Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011

Đơn âm và đa âm

Loài người làm ra âm nhạc là để thỏa mãn thú vui tinh thần của mình. Các nhạc cụ được sử dụng để mô phỏng âm thanh ở trong trời đất, từ đó mà tạo thành âm luật và những cung  bậc khác nhau. Cung bậc càng nhiều thì sự mô phỏng âm thanh càng đầy đủ và trung thực. Vì vậy mà người ta tập hợp nhiều loại nhạc cụ, rồi tạo thành dàn nhạc để âm thanh được giao hưởng mà đến tai người nghe vậy. Một cây đàn có nhiều giây thì âm thanh mô phỏng càng nhiều, ngược lại đàn một dây thì bị hạn chế trong việc diễn đạt âm thanh, vì thế mà trở nên đơn điệu.
Trong đời sống con người, việc chỉ tiếp nhận thông tin một chiều khiến cho sự việc thiếu đi tính trung thực và khách quan. Xã hội ngày nay gọi đó là tính Dân chủ. Thiếu đi môi trường dân chủ trong sinh hoạt chính trị hay bất cứ công việc nào khác cũng sẽ dẫn đến một kết quả là sự việc bị che lấp và mê hoặc. Việc người nghe chỉ tiếp nhận thông tin qua một chiều hướng duy nhất khiến cho sự thật bị bưng bít, vì thế mà không thể đạt đến sự dân chủ và tiến bộ. Điều đó cũng như việc nghe đánh đàn một dây vậy.

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011

Noel Kỷ niệm


                                                  Còn mãi em yêu một mối tình
                                                  Như ngàn sương núi nắng lung linh
                                                  Cho dù đau khổ và ngăn cách
                                                  Thương quá ngàn năm chuyện chúng mình...


Đã ba năm kể từ ngày ấy, một mùa noel không đi nhà thờ, không có cảnh mọi người tấp nập vui chơi đêm giáng sinh với đèn hoa rực rỡ. Thật là một noel đặc biệt nơi vắng vẻ thanh bình, tưởng chừng như góc khuất của thế gian. Chúa lòng lành đã ở mọi nơi, đến với những con tim đã hướng tới người với tất cả tình yêu thương cao đẹp. Phương vẫn nhớ mãi những ngày ấy, dù bình dị nhưng đã để lại trong anh tình cảm thân thương của một bóng hình kỷ niệm. Ấy là thời điểm Phương rời Thủ đô - nơi mà anh đã học tập và sinh sống nhiều năm - để chuyển về làm việc tại công trường xây dựng vùng đồi núi nông thôn này. Đến bây giờ anh vẫn cho rằng, đã có sự sắp đặt của Chúa trời cho khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng đẹp như một giấc mơ.

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2011

Chương VIII: THỜI GIAN NHƯ NƯỚC QUA CẦU


“Thời gian trôi – bóng câu qua cửa sổ
Như vó ngựa phi trong tiếng sóng đổ dồn
Hình bóng người thương phai dần trong nhung nhớ
Còn lại gì sau bao nổi nhớ thương?”

Tuổi trẻ là mùa xuân của đời người, mà ở đó ta như cảm nhận được cái không khí bảng lảng khói sương của đất trời vậy. Thời gian trôi đi như dòng suối trong xanh vô tận, khi hiền hòa lúc dào dạt mênh mang. Mãi nhìn theo con nước, mà khi quay đầu lại đã thấy thấm mệt vì yêu thương, vì một hình bóng  vời vợi xa. Giờ đây ta cảm thấy tiếc nuối cho mùa xuân ấy, cho hình bóng diệu vợi mà thời gian đã vô tình cản ngăn, không bao giờ níu kéo được nữa.

Khoảng thời gian đó như một giấc mơ, nhẹ nhàng và hư ảo. Những số phận con người cũng ẩn hiện để rồi hòa vào dòng đời muôn nẻo của thế gian. Nơi đó tôi và nàng đã thực hiện một giấc mộng tình yêu tan vỡ, để lại  nhiều tiếc nuối, đắng cay.

Thời gian như nước qua cầu
Ngày xưa yêu dấu nay đâu hỡi người?
Này đây hoa lá thắm tươi
Nhưng đâu ánh mắt, nụ cười của em?
Tìm đâu ngày tháng êm đềm
Của thời xa vắng dịu êm thủa nào
Tìm em anh biết nơi nao?
Chỉ còn nước mắt, nghẹn ngào con tim.

                                                                        Hoàn thành tháng 8/2010
                                                                          Hoàng Sơn Phú

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011

Chương VII: GIÂY PHÚT CHIA XA


“Gặp nhau cũng bởi nhân duyên
Biệt li còn nhớ thề nguyền khi xưa?”

Một năm sống và làm việc đã gắn bó con người tôi với mảnh đất này. Bình dị và thân thương, cuộc sống cứ thế trôi đi trong tâm trí mà không cần chút hào nhoáng nào cả. Chính vì vậy mà tình cảm của con người dành cho nhau cũng chân thật, vẹn nguyên và đáng quý dường bao. Rồi thời gian cũng qua, có chăng ký ức con người còn lưu giữ chút dư âm xưa? Những ngày này, tôi và Toản thường đi thăm nhà của mấy người địa phương trước khi chia tay. Họ mời chúng tôi đến chơi cho biết nhà sau thời gian làm việc cùng nhau.

Mọi người tổ chức liên hoan chia tay, sau buổi này chúng tôi sẽ không ở đây cùng nhau nữa. Mỗi người sẽ tìm cho mình một công việc mới. Trước giây phút chia xa ai cũng đều tỏ ra xúc động. Mỗi người đều tham gia một công việc bếp núc nào đó, như cơ hội cuối cùng được sống và làm việc cùng nhau. Ai cũng theo đuổi một tâm trạng riêng tư trước giờ phút chia li này. Tôi kể cho mọi người nghe một câu chuyện về thời gian mới lên đây làm việc:

 “Ấy là một hôm tôi từ Hà Nội lên cơ quan sau ngày nghỉ cuối tuần. Lúc đó là ban đêm, trời tối đen như mực. Khi đã cách Hà Nội hơn chục cây số thì thi thoảng mới có ánh đèn của một vài chiếc ô tô chạy qua. Bất chợt trời đổ mưa tầm tã, kèm theo gió lớn. Khung cảnh hai bên đường trống trải lại không có người ở, bây giờ cũng không có xe cộ gì chạy trên đường nữa. Mưa như tát nước, gió thì như chực hất văng cả người lẫn xe xuống khoảng đồng trống bên đường. Lúc này vì không mang áo mưa nên cả người tôi ướt đẫm. Gió tạt mạnh nước mưa vào mặt khiến tôi gần như không thấy đường để đi, phải xuống xe dắt bộ mà cũng muốn té xuống vệ đường. Tôi như đang ở trong ma trận của cuồng phong, thủy quái. Lúc này chỉ mong sao có được một quán nhỏ ven đường để có thể vào trú tạm. Nhưng ở đây vắng vẻ, không có lấy một bóng nhà thì làm sao bây giờ?

 Đang băn khoăn vì mất phương hướng thì bất chợt nhìn thấy một ánh đèn le lói phía trước. Trong đêm tối, tôi cố gắng chống chọi với gió mưa để đi về phía có ngọn đèn. Khi đến nơi thì thấy một ngôi quán nhỏ và có hai vợ chồng trẻ bán hàng. Tôi xin phép họ vào ngồi nghỉ giây lát để chờ cho ngớt mưa rồi đi tiếp. Một lúc đã bớt mệt, nhưng ngoài trời thì vẫn mưa như trút nước. Thấy quán có treo mấy chiếc áo mưa nên tôi mua một cái để mặc, vừa để tránh mưa vừa cho bớt lạnh. Khi thấy mưa đã bớt tôi mặc áo mưa, chào chủ quán rồi tiếp tục lên đường. Đi được một đoạn thì mưa bắt đầu nhẹ hạt dần. Khi lên đến cơ quan thì thấy anh Nga cùng mấy người nữa đang ngồi uống rượu, nhìn ra ngoài trời mưa. Thấy tôi đến, mọi người hỏi thăm tình hình. Tôi kể cho họ nghe câu chuyện lúc nãy.

 Anh Nga nói:

- Phải nói là cơn mưa khủng khiếp thật. Mưa to gió lớn nên bọn anh buồn tình ngồi uống rượu đây! Thôi, ngồi xuống uống vài li rượu cho ấm người người đi.

 Tôi ngồi xuống uống rượu với mọi người, một lúc thì thấy bớt lạnh và tinh thần dần bình tĩnh trở lại.

