Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

Câu nói mà cả Thế Giới đều hiểu

Đó là câu nói của người tù nhân lương tâm nổi tiếng: Linh Mục Nguyễn Văn Lý. Câu nói này được cất lên trong phiên tòa xét xử ông ngày 30/3/2007 tại Tòa án tỉnh Thừa Thiên Huế. Tại phiên tòa này, ông bị xét xử cùng 4 nhân vật Dân chủ khác là: Nguyễn Phong, Nguyễn Bình Thành, Hoàng Thị Anh Đào, Lê Thị Lệ Hằng với tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước Xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Khi viên chủ tọa phiên tòa đọc lời tuyên án, Linh Mục Nguyễn Văn Lý la lớn: - “Đây là một Tòa án Cộng Sản”. Lo sợ trước khí phách của Cha, những viên cảnh sát của chế độ đã bịt miệng ông.

Cha Lý bị bịt miệng
sau khi nói câu nói nổi tiếng

Tại sao một chế độ Cộng Sản với tất cả sức mạnh bạo quyền trong tay lại sợ câu nói này đến vậy? Tại sao Cha Lý lại không nói:  “Đây là một phiên tòa bất công” hay “Đây là một phiên tòa được dàn dựng”, hoặc “Đây là một phiên tòa ép buộc và ngang trái”?. Không, cha đã không nói như vậy, cha chỉ nói một câu như đã nêu trên, một câu nói mà cả thế giới đều hiểu. Vì rằng “Một tòa án Cộng sản” thì nó bao hàm tất cả những ý nghĩa đó. Nó có nội dung như một giá trị mặc định mà tất cả chúng ta, những con người có lương tri trên trái đất này đều hiểu. Và tất cả những hành động hay lời nói khác của Cha tại phiên tòa này là để khẳng định cho điều đó: Phủ nhận phiên tòa, phỉ nhổ cái gọi là “Công lý” của Chế độ Cộng sản.
Cha Lý là một nhân vật bất đồng chính kiến nổi tiếng cả trong nước và quốc tế, ông đấu tranh cho tự do Dân chủ, tự do Tôn Giáo tại Việt Nam. Vì vậy phiên tòa xét xử ông nhận được sự quan tâm của đông đảo các tổ chức nhân quyền và truyền thông quốc tế. Cực chẳng đã, nhà cầm quyền Cộng sản mới phải cho các quan sát viên và phóng viên quốc tế theo dõi phiên tòa tại một phòng kế bên, thông qua một màn hình nhỏ. Còn trong phòng xét xử, ngoài các bị cáo thì chỉ có hội đồng xét xử cùng lực lượng cảnh sát và người của nhà nước mặc thường phục đóng vai dân thường, tuyệt nhiên không có một người dân nào được tham gia. Trong chế độ Cộng sản, pháp luật là của nhà nước, phục vụ và bảo vệ cho chế độ. Hệ thống Tòa án, Viện kiểm soát, Cảnh sát, Luật sư đều chịu sự sai khiến của nhà nước. Vì vậy mà phiên tòa nào cũng chỉ mang một ý nghĩa: Sự chụp mũ và kết tội của chế độ nhà nước đối với công dân. Tuyệt nhiên không hề có tính khách quan và dân chủ trong các phiên tòa do Tòa án nhà nước Cộng sản xét xử. Giờ thì chúng ta đã hiểu nội dung ý nghĩa của câu nói: - “Đây là một Tòa án Cộng sản” của Cha Lý.
