Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Hình pháp và chữ Tín của người xưa

       Chúng ta đang sống trong một chế độ độc tài hoang tưởng, vì thế mà đầy rẫy những điều phi lý và nực cười. Chế độ Cộng sản không khác Phong kiến là mấy, thêm vào đó là sự hà khắc và phi nhân, khiến cho người dân phải gánh chịu bao nổi bất công ngang trái. Từ nay Minh Văn ra mắt độc giả Chuyên mục Chuyện xưa - Chuyện nay, với mong muốn phản ánh hiện thực xã hội đầy nghịch lý và bất công đó
--------------------------------------o0o---------------------------------------

      Thời Chiến Quốc, năm Tần Hiếu Công thứ 6 (năm 350 trước công nguyên), Thương Ưởng nhận chức Tả thứ trưởng ở nước Tần, nắm quyền quân sự và chính trị nên đã quyết định ban bố biến pháp (sửa đổi pháp lệnh của Nhà nước). Mệnh lệnh đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng vẫn chưa ban bố. Nguyên do là ông sợ dân chúng không tin vào lệnh này. Thương Ưởng liền cho dựng một cây cột gỗ cao ba trượng ở cửa Nam thành đô của nước Tần, bố cáo rằng ai có thể chuyển cây gỗ đó đến cửa Bắc sẽ thưởng 10 cân vàng. Dân chúng đều cho đó là chuyện quái lạ nên không ai dám động tay để chuyển cây gỗ đi. Tiếp theo Thương Ưởng lại tuyên bố: “Người nào chuyển được cây gỗ đó sẽ được thưởng 50 cân vàng”. Liền lúc đó có một người chuyển cây gỗ đến cửa Bắc. Và thế là người đó hiển nhiên được thưởng 50 cân vàng. Sau đó Thương Ưởng hạ lệnh ban bố biến pháp. Kết quả là ông ta đã đạt được thành công lớn vì được dân chúng tin theo. 

      Muốn biến đổi thì trước hết phải làm cho dân chúng tin vào sự biến đổi đó. Ở đây, Thương Ưởng đã khéo léo lấy lòng tin của dân chúng để làm tiền đề cho sự thay đổi pháp lệnh của mình. Kỳ thực, tất cả các quyết sách của quốc gia, việc gì cũng cần đến lòng tin và sự ủng hộ của dân chúng. Người xưa đã coi trọng vai trò của người dân, đề cao pháp luật và tín nghĩa trong việc quản lý đất nước như vậy. Đó là một bài học sâu sắc và có ý nghĩa to lớn cho hậu thế.


      Ngày nay, ở nước Việt Nam ta chính trị thì độc tài, pháp luật bị buông lỏng, xã hội vì thế mà rối như canh hẹ. Dân chúng điêu đứng khổ sở vì sự đàn áp của nhà cầm quyền và nạn quan tham lại nhũng, bởi vậy mà họ mất lòng tin vào chính quyền. Trước tình hình nguy ngập đó nhà nước cũng muốn bắt chước Thương Ưởng để chỉnh đốn xã hội. Ngặt nổi nếu học theo người xưa mà đề cao pháp luật thì làm gì còn chỗ cho bọn quan lại sâu mọt, làm gì có cớ mà nhũng lạm nhân dân cho đầy túi tham? Đám quan lại tham nhũng này là thành phần trụ cột của chế độ, nếu pháp luật nghiêm trị chúng thì làm gì còn người để cai trị dân, vì thế mà chế độ sẽ sụp đổ. Điều cắc cớ là chỗ đó, khi tuyên bố xây dựng một nhà nước pháp quyền thì chính họ không tuân thủ pháp luật để giữ chữ tín với dân. Thế thì thử hỏi người dân làm sao có thể tin vào chính quyền, tin vào chế độ? Vì vậy, thời nay muốn có một Thương Ưởng thật khó thay!

      Nhưng rồi Quốc Hội cũng ban hành luật, đến khi có hiệu lực rồi mà vẫn không thi hành được. Phải mất cả nửa năm sau, chính quyền địa phương các cấp mới gửi công văn yêu cầu hướng dẫn và chờ đợi. Kế đó cấp trên trát xuống các văn bản hướng dẫn thi hành một cách lòng vòng và đầy mâu thuẫn chồng chéo, đến độ những người trong ngành Luật cũng không thể hiểu nổi. Kết quả là đám quan lại của chính quyền áp dụng luật một cách tùy tiện tùy vào nhu cầu hành hạ và áp chế người dân. Thử hỏi nhân dân làm sao mà chịu đựng được mãi kiểu pháp luật và bộ máy nhà nước quái dị này?

      Hai triều đại này cách nhau hơn 2300 năm mà sự cách biệt thật rõ ràng. Mấy ngàn năm trước chính trị còn tốt đẹp hơn bây giờ, thật khó hiểu lắm lắm? Đau lòng thay cho người dân nước Việt, mãi đến bây giờ còn phải chịu đựng một thể chế chính trị lạc hậu và tàn tệ đến như vậy. Nhà nước vẫn nói một đường làm một nẻo, pháp luật mình làm ra mà không thực hiện. Quả là Pháp luật và chữ tín của nhà cầm quyền nước Việt thời nay không đáng một xu vậy. Thật là thẹn với người xưa lắm thay!