     Sau này khi ban ngày đi qua chỗ mắc mưa hôm ấy, tôi thấy cạnh đó có một ngôi miếu hoang bên vệ đường. Để ý tìm ngôi quán thì không thấy đâu cả, vì chung quanh đó không có người ở”.

Câu chuyện có vẻ Liêu trai nhưng đó là sự thực mà tôi đã từng trãi qua, nay kể lại mà mọi người còn thấy điều gì đó lạ kỳ.

Sau buổi họp mặt là những cái bắt tay siết chặt, những ánh mắt buồn bã chia li. Chúng tôi hẹn sẽ gặp lại nhau khi có dịp, cho dù mọi người không được sống và làm việc cùng nhau nữa.
Quán chị Thu là nơi chúng tôi thường ngồi trước đây, nơi chia sẻ những buồn vui thường nhật. Tôi và Toản ghé vào quán chị để để chào từ biệt. Vừa ngồi xuống ghế thì nghe có tiếng gọi từ dãy bàn kế bên, quay sang thì thấy Thắm cùng các học viên đang ngồi đó từ trước. Họ cũng sắp chuyển về trung tâm ở Hà Nội. Thắm đứng dậy bước đến chỗ tôi ngồi, bắt tay và nói:

- Tạm biệt anh nhé. Hẹn gặp nhau ở Hà Nội.

- Thế khi nào Thắm chuyển về Hà Nội?

- Lát nữa thầy trò bọn em cùng về luôn, xe ô tô cơ quan đang chờ kia.

Học trò của Thắm nhiều người đã lớn tuổi hơn cậu ta (vì học ngoại ngữ để đi lao động xuất khẩu). Tôi cho cậu biết là vài ngày nữa chúng tôi cũng về Hà Nội và hẹn sẽ đến nhà chơi khi có dịp. Chúng tôi bắt tay nhau lần nữa rồi Thắm cùng mọi người bước lên ô tô. Hai chúng tôi cũng chào từ biệt anh chị Thu vì sợ nay mai phải chuẩn bị nhiều việc nên không đến được.

Rồi cũng đến hôm lên đường về Hà Nội, chúng tôi ngoái nhìn lại nơi mình đã sống và làm việc hơn một năm qua mà lòng rộn lên bao cảm xúc.

Cuộc sống thành thị trở lại với tôi, đây cũng là môi trường thân quen ngày nào. Tại cơ quan, chúng tôi lập nên một phòng mới mà tôi là người trực tiếp soạn thảo đề án hoạt động. Đây là trụ sở chính của cơ, nhưng những đồng nghiệp ở đây đều là người mới quen. Nguyên là vì lúc mới vào làm ở đây tôi đã nhận nhiệm vụ lên tiếp quản trung tâm ngay, vì vậy chưa kịp làm quen với mọi người. Chúng tôi làm quen với nhau và nhanh chóng bắt tay xây dựng và phát triển Văn phòng.

Rồi thời gian qua mau, tôi miệt mài với công việc và những lo toan khác của cuộc sống. Bên tôi giờ là những đồng nghiệp và môi trường làm việc mới. Nhịp sống gấp gáp và ồn ả nơi đô thị thường làm cho người ta nhanh quên đi những gì đã qua. Nhưng tôi vẫn không khỏi chạnh lòng mỗi khi nhớ lại chuyện xưa. Hình bóng thân thương của Diệu Lê vẫn luôn ẩn hiện, cho dù thời gian qua đi.

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

Chương VI: CUỘC ĐỜI VÀ NHỮNG CHUYẾN ĐI



“Người ơi than thở mà chi
Cuộc đời là những chuyến đi thôi mà”

Một buổi sáng, Toản rủ tôi:

- Anh em mình du xuân Bắc Ninh đi, về nhà Thanh chơi. Nhà cô ấy ở vùng Quan họ, thú lắm!

Như sợ tôi từ chối, Toản nói tiếp với vẻ cầu khẩn: - “Hôm nay thứ 7 mọi người về nhà cả, buồn quá. Mấy đứa mình ở lại hiếm khi có dịp này. Em đèo Thanh, còn anh đèo Vân, như thế là vừa đẹp. Về nhà Thanh uống rượu, tiện thể thăm thú quê Quan họ luôn”.

Ngày cuối tuần ở khu nội trú quả thực là buồn, mọi người thường đi về cả. Tuần này Lê cũng về nhà nàng ở ngoại thành Hà Nội. Lúc này, tôi cũng có tâm trạng như Toản, anh em lại chơi thân với nhau nên tôi đồng ý, vả lại như thế cũng coi như là giúp cậu ta. Toản vui vẻ hẳn lên, nắm tay tôi vừa kéo đi vừa nói: - “Anh em mình đến chỗ Thanh, Vân kẻo họ đang đợi, rồi bàn kế hoạch trưa nay đi luôn”. Đến phòng Thanh, vừa nhìn thấy hai chúng tôi Thanh nói ngay: - “Anh Phú về nhà em chơi nhé, mấy anh em mình đi chơi đến đầu tuần thì lại lên cơ quan”. Thế là chúng tôi chuẩn bị cho cuộc du ngoạn cuối tuần. Hai cô gái chuẩn bị đồ đạc, còn chúng tôi thì kiểm tra xe cộ và đổ đầy xăng. Từ đây mà đi Bắc Ninh thì phải chạy qua Hà Nội, Từ Hà Nội lại đi thêm khoảng 60 km nữa, tổng cộng khoảng hơn 100 cây số. Đầu tuần lại trở lên cơ quan, kể cũng hơi mệt nhưng đang có hứng thú nên chúng tôi quyết định xuất phát.

Tôi chở Vân phía sau, cố tình chạy có khoảng cách để Toản và Thanh có dịp trò chuyện với nhau. Hai anh em chúng tôi thì nói chuyện vui vẻ. Vân kể về những thắng cảnh của quê hương cô và mong muốn tôi có dịp về thăm. Đến Hà Nội chúng tôi cho xe chạy gần nhau để khỏi thất lạc. Lúc đi qua Cầu Chương Dương thì chiếc xe máy của Toản đột nhiên bị hỏng máy. Đành dừng lại trên cầu để kiểm tra xe. Nhìn xuống bên dưới, dòng sông Hồng vẫn cuộn chảy với màu nước đỏ nặng phù sa. Xe bị hỏng Bu Ji, Toản phải dắt bộ qua cầu để tìm quán sửa xe. Sau khi thế chiếc Bu Ji, chúng tôi lại tiếp tục lên đường. Qua khỏi thành phố, quang cảnh lại trở nên thoáng đãng.

Từ quốc lộ 5, chúng tôi rẽ vào tỉnh lộ với những hàng cây xanh mát. Đất Bắc Ninh thật đúng là vùng quê văn hiến lâu đời, dọc bên đường vẫn thấy thấp thoáng những ngôi chùa cổ rêu phong. Cảnh vật còn lưu giữ nhiều nét văn hóa của miền Kinh Bắc xưa. Chúng tôi cho xe chạy chầm chậm để có thể trò chuyện, Thanh giới thiệu về những di tích mà trên đường chúng tôi đi qua. Phía trước có một hồ sen đang nở hoa thơm ngát hiện ra, Toản cười nói đùa với tôi:

- Anh thấy quê ngoại em có đẹp không?

- Đẹp thật! Nhưng phải hỏi Thanh mới đúng chứ?.

Rồi chúng tôi bàn đến kế hoạch tiếp theo, thống nhất rằng hôm nay ở nhà Thanh, ngày mai sẽ đi xem hát quan họ. Đến gần trưa thì về đến nhà Thanh. Ngôi nhà vẫn còn giữ được kiến trúc cổ đặc trưng của miền đồng bằng Bắc Bộ xưa, với nhiều chậu cảnh được chăm chút tỉ mỉ đặt trước sân. Tất cả toát lên vẻ nền nếp gia phong của một gia đình có học vấn. Thanh giới thiệu chúng tôi với mọi người trong nhà. Bố mẹ cô tuy đã nhiều tuổi nhưng còn khỏe mạnh lắm. Một lúc thì anh trai Thanh cũng về, anh đang làm việc ở Hà Nội, vì biết có chúng tôi đến chơi nên về cho vui. Câu chuyện vì thế mà trở nên rôm rả hơn vì có sự góp mặt của anh.

o0o

Buổi tối tôi đưa Toản đến chơi nhà mấy người bạn ở Thành phố, quen biết nhau từ hồi còn là sinh viên học ở Hà Nội. Nhà đầu tiên chúng tôi ghé thăm là anh Thư, hồi trước học cùng trường và sau tôi hai khóa. Cách nay 3 năm anh cưới vợ khi còn học Đại học, hồi đó tôi cũng có về dự đám. Còn nhớ mình cùng một cô gái nữa được chọn đứng đầu giường cô dâu chú rể để chụp ảnh (Một phong tục để mong muốn được sinh đầy đủ trai, gái). Khi trước cưới ở nhà bố mẹ, nay anh mới ra riêng ở đây. Gặp lại tôi anh Thư vui lắm, nồng nhiệt bắt tay và mời vào nhà, vừa đi vừa giới thiệu:

- Đây, nhà anh đây. Chị sinh cháu cũng đã hơn một năm rồi. Cơ ngơi nhỏ bé thôi nhưng mà ấm cúng. Bây giờ anh cũng đã làm việc ở Thành phố, từ cơ quan về nhà chỉ vài cây số.

