Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011

Noel Kỷ niệm


                                                  Còn mãi em yêu một mối tình
                                                  Như ngàn sương núi nắng lung linh
                                                  Cho dù đau khổ và ngăn cách
                                                  Thương quá ngàn năm chuyện chúng mình...


Đã ba năm kể từ ngày ấy, một mùa noel không đi nhà thờ, không có cảnh mọi người tấp nập vui chơi đêm giáng sinh với đèn hoa rực rỡ. Thật là một noel đặc biệt nơi vắng vẻ thanh bình, tưởng chừng như góc khuất của thế gian. Chúa lòng lành đã ở mọi nơi, đến với những con tim đã hướng tới người với tất cả tình yêu thương cao đẹp. Phương vẫn nhớ mãi những ngày ấy, dù bình dị nhưng đã để lại trong anh tình cảm thân thương của một bóng hình kỷ niệm. Ấy là thời điểm Phương rời Thủ đô - nơi mà anh đã học tập và sinh sống nhiều năm - để chuyển về làm việc tại công trường xây dựng vùng đồi núi nông thôn này. Đến bây giờ anh vẫn cho rằng, đã có sự sắp đặt của Chúa trời cho khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng đẹp như một giấc mơ.

o0o
Đó là những ngày Đông cuối năm, khi anh mải miết làm việc bên công trường xây dựng mà quên đi cái thời tiết giá lạnh và mệt nhọc. Vì phải nỗ lực để công trình hoàn thành trước thềm năm mới, mọi người đều không biết là Noel đang đến gần. Một phần ở đây khung cảnh miền quê vắng lặng, lại không có nhà thờ nên không ai nhắc đến ngày lễ này. Công trường nơi anh làm việc, là dòng kênh chạy dài sắp được hoàn thành. Những bụi hoa dại nở hồn nhiên trên bờ kênh, rung rinh bởi những cơn gió lạnh đang thổi về. Đó là những gì mà thiên nhiên ưu ái dành cho những con người đang chịu đựng gian khổ nơi đây, như là một phần thưởng và niềm an ủi của Thượng đế. Trong tình cảm của Phương lúc này, một bông hoa khác cũng đang hé nở và khoe sắc, đó là hình bóng thân thương của một người con gái  mà anh mới quen.
Cô gái đó trọ học gần chỗ anh đang ở. Cô tên Thùy Dương, là cháu ruột của Bác Lê - chủ hàng tạp hóa - mà Phương thường hay đến chơi nhà. Nhà Thùy Dương cách đây khoảng tám cây số, nàng ở nhà Bác để trọ học cùng vài người bạn nữa. Phần cho có không khí học tập, phần để đi học gần hơn, vì từ đây đến trường cũng chỉ mất khoảng mấy phút đi bộ.
                                                                   
      Vì quen biết đã lâu nên hôm nay Bác Lê mời Phương tới ăn bữa cơm chủ nhật. Ngày nghỉ nên mấy người công nhân cũng tranh thủ về nhà để mai lại lên làm việc. Mọi khi Phương vẫn vào nhà Bác Lê chơi và trò chuyện, có thấy mấy người học sinh thường ngồi học ở phòng bên nhưng anh không để ý lắm. Anh bàn công việc với Bác Trai, xem ti vi một lúc rồi về nhà trọ nghỉ ngơi. Nhịp sống đó dường như đã trở thành thói quen thường nhật đối với anh ở thời điểm này. Bác Lê có hai người con cũng đã lớn, cô chị đầu học lớp mười hai, cậu em học lớp mười, vì vậy mà gia đình dành nhiều thời gian ưu tiên cho việc học tập của các sĩ tử.

