Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Ngẫm thương cho Nước Non mình


Lễ Hội ở Việt Nam, cờ đỏ
sao vàng cao hơn tổ tiên nguồn cội
      Đất nước bốn ngàn năm lịch sử, biết bao xương máu của tiền nhân để dựng xây non nước từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau. Những nếp sống, nghĩ suy của bao thế hệ đã bồi đắp cho một nền văn hóa lâu đời và đẹp đến lạ lùng. Không thương làm sao được, khi nơi đó chứa đựng những tình yêu, sự sống và cái chết của bao lớp người? Với bất cứ ai, khi có đủ nhận thức làm người thì đều biết yêu dân tộc, yêu mảnh đất mà mình và tổ tiên đang sống và đã sống. Những gian khổ và đau thương sẽ chìm vào dĩ vãng, và dân tộc phải bước trên con đường hạnh phúc yêu thương. Đó là quy luật của tự nhiên và phát triển, dân tộc nào cũng vậy, cũng đi từ mông muội đến hạnh phúc văn minh.

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

Lý giải về hiện tượng: “Cái đuôi con Thạch Sùng”



Cách nay hơn 20 năm, chế độ độc tài Cộng sản hoang tưởng và phi nhân tại Liên Xô và các nước Đông Âu sụp đổ. Mở ra một kỷ nguyên mới hậu Cộng Sản, thời kỳ của tự do dân chủ. Các nhà nước cộng sản đã để lại một di sản đổ vỡ về cơ cấu kinh tế - xã hội, do nhận thức sai lầm về tư tưởng và sự cai trị độc tài của họ. Tại đất nước Việt Nam, chế độ Cộng sản vẫn còn tồn tại, khi mà hệ thống này đã phá sản và sụp đổ ngay tại cái nôi đã sản sinh ra nó. Nhiều bậc thức giả ví von: Đó là “Hiện tượng cái đuôi của con Thạch Sùng”. Vì rằng cái đuôi con Thạch Sùng vẫn ngo ngoe sau khi đã bị đứt rời khỏi thân thể, một thời gian sau thì mới chịu chết hẳn. Đây là một hiện tượng hi hữu trong tự nhiên.

Vậy chúng ta hãy cùng tìm hiểu và lý giải hiện tượng nói trên, hòng tìm ra phương hướng để giải thể chế độ độc tài sai trái trên đất nước ta. Theo quan điểm cá nhân tôi, sở dĩ chế độ Cộng sản tại Việt Nam vẫn chưa sụp đổ vì các nguyên nhân sau:

Sự lừa dối và kìm kẹp một cách quyết liệt của chế độ: Do nắm hết mọi phương tiện truyền thông, chế độ đã bưng bít thông tin về sự sụp đổ của hệ thống Cộng Sản, đồng thời tiếp tục lừa mị người dân. Thời điểm xảy ra những sự kiện nói trên thì Việt Nam vẫn là một ốc đảo về thông tin, tự do ngôn luận bị cấm đoán. Vì vậy mà làn sóng tư tưởng đòi thay đổi thể chế, để Việt Nam có thể bắt kịp tình hình tại Liên Xô và Đông Âu nhanh chóng bị dập tắt. Các nhà dân chủ lên tiếng đòi xác lập đa nguyên cũng bị đàn áp và bắt giam. Nhà nước vẫn tiếp tục nhồi sọ cho nhân dân về sự vĩ đại của Bác Hồ và đảng Cộng sản. Chế độ toàn trị được thực thi quyết liệt, bóp nghẹt mọi quyền tự do dân chủ của người dân.

Bối cảnh lịch sử và xã hội: Về nội dung này có thể chia thành hai phần: Trình độ dân trítư tưởng Á Đông.