Tôi nói:

- Mừng cho anh, cuộc sống như thế là hạnh phúc rồi! Vậy coi như là đã yên bề gia thất.

Anh sôi nổi:

- Hai chú ngồi đây, để anh gọi điện cho Quân và Sĩ đến rồi anh em mình gặp mặt cho vui. (hai người cùng ở một chỗ với chúng tôi ngày trước).

Gặp lại những người bạn lâu ngày, chúng tôi vui vẻ ngồi ôn cố tri tân mãi. Đến khuya tôi và Toản mới ra về được. Hỏi thăm một hồi thì cũng tìm được đến nhà Thanh.

Tôi đã xem nhiều chương trình hát quan họ trên ti vi, nhưng trên chính quê hương quan họ thì đây là lần đầu tiên. Thật là một cảnh đông vui tấp nập, trên bến dưới thuyền. Các liền anh liền chị áo the, khăn đóng, tay cầm nón quai thao như thủa cha ông xưa. Đông người là thế mà họ hát được đều như có nhịp vậy. Giọng hát của người quan họ có một vẻ gì đó rất riêng và đặc sắc, không lẫn với vùng khác được. Các làn điệu Quan họ như những viên ngọc quý được thời gian lưu giữ cho đến tận ngày nay. Vì vậy mà giờ đây chúng ta còn được thưởng thức những giai điệu dân ca hay và đẹp đến như vậy. Tận mắt được xem người Kinh Bắc hát quan họ thực thú vị. Có lẽ lúc này Toản là người hứng thú hơn cả.

Khoảng 2 giờ chiều chúng tôi ghé qua Thành phố mua mấy thứ quà địa phương, rồi lên đường trở về cơ quan. Đi chừng 3 tiếng đồng hồ thì về đến nơi. Lúc này nhiều người cũng đã trở lên để chuẩn bị cho buổi làm việc đầu tuần. Tôi gặp Diệu Lê lúc đang đi về phòng, không hiểu sao nàng lại vui vẻ mời tôi cuối tuần sau về nhà chơi. Kể cũng lạ, vì trước đến nay Lê chưa mời ai là con trai về nhà chơi cả. Tôi hứa là nếu tuần sau đi thị trường về kịp thì sẽ đưa nàng về nhà chơi.

o0o

Tuần này tôi đi tuyển sinh một vài nơi ở địa phương và vùng lân cận. Trên đường đi, tôi cảm nhận rõ cái không khí của một miền quê đang chuyển mình thành khu công nghiệp. Khung cảnh làng quê xen lẫn với những hoạt động nhộn nhịp của các nhà máy, xí nghiệp. Tuy vậy, bên trong các thôn xóm, vẻ yên bình vẫn hiện hữu đây đó. Những ngôi nhà cổ được bao quanh bởi bức tường xây bằng gạch đá ong một cách công phu và thẩm mỹ. Gợi nhớ đến dinh cơ của các hào phú, địa chủ xưa. Được biết vùng này có một làng nghề cổ làm gạch đá ong. Đó là một loại đất sét tự nhiên, người ta đào lên và đẽo gọt thành viên gạch rồi để ngoài nắng cho đến lúc sử dụng, mà không qua quá trình nung đốt nào cả. Ấy thế mà chất lượng gạch đá ong rất tốt, tồn tại qua thử thách của thời gian. Đây cũng là loại gạch được dùng để xây Thành cổ Sơn Tây, một tòa thành được xây dựng từ thời vua Minh Mạng cách nay gần hai thế kỷ. Vậy mà những viên gạch đá ong vẫn giữ cho cấu trúc tòa Thành gần nguyên vẹn như thủa ban đầu. Cái cũ và cái mới đang tồn tại song hành. Lối sống chậm rãi của người nông thôn hiện hữu cùng nếp sống công nghiệp đang dần được hình thành.

Mấy hôm sau tôi tiến hành tuyển sinh ở địa phương xa hơn. Xe càng đi càng cảm nhận được độ cao đang tăng dần (vì địa hình dốc, phía trên là vùng đồi núi). Tôi vẫn nhớ chuyến đò qua sông Hồng hồi đó. Men theo bờ sông khúc khuỷu là lối đi xuống bến đò. Dọc theo con dốc, những quán hàng nước dành cho khách chờ đò được làm tạm bợ bằng tre nứa. Khung cảnh hoang sơ khiến tôi mường tượng thủa xa xưa, khi mà cha ông ta phải chiến đấu với thuồng luồng, thú dữ và thiên nhiên khắc nghiệt để mưu sinh. Nghe mọi người nói chuyện thì hình như cũng có một cây cầu đang sắp được thi công qua đoạn sông này. Khi ấy thì người dân không phải đi phà hay đò nữa. Bên kia sông là đất Vĩnh Phúc, con sông chảy qua ngăn cách địa giới hai tỉnh khiến cho việc lưu thông bây giờ vẫn còn khó khăn cách trở. Việc đi lại vẫn theo phương cách cổ xưa, chỉ khác là con thuyền cũ kỹ được gắn thêm động cơ để có thể chở được nhiều khách hơn. Thường thì khách đi đò phải chờ đến khi có đủ người thì mới sang được sông, thời gian chờ đợi họ tụ tập trong những quán hàng đơn sơ uống nước và trò chuyện. Nghe tiếng chủ đò giục, chúng tôi vội vã dắt xe xuống bến sông. Một chiếc ván bằng gỗ rộng chừng một mét được bắc làm cầu, xe cộ và người theo đường đó mà lên đò. Chiếc đò chở đầy những người, xe cộ và hàng hóa chòng chành rẽ nước, tiếng máy nổ phành phạch khuấy động cả một khúc sông. Ra đến giữa dòng mới thấy lòng sông cũng thật rộng. Khi ở trên bờ, dòng sông chỉ giống như một dải lụa mềm quanh co uốn khúc mà thôi. Cũng chừng mấy phút mới qua được bờ bên kia. Phải chờ cho đến khi chủ thuyền chuyển hết hàng hóa, xe cộ lên bờ thì mọi người mới lại đi được. Những bụi cây dại ven bãi bồi mọc thành lùm rậm rạp dọc con đường chạy ven sông. Bấy giờ tôi mới lại hỏi thăm đường để đi tiếp.

Sau mấy ngày đi thị trường, hôm nay tôi ở cơ quan để xem lại hồ sơ. Lại vừa mới nhận được tin cơ quan đã có quyết định chuyển tôi về làm việc tại Hà Nội. Công việc ở đây coi như chúng tôi đã hoàn tất. Công ty đã đi vào hoạt động, với hàng ngàn lao động và học viên. Tôi bồi hồi nhớ lại, gần một năm trước, ở đây còn vắng vẻ khi chúng tôi đặt chân đến. Lúc đó mọi thứ nơi này còn lạ lẫm mà giờ đây đã trở nên thân thuộc biết chừng nào. Đã bao đổi thay từ khi chúng tôi tới đây. Một cuộc sống mới đã được tạo lập với biết bao số phận con người lao động và học tập. Tôi đã gắn bó với nơi đây bằng những tình cảm dung dị và thân thương nhất.

o0o

Hôm nay là một ngày đặc biệt đối với tôi, ngày mà có lẽ đã quyết định đến chuyện tan vỡ tình cảm của tôi và Diệu Lê, thay vì phải được gắn kết bền chặt hơn. Như đã hẹn, thì hôm nay tôi sẽ đưa nàng về nhà, và buổi gặp sẽ có giá trị như là một buổi ra mắt gia đình. Bởi vậy mà nó mang một tầm quan trọng to lớn mà tôi đã không đánh giá hết được. Nhớ lời dặn, đầu buổi chiều tôi sang phòng để đón nàng về nhà. Khi sang đến nơi thì thấy trong phòng chỉ có Bắc đang ngồi với lời nhắn rằng: - “Chị Lê nói anh đợi chị ấy một lúc, lát nữa thì sang đón”. Tôi yên trí về phòng xem sách và chờ đợi. Một lúc lâu không thấy nàng hay ai đó sang gọi, tôi lại sốt ruột mà sang phòng nàng lần nữa. Vẫn chỉ có Bắc ngồi một mình với lời nhắn:

- Mấy chị đang đi dạo ngoài sân phía trước cơ quan ấy, anh ra gọi chị ấy đi!