    Mọi người cùng ngồi vào mâm với tất cả vẻ ấm cúng của một ngày nghỉ cuối tuần. Hai con của Bác Lê thì Phương đã được biết, nhìn cô gái đang bẽn lẽn ngồi đối diện, Phương hỏi:
- Cô gái này là ai mà cháu chưa được gặp?
Bác Lê cười:
- Đây là Thùy Dương, cháu ở đây để học với anh chị cho vui. Bố Thùy Dương là em trai Bác đấy!
Rồi bác giới thiệu Phương với Thùy Dương, cô bẽn lẽn chào anh với ánh mắt ý tứ và e thẹn của một cô học sinh lớp mười một. Mọi người khen Thùy Dương học rất giỏi, vì vậy mà ngoài việc học của mình nàng còn giúp đỡ người chị đang học trên mình một lớp. Thấy Thùy Dương xinh xắn lại thông minh, Phương cũng để ý và có cảm tình tốt đẹp với cô. Trong nhà chỉ có Bác Trai và Phương là uống rượu, còn mọi người thì vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ. Vì thế mà Phương cũng biết và tìm hiểu được đôi điều về vùng đất và con người mà anh đang sống, về những gì đang diễn ra chung quanh.
Từ hôm ấy, lần nào vào chơi nhà Bác Lê Phương cũng để ý đến Thùy Dương, cô gái mà anh mới quen. Ở nơi vắng vẻ này mà lại có người học hành thông minh, chăm chỉ là một điều đáng quý. Thùy Dương và anh gặp gỡ nhau thường xuyên hơn, hai người thường ngồi chuyện trò thân mật. Cô hỏi anh tại sao lại về làm việc nơi xa xôi này? Phương trả lời rằng, anh làm việc tại đây theo sự phân công của cơ quan, khi công trình hoàn thành thì lại đi nơi khác. Lúc này ánh mắt Thùy Dương chợt thoáng một vẻ buồn sâu kín. Trong khoảng thời gian gặp gỡ, cô đã quý mến và thấy thương anh. Tuy tình cảm mới chớm nở nhưng cô cũng không muốn nhắc đến sự chia xa. Đó là những cảm xúc thông thường của một cô gái mới lớn, bởi cô chưa từng trải qua những cuộc chia li trong đời, như cây non chưa dạn dày sương gió. Với Phương thì khác, anh đã phải thay đổi môi trường sống nhiều nơi. Đối với anh, sự đổi thay đã trở nên bình thường như cuộc sống vốn vẫn vậy. Phương cũng linh cảm thấy một tình cảm thiết tha nơi cô gái mà anh mới quen này. Và họ cảm nhận được những tình cảm của nhau qua ánh mắt và những mối quan tâm thường nhật, những tình cảm dung dị mà yêu thương lạ thường.

o0o
                                                                            
Buổi tối Phương thường rảnh, ban ngày anh dồn hết tâm sức cho công việc để cùng với mọi người hoàn thành công trình đúng tiến độ. Nhưng lúc này Phương không hề muốn công trình kết thúc một chút nào, anh muốn nó cứ mãi dang dở để được ở lại nơi này. Anh không muốn một tình cảm tốt đẹp mới chớm nở lại phải lụi tàn như đóa hoa đồng nội phải chịu sự thờ ơ của người đời nơi chốn hoang vu.

     Tối nay Phương đến chơi nhà Bác Lê. Khác với thường lệ, hôm nay anh mua thêm nhiều thứ bánh kẹo để họp mặt với các cô cậu học sinh. Tuổi học trò qua đi với anh đã lâu, giờ đây trò chuyện và đùa vui với những người trẻ khiến anh như được sống lại cái thời đi học thủa nào. Khi Phương đến thì mấy cô cậu đang học bài, có hai phòng học gần nhau, một dành cho hai cậu con trai và phòng kia thì cho các cô gái.

Vừa thoáng thấy Phương, cánh học sinh reo lên thích thú:
- A! Anh Phương. Vào đây học với bọn em!
Phương chia sẻ niềm vui trẻ trung với họ, rồi nói:
- Mời mấy người tạm nghỉ học, liên hoan bánh kẹo đây!
Cậu Tuấn, con trai út bác Lê nhanh nhảu:
- Liên hoan chuyện gì vậy anh? Có thể cho bọn em biết được không?
Bất ngờ trước câu hỏi của Tuấn, nhưng Phương vẫn kịp trả lời:
- Đây là để đền ơn mấy người đã giới thiệu anh làm quen với Thùy Dương!...
Cánh thanh niên vui vẻ xúm quanh gói quà mà Phương vừa mới đặt xuống bàn, vừa ăn bánh kẹo vừa trò chuyện rôm rả. Thùy Dương và cô chị thì vẫn giữ thái độ từ tốn, bẽn lẽn. Một lúc thì Tuấn và cậu bạn học có vẻ tâm lý, cùng nháy nhau nói:
- Thôi, anh em mình mang phần về phòng, để anh Phương lại đây còn “làm quen” với Thùy Dương chứ!
Nói rồi mỗi cậu bốc một nắm kẹo mang về phòng mình, vừa đi vừa cười đùa hóm hỉnh. Đúng là học trò, lúc nào cũng vui và đùa nghịch được. Còn lại ba người ngồi trò chuyện thân mật. Lúc sau thì Xuân (Chị Tuấn) cũng đứng lên chào:
- Anh ngồi đây chơi nhé, em sang học cùng với mấy em bên phòng...
Phương hơi bối rối, bây giờ chỉ còn lại anh và Thùy Dương ngồi bên nhau. Anh nhìn sang và thoáng thấy khuôn mặt Thùy Dương đang ửng đỏ. Sau lúc ngượng ngùng, em nói:
- Bây giờ anh Phương bày cho em học nhé?...
Phương đáp lời:
- Đã lâu, chỉ sợ anh quên hết kiến thức rồi. Nhưng em cứ giở sách ra đi, còn nhớ thì anh sẽ chỉ dẫn cho!
Rồi Thùy Dương ngồi vào bàn, sửa soạn sách vở những môn học ngày mai. Cô kéo ghế cho Phương ngồi cạnh bên để làm “Gia Sư”. Nhìn nét chữ thật đẹp trong cuốn vở mà Thùy Dương ghi chép, Phương thầm khen cho sự cẩn thận và hoa tay của nàng. Thật đúng là một cô gái ngoan và học giỏi. Anh chỉ dẫn cho Thùy Dương những điều mà nàng thắc mắc, bằng cách nhớ lại những kiến thức mà mình đã học từ lâu. Miệt mài với những bài học mà họ không để ý là hai mái đầu đã chụm vào nhau tự lúc nào. Bất chợt bàn tay Thùy Dương nắm chặt lấy bàn tay anh. Anh nhìn vào mắt Thùy Dương, nàng đỏ mặt cúi xuống, như e thẹn cho hành động bất chợt vừa rồi của mình. Rồi hai người nắm chặt tay nhau trong tình cảm thân thương mà bấy lâu đã dành cho nhau, nay mới có dịp được bày tỏ. Ánh đèn của phòng học tỏa những quầng sáng quanh ngôi nhà, giữa màn đêm của miền quê thanh bình yên ắng.
Hôm nay công trình xây dựng hoàn thành, theo kế hoạch thì ngày mai Phương phải lên đường để nhận một công việc khác. Buổi chiều anh đi bàn giao mấy dụng cụ cần thiết. Anh ngồi lên xe máy của mình và lên đường. Đi chừng mươi cây số đường đồi quanh co thì đến công trường. Chỗ này trước đây Phương cũng đã từng ở, vì vậy người quen biết cũng khá nhiều. Công việc bàn giao vừa xong thì trời đã tối mịt, anh vội vã trở về để ngày mai còn lên đường nhận công việc mới.