Về trình độ dân trí: Có thể nói, trong suốt thời gian cầm quyền của mình, nhà nước Cộng sản đã thực hiện một chính sách nhồi sọ và ngu dân toàn diện. Điều đó khiến cho người dân Việt Nam không tiếp cận được với sự thật và chân lý. Họ được giáo dục và nhồi nhét về sự đúng đắn duy nhất của hệ tư tưởng cộng sản, cho nên các khái niệm về tự do dân chủ trở nên xa lạ. Điều này được thực hiện ngay cả trong hệ thống giáo dục, từ bậc phổ thông cho đến cấp đại học và cao hơn. Vì vậy mà nhận thức của người dân cũng như các thành phần xã hội khác đã bị thui chột. Một tư duy dân chủ, khách quan khi đánh giá sự vật đã không nằm trong thói quen suy nghĩ, họ chỉ có một cách nhìn định kiến và quy kết.

 Có cả một hệ thống tuyên giáo từ trung ương đến địa phương để làm công tác tư tưởng cho cán bộ công chức, ép buộc lòng trung thành với chủ nghĩa Mác. Đối với người dân thì đã có hệ thống dân vận và các đoàn thể chính trị khác kìm kẹp. Với sự tuyên truyền và nhồi sọ một cách triệt để như vậy của chế độ, người dân đã hoàn toàn bị nô lệ về nhận thức. Bản thân những người lãnh đạo bộ máy nhà nước cũng là nạn nhân của chính hình thức này. Cho nên nói: Họ vừa là nạn nhân, vừa là thủ phạm.

Về ảnh hưởng của tư tưởng Á Đông: Việt Nam là một dân tộc Á Đông. Tư tưởng về sự trung quân và nhẫn nhịn đã ăn sâu vào tiềm thức của nhiều thế hệ. Chế độ độc tài đã lợi dụng điều này để áp đặt sự cai trị lâu dài. Họ dựng lên hình ảnh lấp lánh của một lãnh tụ, quy vào đó tất cả những đức tính tốt đẹp và vĩ đại nhất để khiến người dân phải phục tùng. Vì vậy mà điều kiện để tiến tới và xẩy ra một cuộc cách mạng dân chủ đến muộn hơn cho đất nước chúng ta. Sau khi thoát khỏi ách phong kiến thực dân, người dân Việt Nam lại phải sống trong đêm đen của chế độ độc tài Cộng sản, họ không được tiếp cận với thành quả cách mạng dân chủ của nhân loại. Thêm vào đó, lại bị sự tuyên truyền nhồi sọ của hệ tư tưởng cộng sản sai trái. Ngoại trừ 20 năm người dân Miền Nam được sống trong chế độ dân chủ non trẻ, nhưng lại phải gánh chịu hoàn cảnh chiến tranh. Tất cả những điều đó khiến cho người dân Việt Nam như ở trong một mê cung, không lối thoát về nhận thức tư tưởng. Khác với các quốc gia Châu Âu Cộng sản khác, người dân Việt Nam chưa có thói quen hành xử tự do, về sự làm chủ bản thân đối với xã hội.

Giai cấp Tư Sản không đủ mạnh: Trong suốt thời kỳ cai trị, thực dân Pháp đã kìm hãm sự phát triển của giai cấp Tư sản Việt Nam, hòng để độc quyền về kinh tế. Điều này khiến cho giai cấp Tư sản trở nên nhỏ bé và yếu đuối trước hiện thực xã hội, không đủ sức để đảm nhận vai trò lịch sử của mình, đó là lãnh đạo xã hội sau khi chế độ phong kiến – thực dân chấm dứt. Đảng Cộng sản đã chớp lấy cơ hội này để cướp chính quyền bằng vũ lực, áp đặt hệ tư tưởng Cộng sản lên đất nước Việt Nam. Sau khi chế độ thực dân tan rã thì cơ cấu xã hội Việt Nam vẫn ở trong tình trạng nửa Phong kiến. Vì vậy mà dù chính phủ dân chủ đã được xác lập (Nội các Trần Trọng Kim), nhưng không có thực quyền. Giai cấp tư sản tiến bộ lúc này đang quá non yếu, không đủ khả năng đảm đương sứ mệnh lãnh đạo đất nước trong hoàn cảnh rối ren.

