Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

Niềm đam mê đọc sách

Sách là nơi chứa đựng tri thức nhân loại và những câu chuyện thú vị của cuộc sống. Vì vậy mà sách có một vai trò quan trọng trong việc phát triển trí tuệ và hiểu biết của con người, mở ra chân trời mới của nhận thức. Là người ham hiểu biết, nên ngay từ hồi nhỏ tôi đã đọc rất nhiều, từ chủ đề lịch sử đến những cuốn tiểu thuyết li kỳ. Cả một thế giới gợi mở cho trí óc tôi bay bổng và thả sức tưởng tượng, làm nên sức hấp dẫn đối với tuổi thơ. Còn nhớ hồi đó gần nhà có một Hiệu sách, vì vậy đối với tôi thì niềm đam mê như đã được chắp cánh vậy. Tôi quen hầu hết các anh chị làm ở Hiệu sách, vì vậy mà được mượn để đọc mà không phải mua bao giờ cả. Những câu chuyện trong các cuốn sách cuốn hút lấy trí óc tôi, tô điểm cho thế giới tuổi thơ lung linh thần thoại.

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012

Câu chuyện nơi Quán nhỏ


Tôi táp xe máy vào vệ đường, ghé vào ngôi quán nhỏ nằm dưới gốc cây Muỗm già xòe bóng mát. Sau hai chục cây số chạy xe giữa trời nắng to cũng cần phải nghỉ ngơi chốc lát để còn tiếp tục cuộc hành trình, thành phố bây giờ đã thực sự lùi xa phía sau lưng. Ngôi quán đơn sơ bán nước chè và những thức bánh kẹo lặt vặt khác để phục vụ khách qua đường, được xây tạm bợ và lợp mái tôn đủ để có thể che nắng che mưa. Chủ quán là một bà cụ trạc ngoại thất tuần, vẻ mặt phúc hậu hiền từ của người miền quê ít chịu ảnh hưởng cuộc sống xô bồ nơi phố thị. Cụ mặc chiếc áo kiểu cũ màu xanh lơ mà người già thường hay mặc. Thấy tôi vừa kéo ghế ngồi, cụ ôn tồn hỏi:
- Cháu uống nước chè nhé, hay là nước ngọt?
Tôi trả lời cụ:
- Vâng, Bà cho cháu ấm trà.
Ly trà đặc có đá lạnh làm dịu đi cơn khát và cái nóng đang phả hầm hập ngoài trời. Ngước nhìn cây Muỗm già đang vươn những tán lá rộng như những chiếc Lọng tỏa bóng mát, tôi vừa châm điếu thuốc lá vừa  hỏi cụ chủ quán:
- Cây Muỗm này có khi cũng phải mấy trăm năm tuổi rồi cụ nhỉ? Chẳng hay cụ bán hàng ở đây đã lâu chưa?
Nghe câu hỏi của tôi, nét mặt cụ bổng trở nên đăm chiêu. Sau khi têm miếng Trầu và bỏ vào miệng nhai chóp chép, cụ chậm rãi trả lời:
- Bà ngồi bán hàng ở đây cũng đã hơn 10 năm nay rồi, tuổi già mở ngôi hàng nhỏ kiếm chút ít để con cháu bớt khó khăn. Con đường này hồi trước nhỏ hơn bây giờ, vì thế mà người và xe qua lại cũng ít. Từ hơn hai năm nay họ mở thành đường cao tốc rộng lớn, xe cộ qua lại nhiều, không khí làng quê vì thế mà trở nên ồn ào sôi động hẳn.
Tôi gật gù, đồng tình với hoàn cảnh của cụ, rồi hỏi tiếp:
- Có lẽ cụ ngồi đây bán hàng, nhìn người xe qua lại chắc cũng vui lắm?
- Tuổi già ngồi đây cũng bớt phần hiu quạnh, người xe qua lại suốt cả ngày. (Cụ trả lời tôi).
Thấy tôi là người dễ bắt chuyện, cụ hiền từ nhìn tôi hỏi lại:
- Cháu đi đường qua hay lên trên này làm việc?
Tôi trả lời thắc mắc của cụ:
- Dạ, cháu lên đây làm việc, cơ quan cũng chỉ cách đây khoảng chục cây số.
Thấy cụ ngồi bán hàng một mình, tôi hỏi cụ về chuyện gia đình và con cháu. Được biết rằng cụ có ba người con, hai người con trai đầu và cô gái út. Cô con gái út thì mới lấy chồng xa năm ngoái. Hiện cụ đang ở với người con trai thứ, nhà cũng ở trong làng này. Từ khi nhà nước cho xây dựng khu công nghiệp gần đây, họ lấy đất nông nghiệp của dân rồi đền bù cho mỗi nhà có mấy chục triệu bạc, số tiền này chẳng làm được gì. Đất đai ông cha để lại để mình canh tác và nuôi sống gia đình từ xưa đến nay bổng dưng biến mất, người dân vì thế mà trở nên thất nghiệp, cuộc sống khó khăn không biết bám víu vào đâu. Đây cũng là lý do mà cụ mở ngôi hàng ở đây để đỡ bớt khó khăn cho con cháu, kiếm thêm chút thu nhập. Rồi cụ chép miệng: “Vừa rồi đứa con gái út gọi điện về nói là đang vay tiền để chạy đi xuất khẩu lao động, kiếm tiền nuôi gia đình. Chứ bây giờ ở nhà mỗi người chỉ được một sào ruộng, trăm thứ trông vào đó cả, không đi làm thêm thì chết đói. Nhưng rồi nó lại lo bị lừa như nhiều người trước đó, lắm cô gái tiền mất tật mang, rồi bị họ bán cho các nhà chứa ở nước ngoài, ai may mắn thì được làm ôsin cho nhà tử tế. Thời buổi này, muốn sống cho yên ổn và tử tế cũng khó lắm chú ạ. Nhà nước họ nói hay thế nhưng chẳng lo được gì cho dân cả”.
Đôi mắt mờ đục của cụ già nhìn về hướng xa xăm, như tưởng nhớ về miền ước vọng nào đó. Tội nghiệp cho cụ, ở cái tuổi cổ lai hy mà vẫn chưa được nghỉ ngơi, vẫn phải lo lắng cho con cháu. Âu cũng tại cái xã hội mà người ta vẫn gọi là “Thiên đường Cộng sản” này. Đến người già cũng không thể hết lo lắng, chỉ đau đáu về miền tương lai, mong cho mau chóng thoát khỏi cái chế độ giả dối và hà khắc này. Tôi rít một hơi thuốc vì cảm thấy bức xúc với những gì vừa được nghe, thương và cảm thông cho hoàn cảnh của cụ. Rồi tôi nói mấy câu an ủi và động viên cụ, mong cho cụ vui mà quên hết những phiền muộn. Chợt có tiếng trẻ con sau lưng:
- Bà ơi, cháu mang đá ra cho bà đây.
Rồi thấy một đứa bé trai đội chiếc mũ lá cọ rộng vành bước vào, tay xách chiếc xô nhựa đựng đá lạnh trên tay. Tiếng bà cụ:
- Cháu bà ngoan quá, để xuống đây cho bà.
Rồi bà bảo nó ngồi xuống bên cạnh, vừa xoa đầu vừa đưa cho nó chiếc bánh ngọt. Đứa bé ngồi tựa vào vai bà và cầm lấy bánh ăn ngon lành. Cụ nhìn sang tôi và nói:
- Đây là con thằng thứ của bà đấy, cháu nó học lớp 6 rồi, ngoan và nghe lời bà lắm!
Gió thổi những cành Muỗm đung đưa, cây cổ thụ đã ở đây và chứng kiến bao biến đổi của vùng đất này, dường như nó nghe và hiểu biết bao nhiêu là chuyện. Sực nhớ ra, tôi nói với cụ chủ quán:
- À quên, bà chưa trả lời cháu về cây Muỗm!
Dường như cây Muỗm gợi cho cụ một ký ức buồn, tôi thoáng thấy cụ lén đưa khăn lên chấm nước mắt. Nhưng rồi trước mối quan tâm thành thực của tôi, và có lẽ thấy tôi là một người biết nghe và hiểu chuyện, cụ kể cho tôi nghe, giọng đều đều theo dòng hồi tưởng:
“Nếu cháu quan tâm thì bà sẽ trả lời, cây Muỗm này gắn liền với cuộc đời bà, nó gợi nhớ những tháng ngày đau thương nhất của gia đình. Theo như những người đi trước kể lại thì nó cũng khoảng hơn 300 năm tuổi rồi. Từ khi bà còn nhỏ thì thấy nó đã đứng ở đây, cao lớn và cổ thụ. Ngày xưa bà cùng lũ trẻ trong làng thường ra đây chơi và nhặt những trái Muỗm rụng xuống lộp bộp quanh mình. Và đây là chỗ tụ tập vui chơi ưa thích của trẻ con trong làng. Nhưng rồi cái ngày khủng khiếp ấy đã đến, ấy là ngày mà đội cải cách ruộng đất về làng. Cả làng sống trong không khí lo sợ và hoang mang cực độ. Uỷ ban cải cách và thành phần đấu tố thì họp bàn rôm rả ngoài đình, ban đêm