Lúc này cô gái con bác chủ nhà anh ở trước đây và mấy cô bạn nữa rủ anh:
- Tối nay anh Phương ở lại đây đi chơi noel với bọn em. Gần đây có nhà thờ lớn và đẹp lắm!
Nghe nói vậy, anh giật mình:
- Hôm nay là noel hả? Anh cứ nghĩ là ngày mai, mãi làm việc mà anh quên mất...
Nói rồi Phương vội vã chào họ để ra về, mấy cô gái giữ lại không được đành để anh đi. Tuy vậy anh vẫn tưởng họ nói đùa, trong thâm tâm vẫn nghĩ là tối mai mới đến lễ noel. Vì thế Phương dự định sáng mai sẽ mua quà noel rồi đến tặng và chào từ biệt Thùy Dương một thể.

     Vì trời tối lại đường đồi không quen nên Phương cho xe chạy chậm. Ánh đèn pha lướt qua những ngọn đồi cao su loang loáng trong đêm. Cũng khoảng 9 giờ tối thì về đến nơi. Anh vội vã vào nhà bác Lê, không biết giờ này Thùy Dương còn ở đây không, hay em đã về nhà? Anh chào bác Lê và hỏi thăm Thùy Dương, bác cho biết em đang ngồi học trong phòng. Phương lặng lẽ đi vào phòng học. Thùy Dương đang ngồi bên bàn, lặng lẽ và cô đơn như có vẻ đang đợi chờ một điều gì đó. 

Anh ngồi xuống bên cô, nhẹ nhàng hỏi:
- Mọi người đi đâu? Sao em ngồi học một mình?
Em ngước lên nhìn Phương, trả lời với vẻ cảm động:
- Mọi người đi chơi noel...
Phương lại hỏi:
- Sao em không đi chơi với mọi người?
Anh biết là mình đã hỏi một câu vô nghĩa. Nàng không đi chơi là để chờ anh về.

Như chợt hiểu, Phương cảm động nắm tay Thùy Dương:
- Anh xin lỗi vì chưa mua quà tặng em được. Anh cứ nghĩ là ngày mai mới đến lễ noel...
Dù vậy anh đã vượt cả một chặng đường đồi dốc để về với nàng trong đêm tối, điều này cũng khiến Thùy Dương cảm động và vui lắm rồi! Hai người ngồi bên nhau, phút giây này thật ý nghĩa và hạnh phúc, dù rằng họ không đi chơi nhà thờ. Một noel thanh bình, không cảnh đông vui tấp nập, nhưng họ đã có người yêu thương bên cạnh. Cả hai ngồi im lặng, vì chỉ có sự im lặng mới diễn tả hết được tình yêu thương nơi họ lúc này.