Một phiên tòa thông thường thì phải có sự tham gia của Luật sư để bào chữa cho bị cáo. Nhà nước không được gây cản trở mọi hoạt động và chính kiến của Luật sư. Những người quan tâm đến vụ án, giới truyền thông, báo chí tư nhân trong nước và quốc tế có quyền tham dự phiên toà. Về phía tòa án, thì Hội đồng xét xử chỉ tuân thủ pháp luật mà không chịu sự sai khiến của nhà cầm quyền. Nhưng điều đó chỉ có trong một đất nước Dân chủ, mà không thể xẩy ra tại một chế độ độc tài Cộng sản như Việt Nam. Vì rằng trong một chế độ dân chủ thì hệ thống Tư Pháp (Tòa án) độc lập với Nhà nước, không phụ thuộc vào chính quyền mà chỉ tuân theo pháp luật. Hệ thống pháp luật dân chủ áp dụng bình đẳng cho mọi công dân, từ Tổng Thống đến người dân thường. Với xã hội dân chủ, ai cũng bình đẳng như nhau, và có quyền tranh đấu để bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của mình.
Cộng đồng thế giới không lạ gì các chế độc Độc Tài Cộng sản. Từ khi mà các chế độ này lan truyền như một thứ vi rút và nhuộm đỏ ¾ thế giới cho đến khi nó sụp đổ, và chỉ còn sót lại mấy quốc gia như ngày nay. Nhân loại đã rút ra bài học đau đớn cho sự tồn tại của các chế độ cộng sản, và cùng nhau cam kết không được để sai lầm đó được lặp lại lần nữa trong lịch sử loài người. Một chế độ xã hội phi nhân, đi ngược lại mọi giá trị tự nhiên cao quý của con người. Đó là một sai lầm lớn nhất mà loài người đã phạm phải, một sai lầm bắt nguồn từ sự ngu dốt và tham vọng quyền lực thống trị tàn nhẫn. Các chế độ cộng sản đã gây chia rẽ dân tộc, phân biệt ý thức hệ và kỳ thị giai cấp. Vì vậy mà hàng trăm triệu người đã bị chết oan dưới sức mạnh của bạo quyền phi nhân. Những người có tư tưởng tự do tiến bộ đều bị bắt giam và đọa đày trong tù ngục. Ấy là chưa kể sự đổ vỡ ý thức hệ và kết cấu xã hội do các chế độ độc tài cộng sản gây ra cho dân tộc và đất nước mình.
Trong các chế độ độc tài Cộng sản không hề có công lý, vì vậy mà người ta có thể bị bắt giam bởi một tội danh vu khống và dàn dựng. Nhà nước Cộng sản đã sử dụng pháp luật của họ như một thứ công cụ hữu hiệu để bảo vệ chế độ, đàn áp phong trào dân chủ yêu nước của người dân. Mọi tiếng nói bảo vệ nhân quyền, đòi tự do dân chủ đều bị hệ thống Tư pháp của chế độ dập tắt bằng những phiên tòa dàn dựng. Để có được công lý cho đất nước Việt Nam thì không còn con đường nào khác, toàn dân hãy đoàn kết để đấu tranh xóa bỏ chế độ độc tài toàn trị, xác lập chế độ tự do Dân chủ. Chỉ khi đó thì chúng ta mới có được những phiên tòa tự do, minh bạch do hệ thống tòa án độc lập xét xử. Những phiên tòa thực sự bảo vệ tự do, công lý, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của công dân.
Câu nói nổi tiếng của Linh Mục Nguyễn Văn Lý là lời tố cáo đanh thép đối với hệ thống tòa án bù nhìn và tay sai của chế độ Cộng sản. Giúp cho tất cả chúng ta cùng cộng đồng quốc tế nhìn rõ chân tướng của một chế độc tài Cộng sản còn sót lại trên thế giới. Cha Lý đã hy sinh sự tự do của mình để chứng minh cho câu nói đó. Từ nơi tù ngục, sức mạnh chân lý và khí phách nơi cha đã làm run sợ cả một chế độ bạo quyền. Họ bắt giam cha vì lo sợ chính nghĩa sẽ vùng lên, sợ sức mạnh của tự do dân chủ.