Lần này thì phải nói tôi bực mình hết sức, đã đợi gần một buổi rồi mà bây giờ lại không thấy đâu. Vì vậy thay vì đi gọi Lê thì tôi quay về phòng mình mà quyết định không đi nữa. Thấy cậu Dũng đang ở phòng tôi rủ cậu ta ra quán chị Thu làm mấy cốc bia cho hạ bớt cái nhiệt đang dâng cao lúc này. Chúng tôi ngồi mãi cho đến khi trời gần tối mới về cơ quan. Bắc cho biết là vì không đợi được tôi nên Lê đã về nhà cùng với mấy chị trong phòng rồi.

Những ngày này tôi thường về Hà Nội để làm thủ tục chuyển công tác, vì thế công việc ở đây cũng ít tham gia hơn. Toản cũng thế, hai anh em đã quyết định về Hà Nội làm. Buồn cho Toản, chuyện của cậu ta với Thanh cũng không đi đến đâu cả. Số là Thanh đã có người yêu hồi còn học với nhau ở trường đại học, giờ mới công khai giới thiệu với mọi người. Điều này đã gây cho Toản một cú sốc lớn, mấy ngày sau mới có phần nguôi ngoai. Hôm nay là cuối tuần, đoán biết thế nào Lê cũng về nhà nên tôi quyết định tìm đến nhà mà không nói cho em biết. Tôi chạy xe qua cầu Thăng Long để tìm đến nhà nàng. Địa chỉ chưa biết cụ thể nhưng có số điện thoại em đưa, nên tôi có thể gọi về nhà để hỏi đường. Rồi tôi cũng tìm được đến nhà Lê, lúc đó đã trưa, em không có nhà vì đang đi giúp đám cưới một người bạn. Chờ đến khoảng 1h chiều thì Lê về. Từ ngoài cổng nhìn thấy tôi, nàng thoáng chút ngỡ ngàng, sau đó lại im lặng mà dắt xe vào sân.

  Tôi hỏi em:

- Em đi đám cưới bạn à? Có xa không?

- Vâng! Em đi giúp đám cưới đứa bạn. Cũng gần đây thôi anh ạ. Bạn học hồi phổ thông ấy mà.

 Nàng đứng trước gương, quay lưng lại phía tôi và chải lại mái tóc bị rối khi đi đường. Rồi cả hai cùng ngồi nói chuyện ở bộ bàn ghế phòng khách. Nàng tình cảm nhìn tôi và hỏi:

- Anh đã ăn cơm chưa?

Tôi trả lời là đã ngồi ăn cơm và uống rượu với bố nàng. Nàng mỉm cười ra chiều thích thú.

Thế là tôi cũng đã đến nhà Lê, người con gái đã dành những tình cảm tốt đẹp cho mình. Coi như đây cũng là một hành động quan tâm hay cảm tạ mà tôi dành cho em vậy.

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011

Chương V: RU NỬA VẦNG TRĂNG



“Vầng trăng ai sẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường?”
                                                      (Chinh Phụ Ngâm)

Cuối tuần này tôi về Hà Nội lấy giấy giới thiệu để chuẩn bị cho đợt đi khảo sát thị trường. Thắm gặp tôi để đi nhờ xe về nhà ở Hà Đông (Cậu ta đi xe ô tô cơ quan lên đây nên không mang theo xe máy). Thắm nói:

- Hai anh em mình cùng về cho vui, nhân tiện mời anh ghé chơi cho biết nhà em!

- Đồng ý thôi bạn. Đường xa, đi hai người lại càng vui chứ sao - Tôi đáp.

Thế rồi hai chúng tôi lên xe đèo nhau về Hà Nội, vừa đi vừa trò chuyện nên thấy đường như gần hơn. Mãi trò chuyện nên về đến nhà Thắm lúc nào không hay:

- Nhà em đây rồi, anh vào đi! (Thắm nói)

Nhà Thắm tương đối rộng, ngoài cổng có treo tấm biển chụp ảnh (do bố cậu làm nghề). Chúng tôi cùng đi vào trong sân sau khi Thắm đã đóng cánh cổng lại. Khoảng sân trước nhà để nhiều chậu cảnh và phông màn để chụp ảnh cho khách. Trong các chậu cảnh, có trồng nhiều cây thuốc do ông cụ đi chụp ảnh các nơi rồi sưu tầm mang về. Tôi bước vào nhà và chào Bác trai đang ngồi ở bộ bàn ghế đặt giữa nhà. Bác có dáng người mập mạp và trắng trẻo, tính tình điềm tĩnh. Bố Thắm mời tôi ngồi uống nước và hỏi han câu chuyện.

 Thắm giới thiệu:

- Đây là anh Phú làm cùng cơ quan con trên đó. Hôm nay cuối tuần nên anh về Hà Nội rồi ghé nhà mình chơi luôn. Còn đây là bố em, trước ông cụ làm việc cơ quan, vì có tính nghệ sĩ nên sau khi nghỉ mất sức thì về nhà làm nghề chụp ảnh.

Giờ thì tôi mới hiểu vì sao Thắm lại chụp ảnh giỏi, thì ra kế thừa cả công việc ông cụ. Tôi nhìn thấy trên tường nhà có treo tấm ảnh ông cụ chụp chung với cụ Võ An Ninh tại chùa Hương. Cũng như nhiều gia đình khác thuộc thế hệ trước, nhà Thắm có đông anh chị em, cậu ta là con út. Các anh chị đã có gia đình và ở quanh đây, có người còn ở tận trong Nam. Hiện chỉ còn Thắm là chưa lập gia đình và ở với bố mẹ. Một lúc thì mẹ Thắm đi lễ chùa về. Trái ngược với bác trai, bác gái tính tình vui vẻ và hay nói.

Buổi tối - lúc ngồi trò chuyện - Thắm nói:

- Anh ở chơi đến hết ngày chủ nhật để em còn dẫn anh đi chơi đây đó. Đầu tuần anh em mình lại lên cơ quan luôn.

Tôi vội nói:

- Cậu thông cảm! Ngày mai chủ nhật mình phải qua bên Hà Nội giải quyết một số việc. Sáng thứ hai, sau khi vào cơ quan lấy giấy giới thiệu xong thì mình sẽ qua đây đón Thắm.

 Mấy hôm nay Diệu Lê cũng đã biết tôi sẽ đi công tác, dường như em đã sẵn sàng cho tâm trạng chia li. Trước khi đi tôi đến phòng Lê để tạm biệt. Nàng nhìn tôi với nét mặt hơi buồn nhưng chứa chan hy vọng. Chia tay, tôi chào từ biệt nàng và đi ra. Bây giờ đang tiết Đông, tôi mặc thêm chiếc áo khoác dài để đi đường và chống lại những cơn gió lạnh đang rít lên từng đợt. Ngoài trời không khí lạnh lẽo với những đám mây xám vần vũ, nhưng trong lòng lúc này cảm thấy ấm áp vì những tình cảm chân thành. Tôi châm điếu thuốc hút và bước ra nhà để xe, thu vào tầm mắt khung cảnh mà giây phút này đã trở nên thân thuộc lạ kỳ.

o0o

 Thời gian này tôi đi thị trường, đến các công ty tìm hiểu nhu cầu lao động trên địa bàn Hà Nội. Đã lâu quen sống ở vùng nông thôn, nay hàng ngày đi lại trên các đường phố đông đúc, có cảm giác đôi chút ngỡ ngàng. Tâm trạng lúc này như bắt gặp lại khung cảnh và môi trường thân quen ngày nào. Tôi vẫn thường gọi điện cho Diệu Lê, biết được em vẫn bình thường và công việc tốt là thấy vui và yên tâm rồi.

Kết thúc đợt khảo sát thị trường, lại phải tập trung làm báo cáo và đề tài. Khi mọi việc hoàn tất thì ngày tết cổ truyền cũng đã cận kề, vì thế mà từ Hà Nội tôi về quê ăn tết luôn chứ không kịp lên cơ quan để tạm biệt Diệu Lê và mọi người. Những ngày cuối năm thật tất bật đối với người dân thành phố, không khí phố phường đã trở nên nhiều màu sắc hơn với những gian hàng tết.