họ đỏ đuốc tụ tập như là sắp có cuộc mổ Bò mổ Trâu vậy. Mọi người lo lắng và nghi ngờ lẫn nhau, thông tin cho biết là mấy làng bên vừa xẩy ra cuộc đấu tố, mấy người bị xử bắn sau khi bị nhục mạ thậm tệ. Không khí trong nhà bà lúc ấy thì như có đám đang, bố bà hết đứng lại ngồi. Ông đi đi lại lại trong nhà như là có ma ám vậy. Gia đình bà không thuộc thành phần Địa chủ bóc lột, nhưng có nhà ngói, nhiều Trâu và ruộng vườn. Vì vậy trở thành đối tượng mà uỷ ban cải cách nhắm tới trong đợt đấu tố này. Bà lúc ấy thì còn bé lắm, cũng chỉ khoảng mười mấy tuổi. Nghe bố mẹ bàn với nhau rằng: Gia đình mình có bóc lột ai đâu mà sợ, ruộng vườn là do công sức mình khai phá mà có. Ông thì cũng thành phần nông dân như người ta, có chức sắc gì đâu mà bị đấu tố? Nghe mẹ nói vậy, bố của bà cũng yên tâm và không lo lắng nữa. Đùng một cái họ cho dân quân vào bắt ông ra giam ngoài đình, nói ông là thành phần địa chủ bóc lột, thuộc dạng “Cường, Hào, Trí, Phú”, vì vậy cần đào tận gốc trốc tận rễ. Mẹ bà vì lo lắng và xấu hổ mà lăn ra ốm liệt giường, thuốc thang gì cũng không thấy khỏi cả.
Rồi cái ngày đấu tố cũng đến, bố bà cùng hai người nữa trong làng bị họ bêu rếu và nhục mạ đủ điều. Bị quy cho toàn là tội mà ông không có, vì vậy mà từ một người chí thú làm ăn nay ông trở thành kẻ phản quốc và đại gian đại ác. Sau cuộc đấu tố họ lôi cả ba người ra trói ở ngay gốc muỗm này, phơi nắng họ cả buổi. Đến chiều đội cải cách tập trung mọi người trong làng lại để xem xử bắn, cuộc hành hình mà họ đã tuyên án từ sáng nay. Bà cố gắng vạch đám đông để tiến lên phía trước, mong được nhìn thấy cha mình. Bà thương cho bố cả ngày hôm nay không được ăn uống gì, mà lại bị họ hành hạ như vậy. Rồi những tiếng súng nổ vang, bà thấy thân thể mấy người rung lên rồi máu chảy xuống nhuộm đỏ cả gốc cây Muỗm. Chung quanh có nhiều người đưa tay bưng mặt và nhiều tiếng khóc nấc lên. Bà thì vừa sợ vừa bị chen lấn mà xỉu đi không còn biết gì nữa, đến khi tỉnh lại thì thấy đang nằm ở nhà, thì ra mấy người trong xóm đã đưa bà về vì thương cảm”.
Cụ lại lấy khăn chấm nước mắt, tôi quay mặt đi vì cảm thấy mình có lỗi khi vô tình đã gợi lại ký ức đau thương của cụ. Đứa bé thấy bà khóc thì ngước đôi mắt ngây thơ nhìn, nó còn bé nên chẳng hiểu gì cả. Chắc ở trường nó vẫn được người ta dạy cho bài hát “Ai yêu Nhi Đồng bằng Bác Hồ Chí Minh...” và công lao trời biển của Đảng và Bác Hồ đối với đất nước và Dân tộc.
Cuộc đời con người ngắn ngủi còn không bằng cây cỏ, tạo hoá còn nỡ gieo chi những sầu thương?! Rồi chính con người lại cũng gieo nên những tội ác và oán thù cho nhau bởi sự ngu dốt và tàn bạo của những kẻ hám danh. Lịch sử dân tộc nào cũng có và cần những cuộc biến đổi để mang lại hạnh phúc cho con người, nhưng nhất quyết không phải là sự đổi thay sai trái, khát máu và tàn ác. Tôi quay nhìn ra ngoài đường và châm điếu thuốc hút, câu chuyện kể của cụ già đã làm tôi xúc động, hình như khoé mắt đã ngấn lệ tự lúc nào. Rồi đây trên chặng tiếp theo của hành trình, lòng tôi mang nặng một mối ưu tư về thời cuộc. Và điều chắc chắn là một ý tưởng đổi thay sẽ nung nấu trong tôi như một phần tất yếu của dòng vận động lịch sử dân tộc, như một dòng chảy khôn nguôi vào miền khát vọng tương lai.