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2012

Luận về vai trò của Thông Tin


Thông tin là một nhu cầu và thuộc tính của loài người. Mọi diễn tiến sự kiện của các vùng lãnh thổ, hay tri thức khoa học - xã hội đều được phổ biến và tiếp nhận bởi thông tin. Vì vậy mà thông tin đáp ứng nhu cầu hiểu biết và tìm hiểu cuộc sống của con người, là động lực để thúc đẩy sự phát triển. Có thể nói, thông tin gắn bó hữu cơ với sự tồn tại và phát triển của xã hội loài người, góp phần quan trọng cho sự tiến hóa nhân loại.

Cách thức mà thông tin được phổ biến và tiếp nhận gắn liền với những phương tiện truyền tải của thời đại đó. Từ xa xưa - khi mà khoa học kỹ thuật chưa phát triển - thì phương tiện giao thông phổ biến và nhanh nhất của con người là xe ngựa. Hành trình đường trường giữa hai lục địa Á – Âu phải dựa vào Lạc Đà, vì chỉ có loài vật này mới có được thuộc tính chịu đựng những điều kiện khắc nghiệt của địa hình và thời tiết. Con đường tơ lụa của người Trung Hoa hay hoạt động đi lại buôn bán của người Ả rập đều theo bước chân của Lạc Đà. Thông tin giữa các vùng đất cũng bằng con đường này mà đến với mọi người. Vì thế có thể nói: Thông tin thời Trung cổ không nhanh hơn bước chân con Lạc Đà. 

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

Đất có Lành thì Chim mới đậu



Cổ nhân có câu: “Đất Lành Chim đậu”. Vùng đất nào màu mỡ phì nhiêu, khí hậu tốt tươi, con người hiền hòa nhân ái thì ắt sẽ là bến đỗ của du khách bốn phương. Ở phương diện quốc gia thì người ta sẽ lựa chọn một đất nước văn minh, rộng mở để định cư lập nghiệp. Như vậy thì mọi người giỏi, người tốt sẽ tìm đến để mà góp sức xây dựng đất nước đó, tạo lập công nghiệp cho bản thân và xã hội. Ngược lại, nếu bạn đến một đất nước mà pháp luật không được coi trọng, nhân tài bị coi rẻ thì không những sở trường của bạn không được phát huy mà còn bị nguy khốn đến bản thân nữa.
Xưa có người nước Lỗ giỏi nghề bện giép, còn vợ anh ta thì làm nghề dệt lụa. Hai người muốn dời sang nước Việt để hành nghề sinh nhai. Thấy vậy, có người bảo với anh ta:
- Anh thế nào cũng bị cùng khốn thôi!
Người nước Lỗ hỏi lại:
- Tại sao?
Người kia đáp:
- Giép là để mang vào chân mà người Việt đi chân đất, lụa là để làm mũ mà người Việt bỏ tóc xõa. Lấy cái sở trường của anh mà đi đến cái nước không dùng sở trường ấy, lại muốn không bị cùng khốn thì làm sao được?
o0o
Những tưởng đó đã là câu chuyện của ngày xưa, nào ngờ vẫn là bài học nhãn tiền tại đất nước Việt Nam chúng ta ngày nay.
Câu chuyện đầu tiên là của Giáo Sư Phạm Minh Hoàng, người từ nước Pháp trở về để mở mang kiến thức cho giới trẻ, giáo dục cho họ những tư tưởng dân chủ và nhân văn. Tâm huyết của ông là muốn được đưa sở học của mình để góp phần chấn hưng đất nước, nhằm phát triển tự do dân chủ cho Việt Nam. Người giáo sư được rất nhiều học trò yêu kính này đã bị nhà nước bắt giam vì bị cho là phản động và khủng bố. Thật là khó hiểu, một vị giáo sư đáng kính, chỉ truyền đạt cho học trò những kiến thức bổ ích, tư tưởng dân chủ nhân ái lại bị kết tội khủng bố? Nếu vậy thì chúng ta hãy xét lại cái nhà nước đó, họ có thế nào thì mới coi những người đại diện cho tự do, tiến bộ là kẻ thù? Tiếc thay cho giáo sư Phạm Minh Hoàng, ông đã mang tài năng và kiến thức của mình để thực hành tại một đất nước coi rẻ trí thức và khoa học. Một đất nước độc tài, chỉ biết tôn thờ tư tưởng Cộng sản chủ nghĩa. Đúng như lời của người nước Lỗ nọ: “Lấy cái sở trường của anh mà đi đến cái nước không dùng sở trường ấy, lại muốn không bị cùng khốn thì làm sao được?”.
