Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011

Tội ác của nó sắp đầy



Ở trên đời, sự vật đầy lại vơi, thịnh rồi lại suy, hợp rồi tan...;xưa nay mọi vật đều tuân theo quy luật đó vậy. Sự việc phát triển đến đỉnh điểm sẽ phải thay đổi để giải quyết mâu thuẫn và chuyển sang một hình thái tồn tại khác. Những kẻ gây nên nhiều tội ác và bất công thì cũng đến lúc phải đền tội vì những sai lầm mà chúng đã phạm phải. Người Việt Nam có câu “Gieo gió thì gặt bão”, nếu nhà cầm quyền độc tài hiện nay không sớm hối hận mà ngừng ngay những tội ác thì tới lúc phải gánh chịu cơn cuồng nộ của nhân dân. Đến lúc ấy thì hậu quả sẽ không lường được.

Truyện cổ Dân gian Việt Nam có câu chuyện sau:

Có người nọ vốn xưa nay hiền lành mà không thích gây sự hơn thua với ai cả. Làng xóm láng giềng vì thế mà nhiều người quý mến và yêu thương anh. Một hôm có người lạ dọn đến ở cạnh nhà, tên này vốn là một kẻ côn đồ chuyên đâm thuê chém mướn và gây sự hại người. Anh nọ rất băn khoăn lo lắng và rồi quyết định dọn nhà đi nơi khác để ở.

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

Anh hùng chỉ có một ngươi thôi!

Nước Việt Nam ta xưa, cứ mỗi độ xuân về thì hầu hết mọi người đều dán hoặc treo câu đối trong nhà. Người văn hay chữ tốt thì tự viết câu đối cho gia đình mình, kẻ ít học thì nhờ cậy thầy đồ hoặc những người tài hoa viết giúp. Đôi câu đối được gia chủ mang về nâng niu treo ở nơi trang trọng nhất trong nhà để đón xuân, và cũng là dịp để khoe với quan khách. Vì vậy thú chơi câu đối tết là một phong tục cổ truyền mang đậm nét tài hoa của người Việt xưa, đặc biệt là những câu đối đó lại được viết ra bởi những bậc kỳ tài mà ai cũng mến phục. Từ đó mà sinh ra những “câu đối bất tử” được lưu truyền trong lịch sử văn học nước nhà.

    Chuyện rằng: Cụ Tam Nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến (1835-1909) vì ngán ngẩm với thời cuộc mà cáo quan về ở ẩn tại quê nhà. Cụ sống cuộc sống thanh bần với những người dân lao động, lấy việc làm thơ viết văn làm thú vui cho mình. Nguyễn Khuyến được xem là “ông thánh câu đối” với việc lưu lại nhiều câu đối đặc sắc mà ông làm cho người mỗi dịp xuân về. Dạo ấy, có ông quan võ mới về địa phương trị nhậm, vì là quan võ nên dù bị chột một mắt (độc nhãn) nhưng trông ngài vẫn oai phong lẫm lẫm. Vì biết tiếng Nguyễn Khuyến, vị quan nọ có cho mời ông đến dự tiệc cùng các quan khách nhân dịp đầu xuân. Cụ Tam Nguyên cảm tạ nhưng xin cáo và có gửi đến một đôi câu đối mừng như sau: