Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012

Ngọn Đông Phong

- Tổ cha đứa nào hái trộm bưởi của bà! Quân ăn cướp chứ không phải là người nhé. Bà mà bắt được bà thì xé xác chúng mày ra!...
Tiếng chửi của bà Kiên cất lên gay gắt, dồn dập. Hôm nay cây bưởi trước cổng bị bọn trẻ con nghịch ngợm mà hái trộm mấy quả. Vì những quả này ở phía ngoài, dấu bẻ cành hãy còn, vì vậy mà bà Kiên biết được. Ở cái làng này người ta nghe tiếng chửi của bà đã quen, nên cũng chẳng ai chú ý. Ít khi ai dám đối đầu với bà, vì bà là người điêu ngoa nhất làng mà, cho đến bây giờ thì kể vẫn chưa có đối thủ nào xứng mặt và xứng tầm. Vì bà chửi nhiều đến nổi thuần thục thành những điệp khúc có vần có điệu. Khi vắng tiếng chửi của bà thì người ta lại nhớ, như thấy thiếu thiếu một cái gì đó...; mặc dù bà nổi đóa mà cố sức chửi bới, gào thét nhưng vẫn không thấy ai đến nhận là thủ phạm cả. Có lẽ mấy trái bưởi của bà giờ này đang làm trái bóng cho một trận cầu nảy lửa của lũ trẻ ở một góc nào đó.
Chính vì hung dữ như vậy mà cụ ông cũng là nạn nhân của bà. Ông Kiên mặc dù là chồng nhưng cũng chỉ đóng vai trò là nhân vật thứ hai trong gia đình, còn bà mới là số một. Hai ông bà chỉ có mỗi cô con gái lấy chồng xa, thi thoảng mới về thăm bố mẹ, còn ngày thường thì hai ông bà ở với nhau. Lẽ ra như vậy thì vợ chồng già phải thương yêu và đùm bọc lấy nhau, nhưng giữa hai ông bà lại thường xẩy ra chiến tranh. Đó là những cuộc vùng lên khởi nghĩa của ông để chống lại ách áp bức quá đáng do bà áp đặt. Có áp bức thì có đấu tranh, âu đó cũng là quy luật và lẽ thường của cuộc đời này. Vì vậy mà người ta thường xuyên nghe tiếng chửi bới, rồi tiếng đập phá loảng xoảng trong nhà ông bà. Ở đây thì điều đó đã trở thành thông lệ, mỗi khi có cuộc chiến giữa hai ông bà thì người ta lại chép miệng bảo nhau:
- Vợ chồng ông Kiên lại lên đồng đấy!...
Ông Kiên trước đây là một cán bộ bên ngành lương thực của nhà nước. Ông đi làm xa, vì vợ chồng bất hòa nên ông ở lại cơ quan luôn, thi thoảng mới về thăm nhà. Ở cơ quan thì ông là người bộc trực, vì thế mà trở thành cái gai trong mắt những kẻ có chức quyền. Ông thường xuyên tố cáo những hành vi tham nhũng và việc làm sai trái của ban lãnh đạo. Đám quan tham này hận ông lắm, vì thế bàn với nhau kiểu gì cũng phải bứng ông đi chỗ khác hoặc tìm cách mà kỷ luật ông. Và rồi cơ hội hất cẳng ông Kiên cũng đến. Ấy là lần ông viết đơn lên cấp trên, tố cáo tay trưởng phòng và bộ sậu của hắn ta lợi dụng chức quyền để ăn bớt tiền xây dựng trụ sở cơ quan. Nhận được đơn tố cáo của ông, cấp trên cử đoàn thanh tra về để xem xét. Nào ngờ đám thanh tra này lại cùng phe cánh với tay trưởng phòng, vì vậy mà họ bao che cho nhau. Ban thanh tra kết luận không có việc ban lãnh đạo lạm dụng chức vụ để tham nhũng, vì thế mà đương nhiên ông Kiên trở thành kẻ vu khống và nói xấu lãnh đạo. Một cuộc họp cơ quan được triệu tập khẩn cấp, mà nội dung là để kỷ luật ông. Nhân dịp này, đám tay chân thân tín của tay trưởng phòng đấu tố cho ông đến nổi không còn mảnh giáp. Sau những lời chỉ trích và lên án gay gắt mà ban lãnh đạo chụp mũ, thì ông phải gánh chịu mấy tội danh sau: Làm mất đoàn kết nội bộ cơ quan, làm ảnh hưởng đến uy tín của đảng, vu khống lãnh đạo...và nhiều nhiều tội nữa mà ông không thể nhớ hết. Kết quả là ông phải gánh một mức án kỷ luật nặng nhất: Kỷ luật đảng và cho thôi việc (mà thời đó thường gọi một cách ví von và lịch sự là nghỉ mất sức, nghỉ hưu non). Và rồi cứ thế ông khăn gói về quê, không một chút luyến tiếc nào, biết làm sao được – thời buổi như thế mà. Điều ông phải dụng tâm nhiều nhất là hằng ngày phải đối mặt với bà vợ dữ dằn vốn bất hoà bấy lâu nay. Và quả là như thế thực, cuộc chiến giữa hai ông bà không lúc nào ngớt như một món nợ truyền kiếp vậy. Nhưng cũng từ đó mà ông trở nên nghiện rượu, đi đâu người ta cũng thấy ông cầm theo cái chai để mua rượu.
o0o
- Hê hê hê...
Lũ trẻ con trong xóm vừa reo hò vừa chạy theo chú Phước tiên tri để nghe đọc những lời sấm truyền bí ẩn. Chúng chẳng hiểu gì những câu sấm, nhưng nghe chú đọc hay như đọc thơ nên thích lắm. Chú Phước với dáng vẻ thất thểu, một bên ống quần thì xắn lên tận đầu gối, ống quần bên kia thì rách tả tơi, vừa đi vừa đọc to những lời mà người ta vẫn gọi là sấm truyền:
“Gió đông xuất hiện
Vàng xanh rợp trời
Sắc Đỏ hết thời
Lùi vào bóng tối
Hiện lên từ biển
Mặt trời hồng tươi
Hết thảy mọi người

Nhà nhà hạnh phúc...”
Tiếng sấm truyền vang lên đều đều như lời của một thầy phù thủy cao tay đang phù phép vậy. Chú Phước đi đến đâu thì lũ trẻ chạy theo đến đấy, đoàn người cứ thế rồng rắn nhau đi khắp xóm làng. Sau mỗi lời sấm thì lũ trẻ con lại reo lên: “Hê hê hê...” để phụ hoạ. Cảnh tượng thật là náo động. 

 Chú Phước là hàng xóm với ông Kiên. Trước đây chú cũng là người bình thường, nhưng bây giờ chú có vấn đề về tâm thần. Cái bệnh này mới phát mấy tháng nay, từ đó mỗi lần lên cơn thì chú lại đi khắp xóm và luôn mồm đọc những câu thơ như trên. Người trong xóm vì thế mà gọi chú Phước là nhà tiên tri. Những lời tiên tri mà chú đọc thì nhiều, người ta không nhớ hết, nhưng từ mà chú hay nhắc đến nhất là “Gió Đông” (Đông Phong). Trước đây chú là người buôn bán làm ăn xa, nghe đâu trong thời gian bôn ba này chú được một ông thầy người Tàu dạy võ cho. Vì thế mà chú Phước trở thành một môn đệ võ Tàu xuất sắc. Đến khi giải nghệ buôn bán, chú về nhà với vợ và mở ngôi quán nhỏ để bán hàng. Thời gian rảnh rổi thì chú mở lớp dạy võ cho lũ trẻ con. Rồi cách nay ba năm, chính quyền cho người đến cưỡng chế khu đất ruộng của chú và mấy người làng nữa. Khu đất này nhà nước quy hoạch để xây chợ. Vì họ đền bù với giá không đúng quy định nên chú và mấy nhà nữa phản đối mà không chịu giao đất. Đến thời hạn, chính quyền cho công an và dân phòng đến cưỡng chế. Chú Phước đứng chống tay trước đám ruộng, có mấy người làng nữa đứng hộ vệ mà ngăn không cho công an xông vào. Đám công an lệnh cho mấy tay dân phòng cầm gậy nhất loạt xông vào hành hung. Nhưng với ngón võ điêu luyện của mình mà chú Phước đã cho đám dân phòng đo ván ngay tức thì, kẻ thì chảy máu mũi, đứa thì trẹo chân tay. Vài tay công an trẻ cũng tức khí xông vào, lại bị chú lia cho vài cước đã nằm rạp như chuối đổ. Vì thế mà vụ cưỡng chế bất thành, buộc phải giải tán. Nhưng đó chỉ là thắng lợi bước đầu của chú Phước và những người dân thấp cổ bé họng. Ngày hôm sau thì công an huyện về, lần này có cả một xe chở đầy những công an được trang bị tận răng. Ban đầu đám công an dùng loa thông báo và dẹp trật tự, sau đó với những tấm khiên bằng kính chống đạn và dùi cui điện trong tay cùng dàn hàng ngang tiến lên. Người lãnh tụ nông dân (Chú Phước) và những người dân bảo vệ mảnh đất của mình lùi dần, lùi dần và cuối cùng bị khuất phục sau một cuộc hỗn chiến không cân sức. Chú Phước bị bắt và còng tay giải về công an huyện. Tại đây chú bị kết tội “chống người thi hành công vụ, gây hậu quả nghiêm trọng” và “gây rối trật tự công cộng”. Rồi toà án xét xử và tuyên phạt chú mấy năm tù. Ở trong nhà giam, chú bị đám công an đóng giả côn đồ đánh đập để trả thù, vì bị đánh nhiều vào đầu mà chú bị ảnh hưởng tâm thần nặng như vậy.
Ngày thường thì chú Phước cũng tỉnh táo, chỉ khi nào thời tiết thay đổi thì mới phát bệnh. Vì thế mà chú cũng hiểu được nội tình hoàn cảnh gia đình ông Kiên. Người được chú dành thiện cảm ủng hộ là ông Kiên, còn bà thì được chú ví như gian thần Tào Tháo vì luôn ức hiếp ông. Còn đám cán bộ xã thì khỏi phải nói, ngán chú đến tận cổ vì cứ gặp tay nào ra dáng cán bộ là chú lại chửi tục và chạy theo ném đá. Vì thế mà chú trở thành khắc tinh của đám cán bộ, hễ cứ gặp chú là họ phải đi vòng tránh đường khác vì sợ bị mất mặt và ném đá.
o0o