Ở Việt Nam hiện nay có rất nhiều Luật sư bị ngồi tù. Lý do là họ dám bào chữa cho những đối tượng mà nhà nước coi là “Phản động” hoặc “Chống lại chính quyền nhân dân”. Một đất nước pháp quyền và tôn trọng pháp luật thì quyền được có Luật sư bào chữa là một điều hiển nhiên. Hiển nhiên như người ta hít thở không khí để sống vậy. Ấy thế mà những người hành nghề Luật sư lại bị cho là có tội và bị bắt giam khi họ thực thi quyền của mình? Có thể kể ra đây rất nhiều ví dụ tiêu biểu: Luật sư Lê Công Định, Luật sư Nguyễn Văn Đài, Luật sư Lê Quốc Quân, Luật sư Lê Trần Luật...; tất cả họ đều bị nhà nước bắt giam và bị sách nhiễu. Rất nhiều những Luật sư khác muốn bảo vệ công lý mà bị tước thẻ hành nghề và gây khó khăn. Chỉ có thành phần Luật sư chịu sự sai bảo của chính quyền thì mới yên thân hành nghề. Đỉnh điểm cho hành động phản kháng là việc trả lại thẻ hành nghề của Luật sư Lê Quốc Quân. Anh tuyên bố: “Khi không còn công lý thì giữ lại thẻ Luật sư làm gì?”. Quả thật: “Lấy cái sở trường của anh mà đi đến cái nước không dùng sở trường ấy, lại muốn không bị khốn thì làm sao được?”. Một nhà nước chỉ biết sử dụng quyền lực độc tài để quản lý xã hội, pháp luật là do họ làm ra thì làm sao có công lý? Pháp luật trở thành công cụ và trò đùa trong tay những kẻ cầm quyền. Hỏi làm sao mà xã hội không bị đảo điên?
Linh Mục Nguyễn Văn Lý
bị bắt giam vì thực thi
quyền tự do tôn giáo
Tôn giáo là sản phẩm của tư tưởng loài người. Và tôn giáo cũng không ngừng phát triển và thay đổi như bất kỳ lĩnh vực tư tưởng nào. Vì vậy mà có nhiều tôn giáo mới xuất hiện, dựa trên nền tảng tôn giáo đã có hoặc tân tiến hoàn toàn. Bao giờ cũng vậy, khi một tôn giáo mới ra đời thì phải có lực lượng giáo sĩ truyền đạo để quãng bá tư tưởng giáo lý của tôn giáo mình. Các tôn giáo mới này chỉ hoạt động ở Việt Nam một thời gian thì bị nhà nước cấm hoạt động, các giáo sĩ bị bắt giam. Nhà nước viện lý do là các giáo sĩ này đã tuyên truyền những giáo lý nhảm nhí, là hành đạo trái phép. Các giáo sĩ không biết rằng, ở Việt Nam thì các chức sắc tôn giáo đều do nhà nước đào tạo và quản lý. Những người dám đấu tranh bảo vệ tự do tôn giáo đã phải ngồi tù hết rồi. Muốn hoạt động tôn giáo ở Việt Nam thì trước hết phải coi tôn giáo của mình là một chi nhánh của Học Thuyết C.Mác. Coi C.Mác là ông tổ của các tôn giáo và phải ca ngợi lý tưởng Cộng sản thì mới được yên thân. Việt Nam là một quốc gia Cộng sản vô thần, các tôn giáo đều là kẻ thù của họ. Trước đây “Diệt Tôn giáo” là chính sách công khai của nhà nước, ngày nay chính sách đó không thay đổi nhưng được bọc một lớp vỏ “Tự do tôn giáo”. Vì vậy việc các tôn giáo bị kỳ thị và sách nhiễu là không có gì lạ trong một đất nước như vậy. “Lấy cái sở trường của anh mà đi đến cái nước không dùng sở trường ấy, lại muốn không bị khốn thì làm sao được?”.
Ngẫm ra câu nói của cổ nhân vẫn luôn đúng: “Đất Lành Chim đậu”. Làm sao Chim chóc có thể đậu khi mà mọi cạm bẫy, hiểm nguy đang rình rập? Làm sao con người có thể an cư lạc nghiệp trong một đất nước độc tài vô pháp luật và phân biệt ý thức hệ? Vì rằng “Đất có lành thì Chim mới đậu!” hỡi nhà cầm quyền Việt Nam.