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2012

Ngày tàn của Bạo Chúa


Hành quyết tại chỗ trong Cải cách ruộng đất tại VN
Một trăm triệu người thiệt mạng, đó là con số nạn nhân trực tiếp của các chế độ độc tài Cộng Sản trên toàn thế giới. Những người gián tiếp bị tổn hại về tinh thần và vật chất là không thể tính nổi. Tại tất cả các quốc gia Cộng Sản, người dân đều phải gánh chịu muôn vàn bất công đau khổ, lừa mị và dối gian. Từ Liên Xô đến Trung Hoa lục địa, từ Cu Ba đến Bắc Hàn và Việt Nam, số người là nạn nhân của những chế độ độc tài đã không ngừng gia tăng. Vì tàn bạo và phi nhân mà Liên Xô đã sụp đổ, mang lại sự hồi sinh cho nhân loại. Ngày nay chỉ còn sót lại mấy quốc gia Cộng Sản, trong đó có Việt Nam chúng ta. Thế giới đã văn minh tiến bộ, không còn chỗ cho sự tàn bạo dã man. Vì vậy mà ngày tàn của Bạo Chúa đã điểm, cho dù chúng sẽ sụp đổ dưới bất kỳ hình thức nào.

Dù những kẻ cai trị độc tài cố gắng tìm mọi phương thức để kéo dài sự tồn tại, thì chúng cũng không thể ngăn được bánh xe lịch sử. Đó là sự diệt vong tất yếu của thể chế độc tài chà đạp nhân phẩm con người, bóc lột và đàn áp nhân dân. Khi mà sự bất công ngang trái đã lên tới đỉnh điểm, khi mà tội ác đã tràn đầy thì thời điểm tiêu vong của chúng đã cận kề. Vẫn còn chỗ cho sự sửa chữa và sám hối những sai lầm, nếu như chúng tuyên bố giải thể chế độ độc tài, trả lại quyền tự do dân chủ cho người dân. Nếu nhà cầm quyền vẫn khăng khăng bảo thủ, cố bám giữ lấy quyền lực sai trái thì sẽ bị nhân dân nổi lên lật đổ, và đó là kết cục thích đáng cho những tên bạo chúa.