- Cái đồ bị kỷ luật, ông cút ra khỏi cái nhà này ngay...
Tiếng bà Kiên hét lên giận giữ, liền sau đó là tiếng ông:
- Ông đập nát cái nhà này cho mà coi, thì cút này, cút này...
Liền sau đó là tiếng loảng xoảng đổ vỡ, tiếng búa đập chan chát vào cửa. Lại tiếng bà Kiên:
- Ối giời đất ơi, ông Kiên ông ấy phá nhà tôi!...
Lần này thì có vẻ ông Kiên thắng thế, tiếng ông át cả tiếng bà:
- Ông đốt nhà, ông thì đốt nhà cho mà xem!..
Thằng bé Giang trạc hơn mười tuổi, nhà ở gần đó, nghe ông Kiên nói như vậy liền ba chân bốn cẳng chạy sang nhà ông. Vừa hổn hển thở nó vừa hỏi:
- Ông Kiên ơi, khi nào thì ông đốt nhà?
Nó tưởng ông Kiên đốt nhà thật, và tưởng tượng ra cảnh lửa cháy bùng bùng như trong những cuốn phim màu truyện chiến đấu của Liên Xô mà nó được xem. Bởi vậy mà nó thích lắm và mong cho ông đốt nhà để xem. Ông Kiên đang nổi khùng cũng phải phì cười trả lời nó:
- Mai ông đốt, khi nào ông đốt thì sang mà xem...
Thằng Giang nghe ông nói vậy thì yên tâm, trước khi ra về nó còn ngoảnh lại dặn ông:
- Mai ông nhớ đốt nhà đấy nhé!
Vì tức cười với sự ngây thơ của trẻ con mà ông Kiên dừng cuộc chiến, tiếng đập phá và la hét cũng ngưng bặt.
 Lúc này từ trong nhà, chú Phước nhìn qua cửa sổ vừa vỗ tay vừa đọc:
“Muốn thắng Tào Công
Phải dùng hoả công
Muôn việc đều đủ
Chỉ thiếu gió Đông”.
Rồi chú lại vỗ tay: Hê hê hê...để mà phụ hoạ. Thì ra chú cũng ủng hộ ông Kiên đốt nhà để cho bà vợ dữ tợn biết mặt.
o0o
Tin ông Kiên sẽ đốt nhà lan đi rất nhanh và truyền đến tận uỷ ban xã. Vì vậy mà hôm nay cán bộ Dân Vận và Hội Phụ nữ xã phối hợp với nhau để mà đến hoà giải. Thoáng thấy đoàn cán bộ dắt díu nhau từ cổng ông Kiên đã đoán được sự tình. Tuy không ưa gì cái đám tuyên truyền mị dân này nhưng ông cũng lịch sự mời họ vào nhà. Vừa vào đến nhà đám cán bộ đã lập tức thi triển chiêu thức đã được đào tạo. Với cái tài lừa phỉnh người dân phải hết lòng đi theo và trung thành với đảng Cộng sản, vị cán bộ dân vận tỉ tê khuyên giải cụ Kiên không nên gây mất trật tự xóm làng, ảnh hưởng đến tình làng nghĩa xóm. Bên cán bộ Hội Phụ Nữ thì khuyên can cụ bà hãy xứng đáng là người phụ nữ “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang” như lời Bác Hồ đã dạy, phải hết lòng thương yêu chồng...; đại loại là như vậy, họ nói nhiều và thật nhiều nhưng ông Kiên cứ để ngoài tai. Vì ông không lạ gì mấy cái loa tuyên truyền giả hiệu này nữa. Tiễn đoàn cán bộ ra đến cổng, ông Kiên liền quay vào nhà và chửi đổng đủ để một mình nghe:
- Chỉ tuyên truyền cho quân tham nhũng thì tài, không thấy tuyên truyền nổi khổ của dân bao giờ cả!...
o0o
Hôm nay như mọi ngày, người ta lại thấy ông Kiên xách theo cái chai đi mua rượu. Dáng ông đi khật khưởng, cái chai trong tay cũng lắc lư theo từng nhịp bước. Bây giờ đang là mùa xuân, cỏ cây cũng đã trở nên xanh tốt. Thiên nhiên đất trời đang nở hoa, còn trong lòng ông thì lại trăm mối tơ vò. Tuy tuổi đã già nhưng một tương lai bất định đang chờ đợi ông, một cuộc sống buồn tủi giữa đám người vô cảm. Chợt một ngọn gió đông thổi qua nghe mát lạnh và làm rạp đám cỏ non ven đường. Không biết ngọn gió đông đã từng thay đổi bao triều đại kia có đổi thay được hoàn cảnh sống của ông bây giờ? Tiếng sấm truyền của chú Phước lại đều đều vọng tới, nghe lúc xa lúc gần:
 “Gió đông xuất hiện
Vàng xanh rợp trời
Sắc Đỏ hết thời
Lùi vào bóng tối...”