Người dân vẫn chưa vượt qua được nổi sợ hãi: Chế độ độc tài tồn tại dựa trên sự cai trị tuyệt đối, sử dụng bạo lực để cấm đoán những phản kháng của nhân dân. Vì vậy mà người dân Việt Nam đang phải sống trong nỗi sợ hãi bởi sự kìm kẹp. Phải có điều kiện lịch sử chín muồi, lòng căm phẫn của người dân lên tới tột cùng thì họ mới bước qua được nỗi sợ hãi do chế độ gieo rắc.

Ngày nay, cùng với sự phát triển vượt bậc của các xã hội Dân chủ thì nhận thức của người dân cũng đã thay đổi. Những cuộc cách mạng dân chủ gần đây trên thế giới đã đẩy các chế độ độc tài còn sót lại đến bờ vực của sự diệt vong. Sự bùng nổ của thế giới thông tin đã thúc đẩy cách mạng xã hội, vì rằng các chế độ độc tài không thể bưng bít sự thật như trước đây được nữa.

 Hy vọng với tất cả những điều kiện thuận lợi nói trên, thì cái đuôi con Thạch Sùng ở nước ta sẽ không còn ngọ nguậy.

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2012

Ngõ Liêu Trai


Con ngõ với vài trăm mét chiều dài, quanh co lặng lẽ giữa lòng thành phố, như hiện diện một thế giới riêng biệt đối với cuộc sống hiện đại. Một không gian vắng vẻ với những gốc sấu cổ thụ trên vỉa hè, ngăn cách những gì ồn ả của khu phố kế bên chỉ có mấy dãy nhà. Cuộc sống tĩnh lặng với những con người nền nã, vài hàng quán nhỏ cùng ngôi hàng sách bày những pho truyện cổ dày khộp trên giá. Khoảng giữa con ngõ có một khe nước róc rách chảy qua, bên trên có chiếc cầu xi măng nhỏ, thấp thoáng cạnh mấy bụi tre đằng ngà.
 Căn phòng tôi thuê trọ ở con ngõ này, cùng nằm trong khuôn viên của nhà chủ, với cái cổng bằng sắt được dùng chung cho cả dãy. Vì vậy mà căn nhà trở nên khép kín như một thế giới riêng tĩnh lặng trong mơ. Chủ nhà dành ra hai gian phòng để cho khách thuê. Một gian nữa thì đã có người thuê trước đó, anh ta đi làm suốt ngày, chỉ buổi tối thi thoảng chúng tôi mới thấy mặt nhau. Khoảng sân rộng trước hai căn phòng được chủ nhà đặt những chậu hoa cảnh nhỏ xinh, địa lan trắng muốt hay lộc vừng đỏ sắc chói dưới ánh trăng đêm. 

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

Thế bánh của tao đâu?


Xưa có ông thầy Phù Thủy chuyên bịa đặt chuyện ma quỷ, lừa bịp người để hành nghề kiếm sống. Ông ta còn thu nạp thêm một đồ đệ để phụ giúp mình. Vì tính tình bủn xỉn nên ông ta đối xử với anh đồ đệ kia cũng không được tử tế gì. Tuy vậy hai thầy trò cũng như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau.