 Ngồi trên chuyến xe cuối năm mà lòng xốn xang trăm mối. Thế là đã không gặp lại Lê trước khi chia tay. Thế là một năm làm việc đã qua với bao biến đổi. Tôi nhìn ra ngoài xe với những cảnh vật lướt qua, cảm nhận cái không khí đất trời của những ngày cuối đông.

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Chương IV: EM MÃI LÀ NGỌN LỬA ẤM TRONG ĐÊM


" Dẫu cuộc đời như bể dâu thay đổi
Em mãi là ngọn lửa ấm trong đêm!"

Cơ quan đã đưa lên đội ngũ  giảng viên, để chuẩn bị cho công việc đào tạo sắp tới. Vậy là lớp học đầu tiên mà bấy lâu chúng tôi chuẩn bị cũng sắp đi vào khai giảng. Giáo viên thì một số dạy nghề, số khác dạy ngoại ngữ cho học viên đi lao động xuất khẩu. Trung tâm đủ cơ sở vật chất thiết yếu cho công việc đào tạo và học tập, gồm các lớp học và nhà xưởng sản xuất thực hành. Về nơi ăn chốn ở thì đã có khu tập thể của cơ quan, nhà ăn cũng đã đi vào hoạt động. Nói chung công việc chuẩn bị đã được chúng tôi thực hiện tốt, chỉ chờ trung tâm đi vào hoạt động thôi. Tôi xem lại những hồ sơ đã chiêu sinh được, số này đủ cho khoảng 3 lớp học, cộng với học viên ở Hà Nội gửi lên nữa thì cũng lên đến mấy trăm trong khóa học này. Sau đó thì công việc đào tạo và tuyển dụng sẽ được tiến hành đồng thời, cứ có đủ số lượng học viên là chúng tôi cho mở lớp mới. Mấy người giáo viên được sắp xếp ở tầng 1 (cùng dãy với chúng tôi), còn tầng 2 và 3 để dành cho học viên.

Hôm ấy đang ngồi ở phòng thì thấy anh Vinh đi vào báo cáo:

- Có mấy người giáo viên mới lên tìm gặp em đấy.

Tôi nói với anh cứ để họ vào, chắc là cần gặp tôi để làm thủ tục và hỏi ý kiến cho công việc sắp tới. Đợt này có khoảng 5 giáo viên mới đến, cả nam và nữ. Họ cũng trạc tuổi tôi nên đều trẻ trung, năng động. Một cô nói với tôi :

- Anh ạ, chúng em lên đây công tác theo sự phân công của cơ quan. Đề nghị anh cho ý kiến để sắp xếp phòng làm việc và thời gian lên lớp.

- Mọi người cứ yên tâm – tôi nói – để chúng tôi xem nên bố trí phòng học chỗ nào cho thuận tiện hơn. Khi nào được thì mời các bạn nhận phòng để chuẩn bị cho việc giảng dạy nhé!

Một cậu tự giới thiệu tên là Thắm (cậu ta tốt nghiệp Đại học ngoại ngữ, là giáo viên tiếng Trung) nói:

- Mong anh bố trí sớm cho, vì theo hợp đồng thì cũng sắp đến ngày học rồi.

Tôi trả lời:

- Không lâu đâu, chắc ngày mai là có phòng cho mọi người thôi mà.

Họ cảm ơn rồi đi ra. Trước khi về, Thắm còn nói với tôi:

- Khi nào rảnh mời anh đến phòng bọn em chơi, để anh em còn quen biết nhau. "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ mà".

Tôi cảm ơn Thắm và hứa khi nào rảnh sẽ đến. Thắm có vóc dáng hơi thấp, vầng trán cao thông minh và dáng dấp nhanh nhẹn. Đúng là dân dạy tiếng Trung có khác, câu nói trích dẫn thật hợp với hoàn cảnh.

o0o

Lại đến cuối tuần, cánh giáo viên tranh thủ về nhà hoặc Hà Nội trước khi bước vào khai giảng. Sáng chủ nhật, sau khi hết ca trực Cường đèo tôi về nhà để chuẩn bị cho chuyến đi câu như đã hẹn từ tuần trước. Nhà Cường cách cơ quan khoảng 6 cây số, ở đây cũng có thể gọi là ven thị trấn. Nhà cửa đất đai rộng rãi, vì thế mà trong vườn có trồng nhiều cây ăn quả. Sau khi giới thiệu sơ lược về gia đình, Cường đi chuẩn bị cần câu và đồ câu.

Tôi nói:

- Cần câu thường thôi nhé, mình không quen loại câu chùm đâu.

Cường đồng ý:

- Đúng rồi! Em cũng câu loại cần đó, như thế mới thú, chứ cần câu chùm  chẳng qua có nhiều lưỡi câu, chứ không phải do trình độ của người đi câu.

Rồi cậu ta đi chuẩn bị mồi câu, vừa làm vừa giải thích:

- Nếu thả thính xuống nước thì sẽcó nhiều cá hơn, nhưng mình câu giỏi rồi thì không cần phải như thế.

Rồi hai anh em cầm theo mấy cái cần câu đi bộ ra suối. Men theo con đường mòn quanh co một lúc thì thấy phía trước có một con suối nước cạn. Cường hướng dẫn tôi chọn chọn chỗ ngồi thích hợp và dễ cắm câu. Tôi chỉ nhận phụ trách hai chiếc cần câu vì chưa thạo lắm, còn thì để cho cậu ta tất cả số còn lại. Tôi cắm cần câu vào hai bên chỗ mình ngồi, chỉ chờ phao nhúc nhích là nhấc lên ngay. Không gian ở đây thoáng đãng, với tiếng nước chảy róc rách nghe vui tai. Có thể nhìn thấy thị trấn với những căn nhà nhấp nhô phía bên kia sông. Gần đó có một cái hồ nhỏ, cạnh hồ là một khách sạn mới xây. Khung cảnh tựa như một cô gái đẹp mới bắt đầu tỉnh giấc sau giấc ngủ dài. Tôi nhận đi câu với Cường vì thích cái thú tiêu dao phong cảnh và được trầm tư mặc tưởng thôi, chứ câu cá thì không khá cho lắm. Dòng nước trong xanh chảy lững lờ, thi thoảng lũ cá lại đớp mồi tí tách. Mấy lần tôi nhắc cần câu lên mà không thấy gì cả. Cường giải thích là loại cá nào thì nhấc cần kiểu nào, tôi thì làm sao mà nhớ hết được, chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Vì thậm chí các loại cá tôi còn chưa thạo mặt thì làm sao mà áp dụng. Cường đã câu được mấy chú cá nhỏ, cậu ta cho vào cái lưới vợt mang theo rồi để chìm quá nửa xuống nước cho cá tươi.

Hôm nay nước lặng nên cá có vẻ ít, thành quả cho đến lúc này cũng chỉ là mấy chú cá nhỏ mà Cường câu được. Nắng đã bắt đầu lên, chiếu đến chỗ ngồi. Chúng tôi chuyển vị trí để tránh ánh nắng, vừa hy vọng có nhiều cá hơn. Xa xa, mấy người dân đi làm đồng đang lúi húi với công việc thường ngày của họ. Thật là một bức tranh đồng quê đẹp và yên bình. Chừng một lúc mà không câu thêm được gì, Cường nói với vẻ sốt ruột:

- Mấy chú cá nhỏ này thì chưa thể làm mồi nhắm được. Hay là hai anh em mình vào chỗ sinh thái để câu nhé. Ở đó có nhiều cá to và dễ câu hơn (Vì là khu du lịch sinh thái nên họ nuôi thả cá cho khách câu, nếu câu quá số lượng quy định thì phải trả tiền, còn dưới mức đó thì được mang về mà không cần trả tiền).

Tôi đồng ý:

- Đi thôi, cũng gần trưa rồi. Anh em mình đi câu một lúc nữa để về còn chế biến chứ.

Thế là hai chúng tôi quay lại nhà Cường để lấy xe máy và đi đến khu sinh thái. Đến nơi, chúng tôi mua vé vào và chọn địa điểm câu là một chiếc lều được làm bằng tre nứa có mái hình tròn gần giữa hồ (có đường đi ra trên mép nước). Theo Cường giới thiệu thì đây là chiếc hồ có chỗ thông ra con đập ngoài kia. Dựa vào phong cảnh đẹp mà người ta tạo thành khu du lịch sinh thái. Hồ lớn nên khách du lịch có thể bơi thuyền để dạo chơi. Dưới nước, những chú ngỗng chậm rãi bơi lội ra chiều thư thái lắm. Chúng tôi chăm chú câu, lần này thì khả quan hơn, Cường đã câu thêm được mấy chú cá loại chừng trên dưới 1 cân. Tôi sốt ruột vì vẫn chưa câu được gì. Chợt tiếng phao nhấp nháy rồi chìm hẳn xuống, tôi giật mình vội cầm lấy chiếc cần và kéo mạnh. Chà! lần này thì một chú cá thật lớn đang quẩy đuôi hòng thoát thân. Tôi nhấc lên lều để cá khỏi bị rơi xuống nước, Cường vội giúp một tay để gỡ cá. Xong rồi cậu ta cho vào vợt và nói:

- Con cá này xấp xỉ chừng 2 cân, anh may mắn đấy!