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Những Mẫu chuyện bi hài

Một buổi đấu tố thời kỳ cải cách ruộng đất
Xã hội Cộng Sản phi nhân đầy rẫy những điều nghịch lý, vì thế mà có lắm chuyện bi hài, có thể nói là xẩy ra hằng ngày hàng giờ vậy. Theo phỏng đoán của người viết thì trong vòng mấy trăm năm tới nhân loại tạm thời chưa thể nghĩ ra được kiểu nhà nước nào ngược đời hơn thế nữa. Vì rằng xã hội Cộng Sản là một sản phẩm vô tiền khoáng hậu, nực cười nhất mọi thời đại. Để minh họa, xin mời quý vị thưởng lãm mấy mẫu chuyện dưới đây:
Mẫu chuyện thứ nhất:
Xã hội nào cũng thế
Chúng ta không ai còn lạ gì sự mâu thuẫn giữa lời nói và việc làm của người Cộng Sản. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã từng nói: “Hãy xem Cộng Sản làm, chớ nghe Cộng Sản nói”.
 Ngày nay, khi mà mọi thứ đã được phơi bày ra trước ánh sáng lịch sử, chủ nghĩa cộng sản hoang tưởng đã sụp đổ, thì nhà nước Việt Nam vẫn lỳ lợm tuyên bố: “Đưa đất nước và nhân dân đi theo con đường xã hội chủ nghĩa”.
 Lúc này rủi có người dân nào vô phúc mà nói câu:
- Xã hội nào cũng thế cả
 Thì bị bắt bỏ tù là cái chắc.
Ấy vậy nhưng trước thực trạng tham nhũng phổ biến, tình trạng bất công và vi phạm nhân quyền lan tràn thì các cán bộ của Đảng lại vừa cười vừa nói:
- Thì xã hội nào cũng thế cả.
Hai người cùng nói một câu, mà một người bị tù, một không sao cả. Quả thực người Cộng Sản họ nói xuôi nói ngược đều được, tôi thì không thể hiểu nổi, thực là đáng khâm phục. Xin lạy thánh mớ bái!
Mẫu chuyện thứ hai:
Chưa thấy nhà nước nào dạy như thế cả
Cảnh đấu tố
Trong thời kỳ Cải Cách Ruộng Đất, Đảng Cộng Sản đã bắt người dân phải đấu tố Địa Chủ (mà phần lớn là những người do siêng năng làm lụng mà có nhiều ruộng đất và của cải). Tàn ác hơn nữa, họ còn bắt con cái đấu tố cha mẹ mình, những người thân trong gia đình đấu tố lẫn nhau. Trong những cuộc đấu tố này, con cái kể tội bố mẹ và gọi họ bằng thằng hoặc xưng mày tao. Bằng cách này mà Đảng Cộng sản đã đảo ngược luân thường đạo lý, hủy diệt tính tự tôn và phẩm giá con người. Vì vậy mà họ từ chỗ đang là con người nay ngang hàng với động vật, chỉ biết phục tùng Đảng và Bác Hồ mà quên đi danh dự và tổ tiên mình.
NTT là một nhạc sĩ tài hoa và có tiếng ở Việt Nam, ông sinh ra trong một gia đình địa chủ. Thời kỳ cải cách ruộng đất thì ông đang đi học tại một trường nghệ thuật. Ủy ban cải cách ruộng đất ở quê gửi giấy đến tận trường học để bắt ông phải về quê đấu tố cha mẹ mình. Trong giấy ghi rõ nếu ông không về đấu tố cha mẹ thì không được tiếp tục theo học. Trước nghịch cảnh này, ông vô cùng đau khổ và giằng xé lương tâm: Từ bỏ ngành học mà mình yêu thích và đam mê để tròn chữ hiếu, hay thực hiện việc làm của loài cầm thú để được tiếp tục theo học?
 Là người có nghĩa khí và nhận thức vững vàng, ông tuyên bố:
- Tôi đọc sách từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây. Chưa thấy một nhà nước nào dạy con cái phải gọi cha mình bằng thằng để tỏ rõ lập trường quan điểm cả! Tôi thà nghỉ học chứ không đời nào làm cái việc không bằng loài cầm thú kia!
Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu, một trăm năm đô hộ giặc Tây, cả Tàu và Tây đều không làm được cái việc đảo ngược luân thường đạo lý đó. Mà chỉ trong vòng mấy năm Đảng Cộng Sản đã làm được, quả là vĩ đại thật!