Một lần hai thầy trò được mời đến để cúng đuổi tà ma cho một gia đình nọ. Gia đình này vốn là một phú hộ, tiền bạc đầy nhà, ruộng đồng thẳng cánh cò bay. Vì vậy mà hai thầy trò được gia chủ tiếp đón long trọng và đầy đủ. Khi công việc cúng tế hoàn thành là buổi tiệc mừng linh đình với đủ thức ngon vật lạ. Ông thầy phù thủy phởn phơ đắc ý cùng gia chủ và quan khách đánh chén say sưa, người hầu thì chỉ được ăn cơm nguội với đám gia nhân đầy tớ. Ăn cỗ xong, thầy Phù Thủy cùng Phú Hộ ngồi uống nước, anh đồ đệ thì chắp tay đứng hầu bên cạnh. Sau lời cảm tạ thầy phù thủy đã đánh đuổi ma quỷ ra khỏi nhà, Phú Hộ bảo người nhà mang ra mấy cái bánh và nói:

- Đây là bánh ngon do nhà làm, kính biếu hai thầy trò để làm đồ ăn lúc đi đường.

Rồi ông đưa cho anh đồ đệ. Vốn lễ phép và biết giữ lễ, anh nhìn thầy chờ đợi. Đang phởn phơ sau buổi tiệc ngon, lại muốn tỏ ra là người rộng rãi trước mặt mọi người nên ông ta nói:

- Ông đã cho thì cầm lấy mà ăn đi con!

Tuy có ngạc nhiên về thái độ hào phóng đột xuất của thầy, nhưng vì đang đói và được thầy cho phép nên anh ăn hết chỗ bánh đó. Rồi hai thầy trò phù thủy từ biệt gia đình Phú Hộ để lên đường trở về nhà. Trên đường đi, học trò khiêm tốn đi sau thầy như mọi khi cho phải phép. Ông thầy với dáng điệu giận dữ, quay lại gắt:

- Tao có phải là tù binh đâu mà mày đi sau áp tải?!

Vừa sợ vừa lúng túng, anh học trò sánh vai đi ngang với thầy. Ông phù thủy lại quát:

- Tao có phải là bạn của mày đâu mà lại đi ngang hàng?!

Nghe thầy nói vậy anh lại đi vượt lên phía trước, hy vọng là thầy hài lòng mà không quát mắng nữa. Nào ngờ ông thầy lại quát:

- Mày là thầy hay sao mà lại đi trước mặt tao?!


Lần này thì bí quá, anh đành khẩn khoản hỏi thầy:

- Thưa thầy, con đi sau cũng không được, đi ngang hàng với thầy không được, đi trước thầy cũng không cho. Vậy thầy dạy con phải đi như thế nào mới phải ạ?!

Nét mặt hằm hằm, ông thầy quát lớn:

- Thế bánh của tao đâu?

 o0o

Nông dân Nguyễn Dân Đen tuy ít học những cũng có biết đôi chút lễ nghĩa, đặc biệt là đối với truyền thống cha ông. Vì thế mà anh cũng có biết câu chuyện kể trên, tuy nhiên không thể hình dung được là dù hai thời điểm cách nhau đến hàng trăm năm mà chuyện lại giống nhau đến vậy. Vốn là công dân của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, nên anh cũng thuộc giai cấp tiên phong lãnh đạo cách mạng như Hiến Pháp quy định. Ruộng thì chỉ được chia cho vài sào, không đủ để nuôi mấy miệng ăn trong gia đình, lại còn đủ thứ thuế má và phân bón nữa. Tuy không thấy vai trò giai cấp tiên phong lãnh đạo cách mạng của mình đâu, nhưng anh cũng không oán hận nhà nước, mà chỉ lo chăm chỉ làm ăn để nuôi vợ con.

Vào một sáng đẹp trời mùa xuân năm 2010, người vợ kêu anh vào và nói:

- Hôm nay rảnh rỗi, ông đi lên huyện để làm thủ tục xin cấp sổ đỏ cho miếng đất mà vợ chồng mình đang ở. Chứ bây giờ tôi thấy cứ quy hoạch này nọ suốt, có sổ đỏ rồi cùng mất như chơi chứ đừng nói là không ông ạ. Tốt nhất là cứ làm sổ đỏ để rủi có bị quy hoạch thì họ còn đền bù cho giá cao hơn tí tẹo.

