Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

Chỉ mong được bất ổn như thế

Hẳn mọi người đã nghe nhiều đến câu danh ngôn: “Thà đau khổ vì yêu còn hơn sống mà không có tình yêu!”. Câu này muốn diễn đạt một ý nghĩa rằng khi yêu thì người ta thường đau khổ, và đó là một tâm lý phổ biến. Đây là mặt trái của tình yêu, giống như hai trạng thái âm – dương của một bản thể. Những người có cái nhìn tiêu cực thì vin vào điều này để rồi quyết định không yêu nữa, họ cho rằng tình yêu chỉ mang lại khổ đau cho con người. Nhưng loài người nói chung thì đều chọn tình yêu, vì rằng thà được yêu mà đau khổ còn hơn sống mà không có tình yêu. Thà sống trọn vẹn với những tình cảm của mình, được tự mình quyết định hạnh phúc, còn hơn phải sống vô cảm.

Khi thấy người dân ở các nước dân chủ xuống đường để bày tỏ quan điểm của mình, thì đảng Cộng Sản Việt Nam lý luận rằng: “Như thế là bất ổn chính trị, là gây rối trật tự công cộng, người dân không được làm vậy. Việt Nam cần ổn định để phát triển đất nước”. Họ không cho người dân biểu tình hay tập trung đông người với lý do sợ bất ổn chính trị. Là những người dân, chúng ta sẽ nói rằng: “Thà làm một con người với đầy đủ các quyền tự do, dân chủ chứ không làm nô lệ cho chính quyền độc tài”.

 Để rồi đàn áp và vi phạm nhân quyền

Với kiểu lý luận khôi hài như vậy, nhà cầm quyền Việt Nam tiến hành đàn áp những người yêu nước. Họ bắt giam các nhà Dân chủ, những người dân oan đi khiếu kiện. Họ đàn áp những người dân xuống đường để bày tỏ lòng yêu nước trước việc biển đảo Việt Nam bị Trung cộng xâm lược. Nếu không có những hành vi sai trái và bất công của chính quyền thì làm sao có phát sinh khiếu kiện của người dân? Đó là hành động chính đáng của công dân để đòi hỏi luật pháp bảo vệ lợi ích hợp pháp của mình. Vậy thì tại sao chính quyền lại ngăn cấm và bắt bớ, sách nhiễu? Đó chính là hành động đàn áp dân chủ và vi phạm nhân quyền. Nhiều người dân đã bị bắt giam, phải chịu những bản án bất công bởi lối lý luận thiếu lôgic trên của nhà nước.

 Chỉ để biện minh cho độc tài

Dĩ nhiên trong thời đại của tự do dân chủ ngày nay, những hành động vi phạm nhân quyền từ phía nhà nước không thể được ai chấp nhận. Kiểu lý luận bịp bợm đó chỉ để biện minh cho một chế độ độc tài, một chế độ đã quen kiểu hành xử phi lý đối với người dân của mình. Sự ổn định thì bất kỳ quốc gia nào cũng cần để phát triển, mà quan trọng hơn cả là để đảm bảo cuộc sống hạnh phúc của con người. Nhưng ổn định như thế nào thì mới là vấn đề cần phải bàn. Sự ổn định được đảm bảo bằng ý nguyện của nhân dân là điều kiện lý tưởng cho một xã hội tốt đẹp, công bằng và dân chủ. Đó là sự ổn định cần thiết mà chúng ta cần hướng tới, nó được quyết định bằng ý chí người dân. Sự ổn định được đảm bảo bằng họng súng và bộ máy đàn áp nhà nước thì không một quốc gia nào mong muốn cả. Có chăng chỉ có những chế độ độc tài là yêu thích kiểu ổn định đó mà thôi.

 Chỉ mong được bất ổn như thế

Trong một xã hội dân chủ, thì người dân được thực thi đầy đủ các quyền tự do căn bản. Họ có quyền bày tỏ quan điểm và nguyện vọng của mình với nhà nước. Những cuộc tuần hành là hình thức biểu lộ nhanh nhất của người dân. Ở đó ý chí của đông đảo mọi người được bày tỏ một cách trực tiếp đến chính phủ. Đó cũng là sự lựa chọn cuối cùng khi mà các hình thức kiến nghị khác không được lắng nghe.

Nhà nước Cộng Sản thì cho rằng làm vậy là bất ổn chính trị. Người dân chúng tôi thì chỉ mong được bất ổn như thế. Để đất nước Việt Nam có được tự do, dân chủ và nhân quyền.