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

10 "Kỷ Lục" ngược của Việt Nam


 Thông thường, kỷ lục được thiết lập là niềm vinh quang, tự hào của một cá nhân hay cộng đồng. Bởi đó là nỗ lực và thành tích phi thường được mọi người công nhận, tôn vinh. Những kỷ lục đó mang lại niềm hy vọng cho xã hội loài người để vươn tới những tầm cao mới. Tuy nhiên, bên cạnh những kỷ lục mang yếu tố tích cực đó lại cũng có những kỷ lục do người ta vô tình hay cố ý lập nên để lòe bịp mọi người, gây nên những hệ quả tệ hại. Điều tôi muốn nói ở đây là những kỷ lục do nhà nước Việt Nam lập nên. Những kỷ lục mà mới nghe qua, người dân Việt Nam chỉ biết âm thầm khóc than, người lạc quan hơn thì cười ra nước mắt.

Với một chế độ nhà nước ngược đời như vậy, thì những chuyện phi lý xảy ra hàng ngày hàng giờ, không thể kể ra hết. Cùng với thời gian, những điều phi lý kia tích tụ để tạo nên những kỷ lục mà chỉ ở Việt Nam mới có, thế giới không thể nào bắt chước được. Sau đây người viết chỉ cố gắng đưa ra 10 kỷ lục tiêu biểu, mà tạm gọi là những kỷ lục ngược:
1. Đảng cầm quyền đại diện cho nhiều tầng lớp, giai cấp nhất:

 Cụ thể ở đây là toàn thể dân tộc. Điều đó được ghi nhận tại điều 4 Hiến pháp năm 1992 của Việt Nam. Theo đó, đảng Cộng sản là người đại diện cho toàn thể dân tộc để lãnh đạo đất nước. Thông thường thì một đảng phái chỉ có thể đại diện cho những giai cấp và tầng lớp nhất định, vì vậy mà một đất nước phải có nhiều đảng phái khác nhau cùng tồn tại bình đẳng. Vì rằng, ở trên đời không có sự vật nào là vẹn toàn, là tất cả được. Ngay cả Albert Einstein cũng chỉ dám đưa ra Thuyết tương đối mà thôi. Nhưng vì ở Việt Nam, để duy trì chế độ độc tài toàn trị nên người ta mới đưa ra quy định ngược đời trên, và nó xứng đáng đứng đầu trong bảng xếp hạng 10 kỷ lục. Bởi từ đó mà sản sinh ra tất cả những kỷ lục còn lại.
2. Đất nước có nhiều thắng lợi nhất:

  Đảng Cộng Sản tuyên bố là trong suốt thời gian cầm quyền, họ đã đưa đất nước và nhân dân “Đi từ hết thắng lợi này đến thắng lợi khác”. Nhưng sự thật là họ đã đưa đất nước “Đi từ hết thất bại này đến thất bại khác”. Mấy ví dụ tiêu biểu sau: Cải cách ruộng đất, xây dựng hợp tác xã bình quân, kinh tế tập thể, xóa bỏ tư hữu, phân biệt giai cấp và ý thức hệ, quốc hữu hóa tài sản cá nhân và tổ chức, và bây giờ là xây dựng kinh tế thị trường hoang dã. Hậu quả là Việt Nam trở nên một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới, các giá trị văn hóa và tinh thần bị đảo lộn nghiêm trọng.
3. Nhà nước có lý luận và thực tiễn mâu thuẫn nhất:

  Nếu không muốn nói là mâu thuẫn một cách tuyệt đối. Lịch sử thế giới và Việt Nam đã chứng minh cho sự phi lý và hoang tưởng của hệ tư tưởng Cộng sản. Chính vì đi theo và áp dụng cái học thuyết ngược đời đó mà nhà nước Việt Nam đã gây nên những mâu thuẫn tuyệt đối giữa lời nói và việc làm của mình: Trước đây họ đấu tố và đả phá giai cấp Tư sản, coi đó là kẻ thù của giai cấp vô sản, phải tiêu diệt tận gốc. Giờ đây họ lại chấp nhận giai cấp tư sản và quay sáng bóc lột giai cấp vô sản. Trước đây họ chỉ chấp nhận nền kinh tế tập thể, cấm đoán mọi hình thức kinh tế tư nhân, giờ đây lại chấp nhận thành phần kinh tế tư nhân. Trước đây họ lên án các nước Tư bản, coi đó là kẻ thù của các nước Xã hội chủ nghĩa anh em, nay lại đi quỵ lụy và van xin các nước Tư bản. Họ nói họ là nhà nước “Của dân, do dân, vì dân, tất cả quyền lực thuộc về nhân dân” nhưng người dân không có quyền gì cả...
4. Vinh Quang và Vĩ đại nhất: 

 Ở đâu trên khắp đất nước Việt Nam chúng ta cũng bắt gặp nhan nhản những khẩu hiệu đỏ chót: “Đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh muôn năm”. Ngày xưa thì còn có cả khẩu hiệu: “Chủ nghĩa Mác – Lê nin vô địch muôn năm”, nhưng từ khi hệ thống các nước cộng sản sụp đổ thì không thấy xuất hiện nữa.
5. Đất nước có nhiều Làng Văn hóa và Gia đình Văn hóa nhất: 