Ngẫm nghĩ, thấy vợ nói cũng đúng, vả lại đây là công việc mà gia đình nào cũng phải làm, nên anh vui vẻ nghe theo lời vợ. Vừa huýt sáo vang lừng anh vừa dắt chiếc xe máy cà tàng để lên huyện làm thủ tục đăng ký đất đai. Đi qua cánh đồng làng, anh cho xe chạy lên con đường huyện lộ trải nhựa. Vì đường có ít ổ gà hơn đường làng nên Dân Đen cho xe chạy bon bon, miệng thì huýt một điệu sáo hành quân rộn ràng. Vừa chạy xe anh vừa nghĩ tới nét mặt tươi cười của người vợ khi thấy anh hoàn thành nhiệm vụ trở về. Mãi suy nghĩ mà Dân Đen không nghe rõ tiếng còi của cảnh sát giao thông, anh hốt hoảng trở về với thực tại và vội vàng thắng gấp chiếc xe máy của mình lại. Trước mặt anh là 3 – 4 chiến sĩ cảnh sát giao thông, người nào cũng mặc sắc phục màu vàng thật đẹp mắt và trang nghiêm. Một chiến sĩ giơ tay chào anh kiểu quân ngũ rồi nói:

- Đề nghị anh cho kiểm tra giấy tờ xe!

Dân đen hốt hoảng nhìn quanh, thấy mấy cô gái đang khóc sướt mướt van xin vì bị giữ xe. Một anh tuổi trung niên có vẻ hiểu luật và thạo đời hơn dấm dúi đưa cho viên cảnh sát cái gì đó rồi lên xe rồ ga chạy mất. Còn lại Dân Đen với mấy cô gái, anh vội vã mở túi áo trước ngực để lấy giấy tờ xe máy đưa cho viên cảnh sát. Tuy là nông dân nhưng Dân Đen là người biết tuân thủ pháp luật, nên giấy tờ xe máy bao giờ cũng đầy đủ. Viên cảnh sát thấy giấy tờ anh đầy đủ, nên nói:

- Đề nghị anh bật xi nhan, đèn pha và đèn cốt, kiểm tra phanh trước, phanh sau.

Anh liền làm theo lời của họ, ơn trời mọi thứ đều hoạt động tốt và đầy đủ. Anh tự hào về chiếc xe và ý thức chấp hành pháp luật của mình, và chờ đợi viên cảnh sát trả lại giấy tờ để anh tiếp tục lên đường. Một hồi lâu mà vẫn không thấy họ trả lại giấy tờ cho mình, anh sốt ruột vì sợ hỏng mất công việc. Mấy viên cảnh sát vẫn điềm nhiên giơ chiếc gậy giao thông để bắt những chiếc xe khác dừng lại mà kiểm tra giấy tờ, coi như anh không có mặt ở đó. Nhìn đồng hồ thấy đã hơn 10h, như vậy là mất đứt một buổi sáng rồi, thế này thì chỉ còn cách quay về nhà rồi buổi chiều hoặc hôm khác đi lên huyện làm việc thôi. Sốt ruột quá, anh đành mon men đến gặp viên cảnh sát giao thông lúc nãy thu giấy tờ xe của mình và hỏi:

- Xin anh cho lại giấy tờ xe, nếu tôi không có lỗi gì thì anh cho đi để còn có chút việc phải làm!

Viên cảnh sát bây giờ mới nhìn anh và nói:

- Xe của anh xi nhan bị lỏng ốc vít mà anh không vặn lại cho chặt, phanh sau thì hơi sâu mà anh vẫn để thế mà đi. Như vậy là vi phạm luật an toàn giao thông, cộng hai lỗi này lại, đề nghị anh nộp phạt 100.000đ (một trăm ngàn đồng).

