Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011

Tội ác của nó sắp đầy



Ở trên đời, sự vật đầy lại vơi, thịnh rồi lại suy, hợp rồi tan...;xưa nay mọi vật đều tuân theo quy luật đó vậy. Sự việc phát triển đến đỉnh điểm sẽ phải thay đổi để giải quyết mâu thuẫn và chuyển sang một hình thái tồn tại khác. Những kẻ gây nên nhiều tội ác và bất công thì cũng đến lúc phải đền tội vì những sai lầm mà chúng đã phạm phải. Người Việt Nam có câu “Gieo gió thì gặt bão”, nếu nhà cầm quyền độc tài hiện nay không sớm hối hận mà ngừng ngay những tội ác thì tới lúc phải gánh chịu cơn cuồng nộ của nhân dân. Đến lúc ấy thì hậu quả sẽ không lường được.

Truyện cổ Dân gian Việt Nam có câu chuyện sau:

Có người nọ vốn xưa nay hiền lành mà không thích gây sự hơn thua với ai cả. Làng xóm láng giềng vì thế mà nhiều người quý mến và yêu thương anh. Một hôm có người lạ dọn đến ở cạnh nhà, tên này vốn là một kẻ côn đồ chuyên đâm thuê chém mướn và gây sự hại người. Anh nọ rất băn khoăn lo lắng và rồi quyết định dọn nhà đi nơi khác để ở.


Một người bạn đến chơi thấy vậy liền hỏi:

- Vì sao đang yên ổn anh lại chuyển nhà đi nơi khác ở?

Anh trả lời:

- Có kẻ chuyên đánh hại người vừa mới đến ở bên cạnh, vì thế tôi phải chuyển đi nơi khác để tránh sự không hay đến với mình.

Anh bạn nói:

- Cần gì phải chuyển nhà, tội ác của nó sắp đầy rồi, đến lúc ấy thì người ta sẽ bắt giết nó mà thôi, anh cứ yên tâm ở lại đi.

Người chủ nhà nói:

- Thì  vẫn biết vậy, nhưng sợ nó sẽ  lấy tôi để làm đầy cái tội ác của nó!

Chuyện là vậy, thưa quý vị. Vẫn biết rằng kẻ ác thì có lúc phải đền tội, và khi tội ác đã đầy thì sẽ phải dừng lại, nhưng không thể biết ai là nạn nhân kế tiếp của chúng. Vì thế chủ động tránh cái ác là một hành động khôn ngoan hơn là ngồi chờ. Và tích cực hơn nữa là mọi người cùng đoàn kết đấu tranh với cái ác để loại bỏ chúng thay vì chờ đợi mình là nạn nhân tiếp theo.

Từ lâu vì sống trong sự kìm kẹp và đàn áp của chế độ độc tài mà người Việt Nam chúng ta có thói quen xấu như đã nói. Đó là thay vì đoàn kết để đấu tranh chống lại bất công và sai trái từ phía chính quyền thì lại thụ động chờ đợi sự bách hại của bạo quyền. Thay vì cùng nhau cất lên tiếng nói chân chính của mình thì lại chờ đợi một ai đó lên tiếng. Và kẻ cầm quyền chỉ chờ có thế, những cá nhân dũng cảm nhưng đơn lẻ đó lập tức bị đàn áp để dằn mặt những người khác. Như vậy người dân đã sa bẫy và mắc mưu kẻ cầm quyền độc ác. Vì rằng khi họ không đoàn kết lại thì những cá nhân ưu tú dám đứng lên đấu tranh cho chính nghĩa và quyền lợi của mọi người sẽ trở thành miếng mồi ngon cho kẻ ác. Kẻ cầm quyền chỉ lo sợ chừng nào người dân biết đoàn kết lại để đấu tranh với nỗi bất công do chúng gây ra. 

Những quyền lợi của bản thân thì phải tự mình đứng lên đòi lấy, không ai làm thay điều đó cho chúng ta cả. Nhưng một cá nhân thì sẽ không có sức mạnh trước một chính quyền độc tài đàn áp, vì vậy mọi người dân phải đoàn kết với nhau để đấu tranh cho quyền lợi. Qua đó chúng ta sẽ cất lên tiếng nói chân chính của mình, đòi lại những quyền cơ bản của con người đã bị nhà Cộng sản tước đoạt.

Nếu chúng ta sợ hãi sự đàn áp thì chúng lại càng tàn ác hơn, sự khổ đau của con người vì thế mà ngày càng nhiều và lớn thêm lên.

Hãy chủ động đoàn kết đấu tranh chống lại kẻ ác, không được thụ động ngồi chờ để rồi đến lượt bạn và gia đình phải gánh chịu sự bất công. Chính quyền độc tài toàn trị như con bạch tuộc với những cái vòi quấn chặt và hút máu người dân. Toàn thể người dân Việt Nam hãy đoàn kết lại và chặt đứt những chiếc vòi bạch tuộc kia thì chúng ta sẽ được giải thoát. 

Nhà Phật có đưa ra luật Nhân – Quả, đó là một triết lý hay đã minh chứng. “Nhân nào quả nấy” vốn là câu nói cửa miệng của người dân Việt từ xưa. Những kẻ gây nên bất công sai trái rồi cũng sẽ đến ngày phải đền tội.

 Trong nỗi đau của đồng bào có nỗi đau của mình, trong hạnh phúc của đồng bào có hạnh phúc của mình. Chúng ta có một ngôi nhà chung là đất nước Việt Nam. Chúng ta có một cội nguồn chung là dân tộc Việt Nam. Vì vậy việc đoàn kết để đấu tranh chống lại chế độ độc tài nhằm xây dựng một xã hội tự do, dân chủ là trách nhiệm của tất cả người dân Việt Nam.