Mẫu chuyện thứ ba:
Dân đói chúng tôi no
Trong buổi hội nghị về xóa đói giảm nghèo, một vị cán bộ có tật nói ngọng phát biểu:
- Thưa toàn thể nhân dân! Dân đói chúng tôi no (lo), chúng tôi no (lo) dân đói, dân càng đói chúng tôi càng no (lo).
Vị này vừa phát biểu xong, thì bên dưới hội trường tiếng vỗ tay như sấm dậy. Không hiểu người dân tán thưởng tài khôi hài hay cái tính thật thà của ông ta? Quả thực, với tệ tham nhũng tràn lan đã trở thành cơ chế như ở Việt Nam hiện nay thì dân càng đói cán bộ càng no là đúng rồi. Đây quả là một lời thú nhận lịch sử.
Ông cha ta có câu: “Giỏ nhà ai, quai nhà nấy”. Những cái quai này chỉ có thể mắc vào giỏ Cộng sản chứ không thể mắc vào đâu được. Vì chỉ có xã hội Cộng Sản mới đẻ ra được những sản phẩm bi hài cười ra nước mắt kia.

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

Ngày 1/5 - Việt Nam khác với thế giới

Hôm nay là 1 tháng 5, ngày kỷ niệm phong trào công nhân quốc tế. Đây là dịp để giới Công Nhân bày tỏ nguyện vọng với giới chủ, cũng như đòi các quyền và lợi ích chính đáng khác. Vừa bật Ti Vi xem chương trình thời sự, tôi đã thấy cảnh công nhân và hội đoàn các nước trên thế giới xuống đường tuần hành. Nơi thì đòi tăng lương hoặc trợ cấp, chỗ thì yêu cầu cải thiện môi trường lao động. Ngay cả cái xứ Cambodia mới thoát khỏi chế độ độc tài Cộng Sản mà người lao động cũng tưng bừng xuống đường đòi quyền lợi của mình. Họ tuần hành trong niềm vui và hy vọng. Quay sang Việt Nam, thì thấy quay cảnh khắp nơi trưng biểu ngữ đỏ chót theo kiểu lập lờ đánh lận con đen: “Tinh thần ngày 30/4 và Quốc tế Lao động 1/5 bất diệt!”. Tiếp đó là các chương trình kỷ niệm ngày quốc tế lao động do nhà nước tổ chức. Còn các hoạt động tuần hành của giới công nhân thì tịnh không thấy đâu cả, nếu không muốn nói là bị cấm cửa.