 Trong các cuộc họp của chính quyền, người ta đưa ra những mục tiêu phấn đấu để địa phương mình có nhiều làng và gia đình văn hóa. Với những tiêu chuẩn mà chỉ có người ngoài hành tinh thì may ra mới có thể đạt được, chứ những con người sống trên trái đất này thì khó mà thực hiện. Ấy vậy mà cũng có rất nhiều làng và gia đình văn hóa được bình bầu. Làng nào được bầu chọn sẽ được dựng một chiếc cổng chào, trên đó có ghi rõ “Làng Văn hóa”, hai bên cổng chào có hình sao vàng và búa liềm. Cũng đúng thôi, vì đây là sản phẩm của chế độ Cộng sản mà. Những chiếc cổng “Làng Văn hóa” đứng ngạo nghễ, trơ gan cùng tuế nguyệt.
6. Lạm phát cao nhất: 

 Lạm phát cao đến nổi mọi nỗ lực tiến lên của xã hội không nhúc nhích được một chút nào, nếu không muốn nói là đi thụt lùi. Ví dụ lương của công chức tăng 1 đồng thì giá cả hàng hóa lại tăng ít nhất một đồng. Nghe đâu có một nước Châu Phi nào đó vì lạm phát mà phải phát hành những đồng bạc có mệnh giá cao ngất ngưỡng, mấy triệu bạc mới mua được một mớ rau. Tuy vậy nước này cũng phải nhường kỷ lục cho Việt Nam, bởi tính độc đáo của một nước Cộng sản chủ nghĩa.
Giao thông ở Hà Nội
7. Giao thông tệ hại nhất: 

 Điểm độc đáo của giao thông Việt Nam là không có luật lệ và quy luật. Người tham gia giao thông phải có đầu óc tính toán của một nhà Toán học thiên tài để có thể lường được những tình huống có thể xảy ra đối với mình. Bởi vậy mà thế giới công nhận người Việt Nam thông minh nhất. Một câu chuyện để chứng minh kỷ lục tệ hại của giao thông Việt Nam: Ở Hà Nội (Thủ đô Việt Nam), đường phố có sự tham gia giao thông của tất cả các loại phương tiện. Khi bạn ngồi trên ô tô thì có thể thấy những chiếc xe máy lao thẳng vào xe từ đủ mọi hướng, người và xe ken chặt vào nhau, cảnh sát giao thông có phát điên cũng không thể giải quyết được nạn kẹt xe giờ cao điểm. Có một Bà người Đức sang Việt Nam công tác, ngồi trên ô tô trên đường phố Hà Nội, bà liên tục đưa tay bưng mặt bởi thấy những chiếc xe máy cứ lao về phía mình từ mọi hướng như là đánh bom cảm tử vậy. Ngay lập tức bà gọi điện về Đức cảnh báo: “Những người yếu tim thì nhất định không được sang Việt Nam”.
8. Tham nhũng phổ biến và trắng trợn nhất: 

 Tham nhũng là ăn trộm, là ăn cướp và phải bị pháp luật và người dân trừng trị. Chí ít thì người tham nhũng cũng phải biết xấu hổ. Nhưng ở Việt Nam thì tham nhũng đã trở thành một lẽ đương nhiên, trở thành mốt và là niềm tự hào. Bởi những kẻ tham nhũng thì giàu có và được vênh vang, trong khi người dân thì không dám làm gì cả, không ai dám tố cáo hay phản đối. Nói theo ngôn ngữ chính trị thì tham nhũng ở Việt Nam trở thành một cơ chế, bởi có sự tham gia vận hành của cả một hệ thống chính trị. Điểm khác biệt ở Việt Nam là những kẻ tham nhũng lại được vẻ vang, vinh quang và được coi là thức thời.
Canh tác Lúa ở Việt Nam hiện nay
9. Giữ hình thức canh tác nguyên thủy được lâu nhất: 

Với nền văn minh lúa nước thì quy trình canh tác từ xa xưa là: Ngâm giống, gieo mạ, nhổ mạ, cấy lúa, rồi đến chăm bón và thu hoạch. Ngày nay (thế kỷ 21), người Việt Nam vẫn trung thành với quy trình và lối canh tác này, đây là hình thức tồn tại ít nhất cũng mấy ngàn năm nay rồi. Trong khi người dân ở các nước họ đã cơ giới hóa nông nghiệp từ lâu. Có lẽ Việt Nam vẫn giữ hình thức canh tác này để phục vụ cho những chuyến du lịch tìm về cội nguồn?

