đôi cánh của tự do, các thiên sứ bay đi khắp nơi để loan báo sự xuất hiện của một thời đại mới sẽ đến với dân tộc, thời đại của tự do – dân chủ. Bất chấp những hiểm nguy và thách thức, những đôi cánh vẫn mải miết bay bởi một khát vọng tự do và hạnh phúc của nhân dân.
Họ là hiện thân của những thế hệ người Việt Nam yêu nước, trăn trở với vận mệnh của toàn dân tộc, mong muốn đưa đất nước thoát ra khỏi bóng đêm của chế độ độc tài toàn trị. Và không ai khác - họ chính là những chiến sĩ đang đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam - các nhà dân chủ. Họ nhận lãnh trách nhiệm của những thiên sứ tự do dẫn dắt nhân dân và dân tộc đến với con đường dân chủ của tương lai.
Con đường của những sứ mệnh cao cả
Có nhiều đảng phái và tổ chức đang tranh đấu cho sự nghiệp dân chủ tại Việt Nam, tất cả đều có chung một mục tiêu là tự do – dân chủ cho đất nước. Đó là con đường của những sứ mệnh cao cả, đại diện cho khát vọng tự do của nhân dân và ý nguyện của khí thiêng sông núi từ ngàn xưa vọng về. Mỗi chiến sĩ tranh đấu cho tự do mang trên vai một sứ mệnh thiêng liêng, họ sẵn sàng dấn thân cho sự nghiệp dân chủ hoá đất nước, để người dân được sống trong tự do và hạnh phúc. Mọi người dân sẽ là một thiên sứ của tự do trong tương lai, khi ấy tự do sẽ được chắp cánh. Và với hàng triệu cánh én, chúng ta sẽ mang mùa xuân đến cho dân tộc.
Con đường đó sẽ đưa dân tộc đến với những giá trị tự do vẫn hằng mong đợi, những giá trị sẽ được hiện hữu bởi sự tranh đấu quả cảm của những người con đất Việt. Sứ mệnh đó là vô cùng to lớn và cao đẹp, xây dựng một xã hội tự do – nhân bản cho hiện tại và các thế hệ tương lai của đất nước. Để người dân Việt Nam được sống như những con người thực thụ, được hưởng tất cả các quyền tự do dân chủ mà lẽ ra phải được có từ mấy mươi năm nay.
Khi vững bước trên con đường dân chủ với sự soi sáng của các giá trị tự do thì dân tộc chúng ta sẽ thoát khỏi bóng đêm độc tài đang hiện hữu. Hạnh phúc và tự do đang đón chờ đất nước Việt Nam trong một tương lai không xa. Phần thưởng cao quý và lớn lao đó chỉ dành cho một dân tộc quả cảm dám tranh đấu cho các giá trị tự do và dân chủ của chính mình.

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2011

TƯ TƯỞNG VÌ DÂN – TRUYỀN THỐNG VÀ HIỆN ĐẠI

 
Một tư tưởng hun đúc từ ngàn xưa
“Vì dân” là tư tưởng chính trị lâu đời và quý báu trong quá trình xây dựng và phát triển đất nước, có cội nguồn sâu xa và vững chắc nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Điều đó cho thấy tầm quan trọng cũng như tính tất yếu của một tư tưởng cũng như thái độ chính trị tốt đẹp cần phải có của những người gánh trên vai trọng trách quản lý đất nước và lãnh đạo nhân dân. Dân tộc Việt Nam có lịch sử 4 ngàn năm dựng nước và giữ nước, đó là quá trình giải phóng đất nước và giải phóng nhân dân thoát khỏi ách thống trị và áp bức của ngoại bang. Khi đã có một nền độc lập tự cường thì tư tưởng “Vì dân” là một lý tưởng tốt đẹp cho những nhà cầm quyền. Trở thành “kế sâu rễ bền gốc” để phát triển đất nước Đại Việt cũng như chống lại mọi sự xâm lược của ngoại bang.
Trong bối cảnh chế độ nhà nước phong kiến
Nhân dân là mạch nguồn của văn hoá dân tộc, là nguồn lực mạnh mẽ cho công cuộc xây dựng một đất nước hùng cường. Vì vậy, dù trong bối cảnh của chế độ phong kiến quân quyền thì vị vua sáng suốt nào cũng thấy được tầm quan trọng của sức mạnh nhân dân trong sự nghiệp bảo vệ và phát triển đất nước.