     Bất chợt Thùy Dương nói:
- Anh đưa tay ra, em có một điều cho anh!...
Phương ngạc nhiên:
- Để làm gì hả em?...
Tuy hỏi vậy nhưng anh vẫn làm theo ý của nàng. Thùy Dương quàng vào cổ tay anh chiếc vòng có thêu những con số may mắn mà nàng đã gửi gắm vào đó với tất cả tình cảm của mình. Anh cảm động, nhìn ngắm chiếc vòng và nắm tay cô:
- Cảm ơn em đã tặng quà Giáng sinh cho anh! Anh sẽ mãi giữ nó như gìn giữ bóng hình em vậy!
Rồi hai người ngồi tựa vào nhau, cảm nhận niềm hạnh phúc của một đêm noel thanh bình.
o0o
Sáng hôm sau Phương tìm ngay đến cửa hàng lưu niệm để mua quà tặng Thùy Dương, cho dù đêm noel đã qua. Món quà mà anh lựa chọn là chiếc vòng đeo tay và những thanh kẹo Sô cô la mà nàng ưa thích. Sau khi nhờ người bán hàng gói ghém và gắn nơ trang trí cẩn thận, anh tìm đến trường học của cô. Hôm nay vì không phải là ngày nghỉ nên Thùy Dương vẫn đi học bình thường như mọi hôm. Đang là giờ học, nên  Phương tìm vào ngôi hàng trước cổng trường để đợi giờ ra chơi. Chỉ còn hơn mươi phút nữa là hết tiết học mà anh thấy thời gian cứ như kéo dài đằng đẳng vậy. Rồi tiếng trống điểm giờ ra chơi cũng vang lên, từng tốp học sinh đổ dồn ra phía cổng trường. Phương nhờ mấy học sinh nam nhắn hộ Thùy Dương ra để anh gặp.

      Một cậu học sinh hỏi lại anh:
- Nhưng anh có biết Thùy Dương học lớp nào không? Như vậy thì em mới nhắn giùm được!
Phương như sực nhớ ra:
- Thùy Dương 11H thì phải?
Một lúc suy nghĩ, cậu ta nói tiếp :
- Lớp 11 H có những hai Thùy Dương. Anh muốn gặp Thùy Dương nào?
Phương đã thấy bí, đành nói:
- Thế thì em cứ nhắn hộ là có anh Phương muốn gặp thì cô ấy sẽ biết!
Cậu ta liền chạy vù trở lại trong trường. Một lúc sau Thùy Dương xuất hiện, nàng đi cùng với một người bạn học mà anh chưa gặp bao giờ. Các cô gái tíu tít nói chuyện khiến Phương cảm thấy khó xử. 

Thoáng chút bối rối, anh hỏi:
- Nghe nói lớp em có hai người đều có tên Thùy Dương?
Thùy Dương cười, rồi quay sang giới thiệu cô bạn với anh:
- Đây là Thùy Dương, học cùng lớp em!
Phương ngạc nhiên, gật đầu chào và mỉm cười thú vị. Anh trao gói quà giáng sinh cho Thùy Dương và nói:
- Tặng em! Chúc em và các bạn một mùa giáng sinh an lành!
Thùy Dương ngượng ngùng nhận quà, miệng líu ríu:
- Em cảm ơn anh!...
Nàng vui mừng và hạnh phúc khi thấy  Phương vẫn đeo chiếc vòng mà mình tặng trên tay.

Đã đến giờ phải lên đường, Phương nhìn đồng hồ:
- Bây giờ anh phải tạm biệt em để lên đường nhận công việc mới.
Thùy Dương nói với anh, giọng buồn rầu:
- Chúc anh công việc tốt đẹp! Nhớ về thăm em sớm nhé!
Phương hứa là sau khi ổn định công việc sẽ tìm về thăm nàng ngay. Rồi anh quay đi, khi nhìn lại vẫn thấy hai người đứng đó nhìn theo anh mãi.
Phương trở về chỗ trọ, dọn dẹp và thu xếp hành lý. Anh chào từ biệt cụ chủ nhà rồi lên đường. Trên con đường đất đá ghập ghềnh với cơn mưa bụi đang nở hoa, hình bóng của Thùy Dương vẫn thấp thoáng trong tâm trí anh. Một tình cảm mới chớm nở đã vội chia ly, khiến cho lòng anh không khỏi day dứt, buồn thương! Người con gái trẻ trung như một thiên thần với đôi cánh mỏng, giờ đây sẽ là chúa tể của lòng anh. Một tình yêu đẹp như giấc mơ đã đến cùng anh trong đêm noel lạ lùng mà chúa trời đã tạo dựng. Tiếng chuông nhà thờ đâu đó chợt vang lên trong tâm tưởng Phương, với bài thánh ca buồn của một mùa noel kỷ niệm.