Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2011

Chương VIII: THỜI GIAN NHƯ NƯỚC QUA CẦU


“Thời gian trôi – bóng câu qua cửa sổ
Như vó ngựa phi trong tiếng sóng đổ dồn
Hình bóng người thương phai dần trong nhung nhớ
Còn lại gì sau bao nổi nhớ thương?”

Tuổi trẻ là mùa xuân của đời người, mà ở đó ta như cảm nhận được cái không khí bảng lảng khói sương của đất trời vậy. Thời gian trôi đi như dòng suối trong xanh vô tận, khi hiền hòa lúc dào dạt mênh mang. Mãi nhìn theo con nước, mà khi quay đầu lại đã thấy thấm mệt vì yêu thương, vì một hình bóng  vời vợi xa. Giờ đây ta cảm thấy tiếc nuối cho mùa xuân ấy, cho hình bóng diệu vợi mà thời gian đã vô tình cản ngăn, không bao giờ níu kéo được nữa.

Khoảng thời gian đó như một giấc mơ, nhẹ nhàng và hư ảo. Những số phận con người cũng ẩn hiện để rồi hòa vào dòng đời muôn nẻo của thế gian. Nơi đó tôi và nàng đã thực hiện một giấc mộng tình yêu tan vỡ, để lại  nhiều tiếc nuối, đắng cay.

Thời gian như nước qua cầu
Ngày xưa yêu dấu nay đâu hỡi người?
Này đây hoa lá thắm tươi
Nhưng đâu ánh mắt, nụ cười của em?
Tìm đâu ngày tháng êm đềm
Của thời xa vắng dịu êm thủa nào
Tìm em anh biết nơi nao?
Chỉ còn nước mắt, nghẹn ngào con tim.

                                                                        Hoàn thành tháng 8/2010
                                                                          Hoàng Sơn Phú