Xã hội Phong kiến ở nước ta được đại diện bằng hệ tư tưởng Nho giáo của Khổng Tử -- một học thuyết đề cao sự trung quân và có hệ thống lễ giáo chặt chẽ mang tính bảo thủ nhằm bảo vệ chế độ quân chủ. Nhà vua có vị trí tối cao và bất khả xâm phạm, được mệnh danh là thiên tử (con trời), thay trời cai trị nhân dân. Khi Thiên tử đi ra ngoài, thì không ai được phép nhìn mà phải cúi rập mình xuống đất, chờ cho đến khi nhà vua đã đi qua mới được nhìn lên.
Kế đến là tầng lớp Sĩ đại phu (những người chịu trách nhiệm về chính trị) có vị trí lớn lao trong hệ thống quyền lực của nhà nước phong kiến. Trong bối cảnh của một xã hội phong kiến đề cao sự phân biệt đẳng cấp và giai tầng như vậy thì việc có một tư tưởng trọng dân hay vì dân thật khó khăn và vấp phải nhiều trở lực từ phía tầng lớp cầm quyền. Nhưng lịch sử cũng đã chứng minh hùng hồn rằng những triều đại nào coi trọng người dân và vì dân thì thịnh trị, triều đại nào khinh rẻ và đàn áp nhân dân thì phải chuốc lấy bại vong.
Trong lịch sử phong kiến nước ta có nhiều tấm gương hiền thần, họ cống hiến hết tài năng và sức lực của mình cho đất nước và nhân dân. Họ sống và chiến đấu gần gũi với người dân, coi nhân dân là nền tảng sức mạnh của một vương triều. Đó là Tô Hiến Thành, Hưng đạo vương Trần Quốc  Tuấn, Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm… Họ là những anh linh Tuấn kiệt của dân tộc, hết thảy đều ví nhân dân như là nước mà chính quyền chỉ là con thuyền mong manh trên đó: “Đẩy thuyền cũng là nước, lật thuyền cũng là nước”.
Sách Lễ ký có ghi: “Dân lấy vua làm tâm, vua lấy dân làm thân thể; tâm trang chính thì thân thể thư thái, tâm nghiêm túc thì dung mạo cung kính. Tâm thích cái gì, thân thể ắt là yên vui cái ấy. Tâm nhờ thân thể mà toàn và cũng vì thân thể mà nguy. Vua nhờ dân mà còn cũng vì dân mà mất”. Như vậy hẳn ai cũng thấy rõ vai trò và sức mạnh, cũng như tầm quan trọng của nhân dân trong mọi chế độ xã hội. Nhân dân là tâm điểm của sự tồn tại và là đối tượng phục vụ của nhà nước.
 Trong thời đại ngày nay
Tiếp nối mạch nguồn tư tưởng tốt đẹp đó chính là tư tưởng dân chủ trong xã hội hiện đại. Có thể nói tư tưởng vì dân và dân chủ là hai khái niệm có chung nguồn gốc và mục đích. Khi ta nói “Vì dân” là được nhìn nhận từ góc độ của một đảng phái hay chính quyền nhà nước trong thái độ phục vụ nhân dân bằng cách đề cao tư tưởng dân chủ. Đó cũng là điều được suy ra từ chính tư tưởng “Chủ quyền nhân dân” của các nhà triết học lỗi lạc thời kỳ cách mạng Dân chủ tư sản ở Tây Âu (John Locke, Giôn Linbecnơ, Rousseuou, Robespiere…) cũng như các nhà tư tưởng thời kỳ cách mạng dành độc lập ở Mỹ (T. Jefferson, Hamintơn, Pênơ…) đã hằng xây đắp.
Trong thời đại dân chủ với các khái niệm tự do, nhân quyền được thừa nhận và phổ biến rộng rãi thì sự tồn tại của một nhà nước là để đại diện cho nhân dân và vì dân. Chính quyền trong một xã hội dân chủ được người dân bầu nên một cách minh bạch, khách quan và đại diện cho ý nguyện người dân trong việc quản lý và phát triển đất nước. Vì thế nhà nước chỉ đại diện cho nhân dân và vì dân, không thể chỉ vì lợi ích của một nhóm lợi ích cầm quyền như trong một số quốc gia độc tài còn sót lại trên thế giới.
“Vì dân” cũng là lời hứa và sự khẳng định cho tôn chỉ hành động của một đảng phái hay chính quyền trong hoạt động quản lý đất nước. Điều đó khẳng định mục đích tốt đẹp của nhà nước trong việc thực thi các quyền dân chủ, đề cao vị trí người dân trong công cuộc xây dựng và phát triển đất nước. Nếu như trong bối cảnh xã hội phong kiến tư tưởng vì dân là tiến bộ và mang nội dung nhân đạo sâu sắc thì trong thời đại ngày nay có sứ mệnh nâng lên một tầm cao mới tư tưởng dân chủ, nhằm ngày càng phát triển và hoàn thiện các giá trị dân chủ cao đẹp.