Đúng là Cường câu giỏi, cậu ta lại bắt được thêm mấy con cá nữa. Nhìn đồng hồ thấy đã trưa, nắng lên gần đỉnh đầu nên chúng tôi quyết định đi về, kết thúc một buổi đi câu đầy thú vị.
o0o

Buổi chiều tôi về cơ quan, lúc đi ngang qua dãy phòng giáo viên thì thấy Thắm và mấy người nữa đang đứng trước hành lang trò chuyện vui vẻ. Chắc là cậu ta về nhà cũng mới lên chiều nay. Trông thấy tôi, Thắng gọi:

- Anh Phú vào phòng em chơi!

Tôi bước tới chào mọi người và hỏi:

- Mấy anh em về nhà mới lên, hay tuần này ở lại đi chơi?

Họ cho biết là cũng mới lên chiều nay. Chúng tôi trao đổi với nhau về tình hình dạy và học sắp tới. Rồi Thắm và cậu cùng phòng mời tôi vào thăm phòng họ. Các phòng tập thể thì vẫn giống nhau, chỉ vì là phòng giáo viên nên sách vở, tài liệu để nhiều. Trong lúc trò chuyện, Thắm có nhắc đến Diệu Lê, chắc là cậu ta cũng biết chuyện tôi là Diệu Lê quý nhau, có lẽ nghe mọi người kể? Cậu nói:

- Để hôm nào em thử gặp và nói chuyện với cô ấy xem hai người có hợp nhau không.

Với tôi lúc này, hình bóng Diệu Lê luôn hiển hiện trong tâm trí. Dù làm gì hay ở đâu, thì em vẫn là ngọn lửa ấm trong đêm, soi rọi trái tim băng giá.

Thắm dạy môn tiếng Trung nên hiểu biết về lịch sử, văn học, triết học Trung Quốc khá sâu sắc. Đó là lĩnh vực mà trước đây tôi cũng đọc và tìm hiểu nhiều. Còn được biết là Thắm chụp ảnh giỏi và lái được cả ô tô nữa, như thế cũng là người đa tài. Nhìn thấy trên bàn có cuốn Thơ Đường, tôi cầm lên xem và trầm trồ thán phục bởi những bản dịch tài hoa của thi sĩ Tản Đà.

 Lúc tôi ra về, Thắm nói:

- Nếu anh thích xem thơ Đường thì cứ cầm về mà đọc, khi nào xong thì mang trả em cũng được. Kẻ sĩ thì quý tri thức mà.

Tuy có ngần ngại nhưng tôi cũng cảm ơn Thắm và cầm cuốn thơ về phòng mình để xem những lúc buồn. Từ đó tôi và Thắm trở nên thân thiết hơn. Chúng tôi quý nhau bởi phù hợp về tính cách và sự hiểu biết mà mỗi người có được. Đúng như cậu ta nói : " Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ ".

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

Chương III: HÌNH BÓNG THÂN THƯƠNG


“Rồi đây trên mọi nẻo đường
Còn in hình bóng thân thương thủa nào”

Thời gian này mọi người đến ở đã tương đối đông, khu tập thể vì thế mà trở nên tấp nập. Có hai phòng nữ với khoảng hai mươi người, chủ yếu là trẻ. Cánh đàn ông thì có đến mười mấy người. Như vậy là đã có gần đủ nhân sự để cơ quan đi vào hoạt động, gồm các bộ phận: Văn phòng, tuyển sinh, bảo vệ, điện nước, vệ sinh...; các phòng nữ đều tổ chức nấu ăn, tạo nên một không khí gia đình thân thuộc và ấm cúng. Phụ nữ là vậy, bao giờ họ cũng khéo léo, tằn tiện và chắt chiu trong cuộc sống hàng ngày.

 Trước cơ quan đã có mấy quán ăn và hàng tạp hóa mới mở. Trước đây chỗ này là đất trống, chưa hề có người ở.  Cuộc sống vẫn vậy, ở đâu có sự hiện diện đông đúc của con người là hàng quán, chợ búa mọc lên. Có hàng quán gần đôi khi khỏi cần phải đi xa để mua, vì thế mà sinh hoạt có đôi phần thuận tiện hơn. Trước đây, mỗi lần cần mua bao thuốc lá thôi là tôi phải chạy xe máy ra tận đường cao tốc hay quốc lộ. Phải là những người đầu tiên đến ở đây thì mới cảm nhận hết những đổi thay nơi này. Hồi tôi mới đến thì còn vắng vẻ, chứ chưa phải đông vui như bây giờ. Kế bên, có công ty sản xuất bật lửa ga cũng mới đi vào hoạt động.

o0o

không biết dạo này chuyện tình cảm của Toản tiến triển đến đâu rồi, nhưng tôi thấy cậu ta vui vẻ hẳn lên, hễ có dịp là sang phòng Thanh chơi. Ông tơ bà nguyệt thường khéo trêu ngươi, vì có vẻ Thanh hơi lơ đãng với cậu ta thì phải. Theo kinh nghiệm của tôi thì có lẽ Thanh chỉ coi Toản như người anh đáng mến mà thôi. Nhưng tình yêu thì kỳ lạ vậy, người trong cuộc thì như bị bịt mắt, cứ hy vọng cho dù là tình cảm đơn phương. Hôm nay phòng Diệu Lê có một cô mới đến ở, theo lệ họ lại tổ chức lễ nhập phòng. Lần này thì đích thân Diệu Lê đến mời tôi, tất nhiên là cả Toản và mấy anh trong phòng nữa. Chẳng có gì thích thú hơn đối với tôi khi Diệu Lê đến mời, cô ăn nói khéo léo khiến ai cũng vui vẻ nhận lời. Quả là tính tình em hòa nhã, vì thế mà mọi người đều mến, ít thấy có người chê nàng điểm gì. Khi Lê đã chào chúng tôi ra về, hai anh lớn tuổi trong phòng cứ tấm tắc khen mãi. Duyên phận con người thì chỉ có hóa công mới biết được. Tôi hiểu rằng mình với nàng đích thực là hữu duyên, nhưng có phận hay không thì còn do số phận quyết định.

Lúc này cơ quan chưa chính thức đi vào hoạt động, vì thế phần lớn chị em vẫn phải chờ đợi. Chỉ cánh đàn ông chúng tôi là lúc nào cũng làm việc. Mọi người phân công nhau trực cơ quan (do bên công ty bảo vệ chuyển giao lại), công việc này chị em không làm được nên chúng tôi đảm đương hết. Có mười mấy người thì thay phiên nhau trực, cứ hai hay ba người một ca. Tôi với Toản thì ngoài giờ trực còn làm công tác tuyển sinh và khảo sát thị trường lao động. Chúng tôi thường đi xuống các địa phương để tìm hiểu nhu cầu lao động và học nghề tại đây. Hồ sơ được tập hợp lại, chờ đến khi khai giảng lớp học đầu tiên. Thời gian trực là lúc chúng tôi rảnh rỗi hơn một chút. Trong phòng trực, anh em thường ngồi nói chuyện thân tình lắm. Có mấy người địa phương cũng xin vào làm việc ở cơ quan chúng tôi, vì thế mà câu chuyện trở nên thú vị và nhiều màu sắc hơn. Qua họ mà chúng tôi biết được thêm nhiều về cuộc sống và con người nơi đây. Chỉ dăm năm trước, vùng này người dân chủ yếu sống bởi nghề nông. Sản phẩm làm ra (gạo, rau, quả...) phần lớn phục vụ cho nhu cầu của người dân thủ đô. Họ sống êm đềm như thế từ xưa đến nay. Từ khi có con đường cao tốc chạy qua, rồi khu công nghệ cao hình thành thì cuộc sống nơi đây cũng đổi thay nhanh chóng. Giá đất đai được đẩy lên cao, một phần do đền bù, một phần do dân kinh doanh địa ốc ở Hà Nội lên đây mua để xây nhà nghỉ hoặc khách sạn. Nhiều người đã giàu lên nhanh chóng. Những khu đất trước kia là vườn cây ăn trái thì bây giờ có giá trị thương mại cao, người ta mua để xây dựng cơ quan, nhà máy, xí nghiệp...; cuộc sống của người dân thuần nông trước đây nay trở thành bán nông nghiệp, một số thanh niên vào làm việc trong các công ty, nhà máy.

