Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011

Chương VII: GIÂY PHÚT CHIA XA


“Gặp nhau cũng bởi nhân duyên
Biệt li còn nhớ thề nguyền khi xưa?”

Một năm sống và làm việc đã gắn bó con người tôi với mảnh đất này. Bình dị và thân thương, cuộc sống cứ thế trôi đi trong tâm trí mà không cần chút hào nhoáng nào cả. Chính vì vậy mà tình cảm của con người dành cho nhau cũng chân thật, vẹn nguyên và đáng quý dường bao. Rồi thời gian cũng qua, có chăng ký ức con người còn lưu giữ chút dư âm xưa? Những ngày này, tôi và Toản thường đi thăm nhà của mấy người địa phương trước khi chia tay. Họ mời chúng tôi đến chơi cho biết nhà sau thời gian làm việc cùng nhau.

Mọi người tổ chức liên hoan chia tay, sau buổi này chúng tôi sẽ không ở đây cùng nhau nữa. Mỗi người sẽ tìm cho mình một công việc mới. Trước giây phút chia xa ai cũng đều tỏ ra xúc động. Mỗi người đều tham gia một công việc bếp núc nào đó, như cơ hội cuối cùng được sống và làm việc cùng nhau. Ai cũng theo đuổi một tâm trạng riêng tư trước giờ phút chia li này. Tôi kể cho mọi người nghe một câu chuyện về thời gian mới lên đây làm việc:

 “Ấy là một hôm tôi từ Hà Nội lên cơ quan sau ngày nghỉ cuối tuần. Lúc đó là ban đêm, trời tối đen như mực. Khi đã cách Hà Nội hơn chục cây số thì thi thoảng mới có ánh đèn của một vài chiếc ô tô chạy qua. Bất chợt trời đổ mưa tầm tã, kèm theo gió lớn. Khung cảnh hai bên đường trống trải lại không có người ở, bây giờ cũng không có xe cộ gì chạy trên đường nữa. Mưa như tát nước, gió thì như chực hất văng cả người lẫn xe xuống khoảng đồng trống bên đường. Lúc này vì không mang áo mưa nên cả người tôi ướt đẫm. Gió tạt mạnh nước mưa vào mặt khiến tôi gần như không thấy đường để đi, phải xuống xe dắt bộ mà cũng muốn té xuống vệ đường. Tôi như đang ở trong ma trận của cuồng phong, thủy quái. Lúc này chỉ mong sao có được một quán nhỏ ven đường để có thể vào trú tạm. Nhưng ở đây vắng vẻ, không có lấy một bóng nhà thì làm sao bây giờ?

 Đang băn khoăn vì mất phương hướng thì bất chợt nhìn thấy một ánh đèn le lói phía trước. Trong đêm tối, tôi cố gắng chống chọi với gió mưa để đi về phía có ngọn đèn. Khi đến nơi thì thấy một ngôi quán nhỏ và có hai vợ chồng trẻ bán hàng. Tôi xin phép họ vào ngồi nghỉ giây lát để chờ cho ngớt mưa rồi đi tiếp. Một lúc đã bớt mệt, nhưng ngoài trời thì vẫn mưa như trút nước. Thấy quán có treo mấy chiếc áo mưa nên tôi mua một cái để mặc, vừa để tránh mưa vừa cho bớt lạnh. Khi thấy mưa đã bớt tôi mặc áo mưa, chào chủ quán rồi tiếp tục lên đường. Đi được một đoạn thì mưa bắt đầu nhẹ hạt dần. Khi lên đến cơ quan thì thấy anh Nga cùng mấy người nữa đang ngồi uống rượu, nhìn ra ngoài trời mưa. Thấy tôi đến, mọi người hỏi thăm tình hình. Tôi kể cho họ nghe câu chuyện lúc nãy.

 Anh Nga nói:

- Phải nói là cơn mưa khủng khiếp thật. Mưa to gió lớn nên bọn anh buồn tình ngồi uống rượu đây! Thôi, ngồi xuống uống vài li rượu cho ấm người người đi.

 Tôi ngồi xuống uống rượu với mọi người, một lúc thì thấy bớt lạnh và tinh thần dần bình tĩnh trở lại.

     Sau này khi ban ngày đi qua chỗ mắc mưa hôm ấy, tôi thấy cạnh đó có một ngôi miếu hoang bên vệ đường. Để ý tìm ngôi quán thì không thấy đâu cả, vì chung quanh đó không có người ở”.

Câu chuyện có vẻ Liêu trai nhưng đó là sự thực mà tôi đã từng trãi qua, nay kể lại mà mọi người còn thấy điều gì đó lạ kỳ.

Sau buổi họp mặt là những cái bắt tay siết chặt, những ánh mắt buồn bã chia li. Chúng tôi hẹn sẽ gặp lại nhau khi có dịp, cho dù mọi người không được sống và làm việc cùng nhau nữa.
Quán chị Thu là nơi chúng tôi thường ngồi trước đây, nơi chia sẻ những buồn vui thường nhật. Tôi và Toản ghé vào quán chị để để chào từ biệt. Vừa ngồi xuống ghế thì nghe có tiếng gọi từ dãy bàn kế bên, quay sang thì thấy Thắm cùng các học viên đang ngồi đó từ trước. Họ cũng sắp chuyển về trung tâm ở Hà Nội. Thắm đứng dậy bước đến chỗ tôi ngồi, bắt tay và nói:

- Tạm biệt anh nhé. Hẹn gặp nhau ở Hà Nội.

- Thế khi nào Thắm chuyển về Hà Nội?

- Lát nữa thầy trò bọn em cùng về luôn, xe ô tô cơ quan đang chờ kia.

Học trò của Thắm nhiều người đã lớn tuổi hơn cậu ta (vì học ngoại ngữ để đi lao động xuất khẩu). Tôi cho cậu biết là vài ngày nữa chúng tôi cũng về Hà Nội và hẹn sẽ đến nhà chơi khi có dịp. Chúng tôi bắt tay nhau lần nữa rồi Thắm cùng mọi người bước lên ô tô. Hai chúng tôi cũng chào từ biệt anh chị Thu vì sợ nay mai phải chuẩn bị nhiều việc nên không đến được.

Rồi cũng đến hôm lên đường về Hà Nội, chúng tôi ngoái nhìn lại nơi mình đã sống và làm việc hơn một năm qua mà lòng rộn lên bao cảm xúc.

Cuộc sống thành thị trở lại với tôi, đây cũng là môi trường thân quen ngày nào. Tại cơ quan, chúng tôi lập nên một phòng mới mà tôi là người trực tiếp soạn thảo đề án hoạt động. Đây là trụ sở chính của cơ, nhưng những đồng nghiệp ở đây đều là người mới quen. Nguyên là vì lúc mới vào làm ở đây tôi đã nhận nhiệm vụ lên tiếp quản trung tâm ngay, vì vậy chưa kịp làm quen với mọi người. Chúng tôi làm quen với nhau và nhanh chóng bắt tay xây dựng và phát triển Văn phòng.

Rồi thời gian qua mau, tôi miệt mài với công việc và những lo toan khác của cuộc sống. Bên tôi giờ là những đồng nghiệp và môi trường làm việc mới. Nhịp sống gấp gáp và ồn ả nơi đô thị thường làm cho người ta nhanh quên đi những gì đã qua. Nhưng tôi vẫn không khỏi chạnh lòng mỗi khi nhớ lại chuyện xưa. Hình bóng thân thương của Diệu Lê vẫn luôn ẩn hiện, cho dù thời gian qua đi.