Lúc này thì anh mới ngớ người ra và bất ngờ vì sự văn minh của luật pháp nước mình. Xin xỏ một hồi không được, Dân Đen đành đưa cho viên cảnh sát một trăm ngàn, lúc này anh ta mới trả lại giấy tờ và giao xe cho anh. Đã hết giờ làm việc buổi sáng, Dân đen đành cay đắng quay xe trở về nhà. Trên đường về anh cứ thắc mắc mãi về thái độ của mấy viên cảnh sát nọ. Tại sao họ lại không trả lại ngay giấy tờ xe mà cứ im lặng như vậy để làm mất thời gian của mình? Họ nghĩ là ngoài họ ra thì người khác không có việc gì để làm hay sao? Rõ ràng là xi nhan và phanh sau của mình đều tốt, thế mà họ cũng nghĩ ra lý do để mà phạt được. Thật là không biết như thế nào thì không bị phạt nữa? Mà nếu mình cãi lại, họ giữ luôn xe thì khốn, như vậy vừa mất tiền giam xe lại mất thêm thời gian, chi bằng nộp phạt cho xong. Lúc này anh mới nhớ đến lời của mấy người bạn: “Đã gặp cảnh sát giao thông thì kiểu gì cũng mất tiền, dù mình không có lỗi nhưng cứ dúi tiền đút lót cho họ là khôn và nhanh nhất”. Giờ thì anh đã hiểu về thái độ im lặng của mấy viên cảnh sát nọ, nghĩ đến đây Dân Đen buột miệng thốt lên:

- Đúng là: “Bánh của tao đâu?” mà!

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

Chè Thái Nguyên

Đồi Chè
Người Việt Nam chúng ta vốn vẫn sử dụng chè xanh làm thức uống chính trong đời sống thường ngày. Đây là một truyền thống văn hóa có từ xa xưa, mọi vùng miền của đất nước người ta đều uống trà, dù phong cách và sở thích có khác nhau. Tuy nhiên trồng chè và chế biến trà có xuất xứ từ miền núi phía Bắc, mà nổi tiếng nhất trong đó là vùng chè Thái Nguyên. Với đặc điểm thổ nhưỡng thích hợp với cây chè, cộng với những kinh ngiệm và bí quyết chế biến lâu năm mà địa danh này đã cung cấp cho thị trường những sản phẩm trà thơm ngon thượng hảo hạng.

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012

Sông Hồng cuộn chảy

“Hà Nội có Cầu Long Biên
Vừa dài vừa rộng bắc trên Sông Hồng
Tàu xe đi lại thong dong
Người người tấp nập gánh gồng ngược xuôi...”
                                                                                    (Vè dân gian)
Cầu Long Biên
       Trước đây, mỗi lần đi qua cầu Long Biên hay Chương Dương, ngắm nhìn dòng sông Hồng cuộn chảy phù sa với quang cảnh phồn thịnh đông đúc hai bên bờ, tôi lại nghĩ đến câu nói của một triết gia: “Mọi nền Văn Minh đều bắt nguồn bên những dòng sông”. Điều này thật đúng và ý nghĩa khi ta suy nghĩ và liên tưởng đến tiến trình lịch sử nhân loại, những con sông đã nuôi dưỡng và phát triển các nền văn hóa rực rỡ, để có một xã hội loài người tiến bộ hôm nay. Vì màu nước đỏ nặng phù sa mà con sông có tên gọi là sông Hồng, dòng sông vốn bắt nguồn từ tỉnh Vân Nam - Trung Quốc này có chiều dài gần 1150 km. Với 510 km chiều dài chảy qua địa phận Việt Nam mà dòng sông đã làm nên một nền văn minh Sông Hồng đặc sắc với những làng nghề cổ còn lưu giữ được đến tận ngày hôm nay. Mà trong đó phát triển mạnh mẽ và rực rỡ nhất là vùng Đồng Bằng Bắc Bộ.