10. Lãnh đạo ngồi ghế được lâu nhất: 

 Hi hữu lắm mới có việc một ông lãnh đạo nào đó bị huyền chức, cũng do bởi ông ta ngồi nhầm phải cái ghế bị mối mọt, còn lại lãnh đạo ở Việt Nam yên trí lớn với cái ghế của mình. Khác với ở các quốc gia dân chủ là lãnh đạo do dân bầu nên, ở Việt Nam việc ngồi chiếc ghế lãnh đạo là do dây rợ và bè phái. Người dân không can thiệp được vào quy trình phân chia quyền lực này. Vì vậy mới có chuyện cứ vị lãnh đạo nào bị phát hiện tham nhũng và làm sai thì lại leo lên làm chức lớn hơn, ngồi ghế cao hơn.
Cho dù Nhà nước hiện nay có cố gắng sửa chữa và thay đổi thế nào đi nữa, mà vẫn giữ nguyên chế độ độc tài Cộng sản thì đất nước cũng không có lối thoát. Không những vậy mà ngày càng có nhiều “Kỷ lục” ngược sẽ được thiết lập. Vì rằng cái kiểu nhà nước này nó ngược đời quá, nói thẳng ra là không thể chấp nhận được. Nếu các vị sớm tỉnh ngộ và bớt đi lòng tham quyền lực thì thật may mắn cho đất nước. Khi không còn thể chế chính trị phi lý và ngược đời đó nữa thì nhân dân Việt Nam ắt sẽ lập nên những kỷ lục mới đúng với ý nghĩa tích cực và đáng tự hào.

Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012

Thiệp mừng và những cánh Thư

 Mỗi thời đại thì tuổi trẻ lại có những hình thức biểu lộ tình cảm của riêng mình, thông qua những phương tiện chuyển tải thông điệp khác nhau, mang dấu ấn thời gian mà họ đã sống. Tuổi trẻ nhạy cảm với cái đẹp, với những xúc cảm của tình bạn và tình yêu. Tuy nhiên, những gì là mối quan tâm của tất cả chúng ta rồi cũng sẽ chìm vào dĩ vãng, trở thành kỷ vật của bảo tàng thời gian. Tôi muốn các bạn quay lại thời gian mà chúng tôi đã sống những tháng ngày tuổi trẻ. Để hiểu được những người trẻ lúc ấy bày tỏ tình cảm như thế nào, liên lạc với nhau ra sao, cũng như sự quan tâm mà họ dành cho nhau. Đối với tôi, có lẽ hai sứ giả được yêu thích nhất của tình bạn và tình yêu lúc bấy giờ là: Thiệp Mừng và những cánh Thư.
Thiệp Chúc mừng
Cứ đến những ngày lễ hay dịp kỷ niệm thì những tấm thiệp mừng đủ màu sắc và kiểu cách là sự lựa chọn ưa thích của các bạn trẻ. Tấm thiệp nhỏ nhắn, xinh xinh được điểm tô bằng những hình hài ngộ nghĩnh hay in hình các loài hoa thu hút sự chú ý của mọi người. Với cánh sinh viên xa nhà như chúng tôi, thì thiệp chúc mừng còn có một ý nghĩa đặc biệt, là nơi gửi gắm những tình cảm chân thành tới bạn bè và người thương. Mỗi hình ảnh hay loài hoa được in trên tấm thiệp chứa đựng một ý nghĩa tình cảm mà người gửi muốn bày tỏ, người nhận sẽ trân trọng nâng niu để đoán biết những thông điệp yêu thương này.  Những tấm thiệp sẽ qua đường Bưu điện mà đến tay người nhận, nhanh hay chậm là do quãng đường xa hay gần. Vì thế mà có một tình cảm hân hoan, hồi hộp của sự đợi chờ. Bạn hãy hình dung niềm vui khi nhận được một món quà tinh thần, chứa đựng sự quan tâm của bạn bè đang sống và học tập nơi xa, kèm theo đó là lá thư chứa chan tình cảm.