 Nhìn hai cảnh trái ngược như vậy, có thể nói lòng tôi buồn vô hạn.
Công Nhân khắp thế giới đòi quyền lợi nhân ngày 1/5
 Hiến Pháp Việt Nam quy định Công Nhân là giai cấp lãnh đạo đất nước, nhưng họ lại không có quyền xuống đường tuần hành kỷ niệm ngày 1 tháng 5 là sao? Hay là ở Việt Nam giai cấp công nhân quá sung sướng và đầy đủ quyền lợi đến nổi không còn muốn có yêu cầu gì nữa, nên chỉ nhảy múa và ăn mừng? Hoặc giai cấp Công Nhân Việt Nam ở vai trò lãnh đạo nên quên rằng mình xuất thân là công nhân? Tôi thì không tin như vậy, và vẫn nghi ngờ điều đó. Được biết phần lớn công nhân ở Việt Nam hiện nay có thu nhập không đủ nuôi sống bản thân. Các điều kiện lao động và khoản trợ cấp khác đều không được đảm bảo. Những điều này thì báo chí đã nói nhiều, từ năm ngoái đến nay cũng đã có hàng trăm cuộc đình công của công nhân diễn ra do bị đối xử tệ và đòi được tăng lương. Phần lớn các cuộc đình công này đã bị công an đàn áp và Công đoàn nhà nước ỉm đi. Chính vì sợ bị đàn áp nên ngày 1 tháng 5 giới công nhân Việt Nam không dám xuống đường kỷ niệm ngày lễ của mình chăng? Hay đã có nhà nước làm hộ?
Ở cái xứ thiên đường Cộng sản này, nhiều thứ nó cứ rối tung rối mù. Nhiều khi phải vận dụng hết đầu óc mà cũng không luận ra được. Có lẽ không phải mình kém cỏi, mà do cái xứ này nó ngược đời quá. Vì thế mà mọi việc đều cứ bị hiểu ngược lại. Nhiều thứ vô lý nó cộng dồn vào, thành ra mình bị mắc vào cái bẫy của mê hồn trận. Để dẫn dắt giới công nhân Việt Nam thoát khỏi cái mê hồn trận quái ác đó thì “Công Đoàn Độc Lập” đã được thành lập năm 2006, nhưng các lãnh đạo và thành viên ưu tú đã bị bắt giam. Vì vậy mà cho đến giờ vẫn chưa có ai dẫn dắt giai cấp công nhân đấu tranh đòi quyền lợi của mình cả.
Khẩu hiệu lừa bịp
Ngày 1 tháng 5 năm nay vẫn chưa được thấy hình ảnh những người công nhân Việt Nam xuống đường, sánh vai với giai cấp công nhân thế giới. Hay họ để giành thời gian ngày nghỉ lễ để nghỉ ngơi, sau đó dồn sức cho sự nghiệp công nghiệp hóa và hiện đại hóa nước nhà? Mà hiện đại hóa và công nghiệp hóa kiểu gì mà cái đập thủy điện Sông Tranh vừa mới xây xong thì nước rò rỉ rồi chảy ào ào như Thác Bản Giốc ấy nhỉ? Thắng cảnh Thác Bản Giốc thì cũng đã bị Trung Quốc chiếm sau cái đợt xây dựng đường biên giới trên bộ rồi chứ còn đâu? Nghĩ đến đây lòng lại càng bồi hồi và buồn thêm, từ chỗ buồn cho giai cấp công nhân nay lại buồn chung cho đất nước. Công Nhân là giai cấp tiên phong ưu tú mà cũng chưa được xuống đường tuần hành đòi quyền lợi thì đến bao giờ người dân Việt Nam mới có quyền biểu tình bày tỏ nguyện vọng nhỉ?
Nhìn những tấm biển khẩu hiệu họ trưng đầy đường mà thấy tức tưởi và phẫn uất. Như vậy thì “Tinh thần ngày quốc tế lao động 1/5 bất diệt” để mà làm gì? Để lừa dối và bóc lột sao?
Ôi! ở đất nước tôi cái gì cũng thật là khó hiểu. Khó hiểu từ những điều tưởng chừng như đơn giản nhất. Không biết các bạn Công Nhân có suy nghĩ như tôi không? Nếu có thì hãy ủng hộ cho Công Đoàn Độc lập mà đấu tranh đòi quyền lợi chính đáng của mình. Đến khi đó thì những điều khó hiểu kia sẽ trở thành dễ hiểu, quan trọng hơn là chúng ta có được quyền làm người và được bảo vệ khỏi sự lừa dối và bóc lột.