Tối nay tôi và anh Vinh cùng ca trực. Bây giờ vì chưa có đông học viên nên cứ tối đến thì khu vực cơ quan đã vắng vẻ, mọi người đều ở phòng của mình cả. Chúng tôi bật đèn ở phòng trực, và việc không quên là chuẩn bị trà và bao thuốc lá để thức khuya. Đang sớm nên hai anh em đi dạo trong khuôn viên cơ quan một lúc. Hôm nay trăng sáng nên chúng tôi chỉ bật mấy bóng đèn cao áp ở những nơi cần thiết. Ánh trăng nơi miền Trung Du này quả thực là đẹp và thi vị.

Chợt thấy lòng mình dâng lên nhiều xúc cảm, tôi quay sang hỏi anh Vinh:

- Hôm nay là 15 hay 16 mà trăng sáng thế anh nhỉ?

- Hôm nay là rằm!

Anh trả lời tôi ngay, nét mặt có vẻ đăm chiêu. Tâm trạng này của anh tôi hiểu, đó là tình cảm của một người xa quê, xa gia đình trong những đêm rằm như thế này. Ánh trăng ở đây dường như sáng hơn, vì địa thế cao hơn xung quanh. Trên đầu, vầng trăng như chiếc đĩa bạc khổng lồ tỏa ánh sáng lấp lánh xuống khung cảnh, soi bóng những bụi cây hoa vào bức tường được sơn màu vàng. Hồi ở Hà Nội, vì có nhiều nhà cao tầng nên đã lâu tôi không còn biết đến vẻ đẹp của ánh trăng, đặc biệt là trong một khung cảnh như thế này.

Thoáng có bóng người từ khu vực nội trú đi ra. Khi người đó đến gần thì chúng tôi nhận ra Toản. Anh Vinh đùa:

- Hôm nay không sang phòng Thanh chơi à? Làm sao mà có vẻ buồn thế, thất tình hả?

Toản trả lời:

- Biết hai anh ở ngoài này nên em ra đây chơi cho vui, trăng sáng ngồi ngoài này mát hơn!

Ba anh em đi dạo vài vòng nữa, rồi anh Vinh bảo:

- Thôi, sương bắt đầu xuống rồi. Anh em mình vào phòng trực pha trà ngồi nói chuyện.

Cả mấy anh em trở vào phòng. Một lúc thì ấm nước mới cắm đã sôi, anh Vinh pha trà rồi ngồi xuống ghế. Trong lúc chờ chè được anh châm thuốc hút. Là những người xa quê, lại ở cùng phòng nên mấy anh em chúng tôi thân và hiểu nhau lắm. Công việc lúc này không ổn định, lại chưa thể xác định được tương lai nên đôi khi cũng thấy buồn. Chúng tôi rót nước uống, hình như hôm nay Toản có vẻ tâm trạng, cậu ta vừa hút thuốc vừa suy nghĩ lung lắm.

 Như đoán biết được những suy nghĩ của Toản, anh Vinh nói:

- Em Thanh không cho đến nữa hả, hay nó có người yêu rồi?

Toản nhấm nhẳng:

- Cũng không hẳn vậy. Chủ yếu là em lo công việc thôi...

Tôi nói:

- Quan trọng là Thanh có người yêu hay chưa thôi, nếu là chưa thì có gì phải ngại! Mình dám chắc là nếu cậu bình tĩnh thì Thanh sẽ đồng ý với tình cảm của cậu thôi!

Toản có vẻ băn khoăn. Anh Vinh nói thêm:

- Toản có học thức lại đẹp trai, thì lo gì! Chắc là Thanh đang làm kiêu đó thôi, con gái mà.

Tôi đồng ý, cả ba người cùng im lặng và hút thuốc. Anh Vinh Thở dài:

- Anh thì ít học, nên công việc thế nào cũng được. Nhưng hai em là người có học, thì công việc hiện tại khó mà đảm bảo được tương lai cho mình.

Toản rít một hơi thuốc, nói:

- Em cũng đang để ý tìm công việc khác hoặc là chuyển về Hà Nội.

Tôi gật đầu, vì mình cũng có suy nghĩ như vậy. Tôi và Toản thường có một tâm trạng băn khoăn, đó là sự giằng xé giữa tâm trạng và công việc, giữa hiện tại và tương lai. Lựa chọn đi hay ở? Đó là câu hỏi luôn day dứt chúng tôi trong thời gian này. Cũng đã hơn 22h, Toản nhìn đồng hồ rồi nói:

- Thôi em về phòng nghỉ đây, ngày mai còn phải làm việc.

Rồi cậu ta bước ra, bóng xa dần về phía khu nội trú. Còn lại hai anh em, chúng tôi nhìn nhau cảm thông cho tình cảm của Toản, và cho chính mình.

  Anh Vinh lại thở dài:

- Công việc chưa đảm bảo khiến mình không tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện yêu đương. Nhưng con gái thì khác em ạ, họ có lứa có thì mà. Diệu Lê thương em lắm đấy, nhiều lần cô ấy nói chuyện với anh và quan tâm đến em lắm. Em thờ ơ với nó cũng tội!

Tôi châm thuốc hút, nhắp chén trà cho tỉnh táo. Đêm đã khuya, ngoài trời yên ắng tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng còn vọng vào. Lòng tôi nặng trĩu khi nghe anh nói. Anh Vinh nhìn tôi, hỏi:

- Diệu Lê được cả người lẫn nết, lại có học, em còn phân vân gì chứ?

- Nhưng em chưa muốn nghĩ đến chuyện đó lúc này, mà mình cũng đã tìm hiểu gì nhiều đâu?

- Thì tính nết con người bộc lộ trong cuộc sống hàng ngày, trong cách ăn ở. Anh thấy mọi người đều quý và nể phục Lê lắm. Đối nội, đối ngoại cô ấy đều được cả, việc tề gia nội trợ cũng khéo.

Những điều anh nói càng khiến tôi băn khoăn. Nàng tốt và giỏi giang thế, khiến tôi khó có thể gạt bỏ đi hình bóng đó để chuyên tâm nhìn về phía trước. Tôi rót nước mời anh và nói:

- Thôi! mình tạm không nhắc đến chuyện đó nữa, những việc mà phân vân thì nghĩ đến khó xử lắm!...

Chúng tôi cùng im lặng, rồi bất chợt nhìn lên bầu trời. Ngoài kia, ánh trăng loang loáng chiếu vào ô cửa sổ, dịu hiền soi bóng và chở che cho vạn vật trong vẻ đẹp thanh bình.

o0o

Hôm nay thứ 7, thường thì mọi người về quê rồi chiều chủ nhật lại lên cơ quan. Tuần này chỉ có vài ba người về nhà, còn hình như mọi người ở lại. Chắc là đi lại nhiều thì cũng mệt nên họ ở lại nghỉ ngơi cho khỏe. Tôi đang ngồi xem ti-vi ở phòng thì thấy cậu Dũng sang chơi. Một lúc phân vân, cậu ta nói:

- Chị Lê nói em sang để rủ anh ăn cơm với bọn em cho vui. Chứ ăn cơm hàng thì vừa tốn kém, lại không đảm bảo...

Lâu nay thì tôi vẫn ăn cơm hàng với mấy anh em, toàn là đàn ông cả nên vui hơn. Bữa ăn đôi lúc còn có thêm chén rượu nên không khí vui vẻ hơn là ngồi chung với cánh con gái. Tôi băn khoăn suy nghĩ rồi trả lời:

- Anh cảm ơn mọi người! Nhưng lâu nay bọn anh ăn chung quen rồi, nay ra riêng thì mọi người sẽ trách móc...

Thấy tôi viện lý do để từ chối - Dũng có vẻ không bằng lòng - cậu ta nói:

- Nếu anh không đồng ý thì em về nói lại với chị Lê. Thế nào chị ấy cũng trách em!...