 Để tư tưởng Vì Dân được phát huy
Chúng ta hiểu rằng tư tưởng vì dân trong xã hội phong kiến gặp phải nhiều khó khăn và trở ngại, bởi tầng lớp cầm quyền muốn duy trì vị trí và lợi ích của họ. Chế độ quân chủ đề cao nhà vua và tầng lớp quan lại quý tộc, lập nên hàng rào đẳng cấp để phân biệt và hạ thấp vai trò người dân trong đời sống xã hội. Vì vậy khái niệm về sự làm chủ của nhân dân chưa được tồn tại.
Đạo Khổng chủ yếu quy định các “Nghĩa vụ” của tầng lớp thứ dân hơn là quy định các “Quyền” của họ. Vì vậy người dân chỉ có thể bắt gặp tư tưởng vì dân trong hiện thân của một vị vua sáng và biết yêu nước thương dân hay những quan lại hiền tài có tư tưởng trọng dân.
Đối với các chế độ độc tài chuyên chế thì khi họ nói vì dân thì đó chỉ là luận điệu lừa bịp, vì rằng bản thân chế độ đã đối lập với các khái niệm dân chủ và vì dân rồi. Nhà nước độc tài tồn tại dựa vào sức mạnh quyền lực, gạt bỏ vai trò của người dân trong đời sống chính trị - xã hội. Lợi ích mà họ hướng tới là của nhóm thiểu số cầm quyền và những thế lực phục vụ cho chế độ. Ngược lại với tư tưởng vì dân thì nhà nước độc tài chỉ vì chính họ mà chà đạp lên những lợi ích và nhân quyền của người dân.
Tư tưởng vì dân chỉ được tồn tại và phát huy hết giá trị cao đẹp của nó trong một xã hội tự do – dân chủ làm nền tảng. Ở đó người dân được giám sát, đánh giá các hoạt động của nhà nước, vì thế mà họ biết được rằng những hành động vì dân có được thực thi hay không. Sự tương tác giữa nhà nước và người dân trong xã hội dân chủ giúp cho tư tưởng vì dân được phát triển mạnh mẽ, và không ngừng nâng cao vai trò tiến bộ của nó trong hoạt động quản lý nhà nước của một chính quyền của dân, do dân và vì dân.
 Luôn là một tư tưởng nhân ái và cao đẹp
Tư tưởng vì dân của một chính quyền luôn đóng một vai trò tiến bộ trong việc hoàn thiện bộ máy nhà nước dân chủ và nâng cao vai trò trách nhiệm của những người cầm quyền quản lý đất nước. Điều đó cho thấy sự ý thức trách nhiệm của chính quyền đối với người dân – đối tượng phục vụ của một nhà nước dân chủ. Và vì thế mà vai trò và vị thế của người dân không ngừng được nâng cao bằng việc củng cố các quyền tự do, dân chủ của mình. Thái độ tốt đẹp đó luôn được người dân ủng hộ và đòi hỏi tính nhất quán trong đường lối quản lý của nhà nước.
Hành động vì dân trước hết là trách nhiệm và nghĩa vụ của một nhà nước dân chủ, cũng như của những người lãnh đạo có tâm đối với đất nước và nhân dân. Sự vững mạnh và phát triển của một đất nước có gì khác ngoài sự giàu mạnh và hạnh phúc của người dân? Cho nên chúng ta có thể nói rằng: Một khi chính quyền thực thi các quyền lực vì nhân dân thì cũng chính là vì đất nước. Tất cả các lợi ích vì đất nước trước hết phải vì nhân dân, trước khi chủ quyền đất nước được bảo toàn thì chủ quyền nhân dân và nhân quyền phải được tôn trọng và đảm bảo.
“Vì dân” luôn là một tư tưởng nhân ái và cao đẹp trong bất cứ thời đại nào, và càng trở nên ý nghĩa trong bối cảnh của thời đại tự do dân chủ ngày nay. Dòng tư tưởng yêu nước thương dân đó hoà cùng dòng chảy lịch sử và ngày nay nội dung chân thực đó được hiện hữu trong việc đảm bảo và thực thi chủ quyền nhân dân. Đó là một xã hội tốt đẹp mà nhân loại hằng hướng tới trong suốt hàng ngàn năm lịch sử. Một tư tưởng luôn được người dân hết lòng ủng hộ và bảo vệ bởi tính nhân ái và vì lợi ích của nhân dân. Tư tưởng vì dân luôn là sự lựa chọn của những người nắm giữ trọng trách quản lý đất nước với mục tiêu phục vụ nhân dân.