Rồi cậu ta chào tôi mà đi ra. Tôi ngồi suy nghĩ về điều mà Dũng vừa đề nghị với mình, cậu ta chỉ có trách nhiệm nói lại ý Diệu Lê mà thôi. Nàng lo và quan tâm cho tôi, điều đó khiến tôi cảm động. Tình cảm mà em dành cho tôi, mọi người trong cơ quan đều hiểu cả, họ đều đồng tình và mong cho chúng tôi thành đôi. Thật tình cái tính tự do thanh niên trong tôi lúc này còn lớn lắm. Tôi không thích sự ràng buộc và ý tứ của con gái. Dù sao tôi cũng cảm ơn em, người con gái đã dành cho mình những tình cảm tốt đẹp, đã lựa chọn tôi. Tình cảm của nàng khiến tôi và mọi người cảm động, và nàng chỉ thua có một thứ mà thôi : Đó là số phận.

o0o

Một hôm Toản tìm tôi, nói với vẻ quan trọng :

- Anh đi với em một chút đi.

Tôi hơi ngạc nhiên, hỏi lại:

- Có việc gì mà bí mật thế?

Cậu ta ghé tai tôi, nói nhỏ:

- Hôm nay là sinh nhật Thanh, vì mới đến làm việc nên cô ấy không tổ chức, cho nên mình phải đi mua quà gì để tặng...

Thì ra là vậy, cậu ta rủ đi mua quà sinh nhật. Không biết hỏi dò ở đâu nên biết được hôm nay là sinh nhật Thanh. Khổ! Tình yêu tình báo là như thế đấy. Là thanh niên cả nên tôi đồng ý, và lại hôm nay cũng là ngày nghỉ mà. Toản đèo tôi đi lên tận Thị trấn, vì cũng chỉ ở đó mới có các hàng lưu niệm với những cô chủ hàng trẻ tuổi khéo tay gói ghém những thứ quà xinh xinh này. Chúng tôi vào một hàng bán đồ lưu niệm, vì tôn trọng quyền tự do cá nhân nên tôi đi dạo xem hàng còn để cậu ta tự chọn. Điều đó là bí mật mà chỉ người tặng và người được tặng được biết mà thôi. Khi quay lại thì món quà đã được gói xong, cô chủ hàng gắn thêm mấy chiếc nơ đủ màu sắc vào đó. Tôi nói đùa :

- Quà đẹp thế này thì người được tặng cảm động lắm đây?

Cô bán hàng mỉm cười, Toản thì có vẻ hơi lúng túng. Hai anh em đi dạo một vòng tìm hiểu quanh thị trấn rồi mới ra về. Trên đường về cậu ta khẩn khoản nhờ tôi tặng quà dùm. Tôi đồng ý với điều kiện là cả hai người cùng đến dự sinh nhật.

Buổi tối, vì trong lòng có nhiều tâm trạng nên tôi ra phòng trực ngồi cho tinh thần thoải mái hơn. Cường đang trực, thấy tôi ra thì phấn khởi lắm vì có người ngồi cùng cho vui. Nhà cậu ở gần đây, xin vào cơ quan làm việc đã vài tuần nay. Cường còn trẻ, ít hơn tôi chừng dăm tuổi. Thấy tôi kéo ghế ngồi tư lự, Cường hỏi :

- Trông anh có vẻ buồn thế? Khi nào anh đi thị trường?

Tôi trả lời cho qua chuyện :

- Ừ, chưa biết khi nào em ạ!

Thấy vậy, cậu ta không hỏi thêm nữa và cũng ngồi im lặng. Dạo này tâm trạng tôi thường không tốt, phần thì băn khoăn bởi công việc, phần vì những tình cảm cứ len lỏi vào. Đang mãi mê suy nghĩ, chợt nghe Cường nói:

- Không biết mấy anh chị trong cơ quan hôm nay đi đâu mà đông thế nhỉ? Chắc là có cuộc vui gì đây?

Tôi nhìn ra, bên ngoài có mấy người đang đi tới, trong đó có cả Thanh.  Nghĩa hôm nay cũng ở lại, cậu ta cùng vài người nữa vào rủ đi chơi. Tôi cảm ơn họ, viện lý do phải ngồi trực với Cường để từ chối.

Lúc này tôi mới chợt nhớ ra chuyện lúc chiều Toản nói. Có lẽ hôm nay sinh nhật Thanh, vì không tổ chức nên cô ấy mời mọi người đi uống nước chăng? Tôi tự hỏi : - Tại sao lại không thấy Toản nhỉ? Hay là cậu ta chờ khi mọi người đi chơi về rồi mới đến phòng để tặng quà? Bây giờ đi cùng với mọi người chắc là ngượng? Thôi được rồi, khi nào cậu ta nói thì mình đi cùng là được!

Nghĩ thế rồi tôi không để ý nữa, quay sang nói chuyện với Cường. Cậu nói với tôi:

- Chủ nhật tuần sau mời anh đến nhà em chơi rồi anh em mình đi câu, gần nhà em có con suối nhiều cá lắm!

Nghe nói chuyện đi câu tôi thích lắm. Cái thú ngồi câu cá giữa thiên nhiên, và được trầm tư suy nghĩ thì còn gì tuyệt vời hơn? Tôi vội hỏi :

- Thế Cường câu có tốt không?

Cậu ta nói đầy vẻ tự hào :

- Em thuộc diện sát cá đấy, đi câu một lúc thì cứ gọi là tha hồ đồ nhậu cho anh em mình. Câu được bao nhiêu anh em mình về nhà chế biến rồi mua rượu nhậu cho vui!

Thật là có lý, đi câu rồi chế biến làm đồ nhậu luôn, như thế vui hơn là vào quán rồi gọi món.

- Đồng ý! – Tôi nói – nhưng phải đảm bảo là có cá đấy nhé!

Đang nói chuyện thì thấy Cường đưa tay chỉ ra ngoài hỏi:

- Ai như chị Lê phải không? Sao chị ấy ra đây một mình thế nhỉ?

Tôi nhìn ra, thấy Diệu Lê đang đi về phía phòng trực, dáng điệu chậm rãi và cô đơn. Lê bước vào, nhìn tôi với ánh mắt buồn bã, trách móc. Tôi hỏi nàng:

- Em không đi chơi với mọi người sao?

- Em mệt nên không muốn đi. Ở phòng buồn nên em ra đây ngồi cho vui, chờ mọi người về.

Cường tâm lý đi ra ngoài, để tôi với Diệu Lê trò chuyện. Chờ lâu mà vẫn chưa thấy mọi người về. Lúc này Lê nhìn tôi thật tình cảm, tin cậy. Nàng đặt tay xuống bàn và gối đầu lên, nhìn tôi âu yếm:

- Em buồn ngủ lắm, anh đưa em về phòng nhé! Chìa khóa phòng bị kẹt nên em không mở được...

Tôi nói:

- Em chờ mọi người rồi cùng về. Bây giờ Cường không ở đây nên anh phải trực thay cậu ấy...

Vừa lúc đó thì mọi người đi chơi về. Lê chào tôi rồi cùng mọi người đi về phòng. Tôi thoáng thấy nét mặt nàng buồn lắm.

Cường trở vào, cậu ta hỏi ngay:

- Thế nào rồi, tốt đẹp chứ? Chị ấy yêu anh lắm đấy!

Tôi kể lại câu chuyện. Cậu ta trách móc thậm tệ, chê là tôi không hiểu gì về tâm lý con gái.

Chợt thấy Toản thập thò ở cửa, một tay vẫy tôi còn tay kia thì dấu cái gì đó sau lưng. Hiểu ý cậu ta, tôi đi ra. Toản kéo tay tôi đi ngay và thì thầm:

- Thanh đi chơi về rồi, bây giờ anh em mình vào phòng tặng quà. Anh nhớ nói cho khéo đấy nhé!

Rồi cậu dúi vào tay tôi gói quà mua lúc chiều. Đến phòng nữ, chúng tôi gõ cửa. Vân (cùng phòng với Thanh) ra mở cửa, thấy chúng tôi cô chào và mời vào chơi. Hai anh em bước vào, Thanh đang ngồi ở giường. Tôi đưa gói quà cho Thanh và nói:

- Bọn anh tặng em nhân ngày sinh nhật, chúc em luôn xinh đẹp và sớm có người thương!

Thanh ngạc nhiên và cảm động nhận quà, cô vừa cười vừa hỏi chúng tôi:

- Sao hai anh biết sinh nhật em? Em có nói với mọi người đâu?

Tôi nói :

- Có người muốn quan tâm đến em, thì tất nhiên là phải biết ngày sinh nhật rồi...

Toản đỏ mặt mà ngồi im. Tôi thay mặt cậu ta nói đủ thứ chuyện. Ngồi chơi một lúc thì chúng tôi chào họ để ra về. Nói là ra về, nhưng mấy phòng đều cùng ở chung một dãy nhà cả. Tối hôm đó hai anh em mỗi người theo đuổi một suy nghĩ, trằn trọc mãi mà không ai ngủ được.