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012

Thông Gia

Cụ Doanh thở dài não nề, càng nghĩ đến đứa con dâu cụ càng tức lộn ruột, thực là không còn trời đất gì nữa mà. Thấy người ta có dâu hiền rể thảo mà thèm muốn, đằng này nhà mình...thà rằng không có đứa con dâu như vậy còn hơn. Rồi cụ đưa tay lên sờ má, ôi cái vết ô nhục vẫn còn đây, giờ này vẫn còn thấy đau. Nổi nhục này muôn đời không rửa nổi, trời đất nào có hay? Cái nhục mà ông thông gia trời đánh đã dành tặng cho ông đây. Rồi từng sự việc lại trở về trong đầu óc cụ như một cuốn phim...

Cách nay hơn ba tháng, cụ Doanh cưới vợ cho đứa con trai duy nhất. Anh Nghiệp con trai cụ đang làm việc trong Nam, nhờ có họ hàng quen biết mối lái mà hỏi cưới được cô vợ cũng trẻ và xinh đẹp. Xem chừng đôi trai gái cũng yêu thương quấn quýt nhau lắm. Nhà gái cách nhà trai chừng độ ba cây số, như vậy kể cũng gần gũi và thuận tiện. Cụ Doanh vui lắm, vì chỉ có cậu con trai một, mà cụ lại là trưởng tộc nên cần sớm có cháu đích tôn nối dõi tông đường. Hàng xóm, họ hàng biết vậy nên ai ai cũng đến chúc mừng, vì vậy mà ngày hôn lễ cụ phải luôn mồm đáp lễ và cảm tạ mọi người. 

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Sự khích lệ cho Dân Chủ Việt Nam

Sự thay đổi chính trị theo chiều hướng dân chủ ở Miến Điện trong thời gian qua là tin vui cho cộng đồng quốc tế, và là luồng gió mới thổi vào công cuộc đấu tranh Dân Chủ tại các quốc gia Độc Tài Á Châu. Sự thay đổi đó đánh dấu thắng lợi của phong trào Dân Chủ Miến Điện, do lãnh tụ nổi tiếng A ung San Suu Kyi lãnh đạo. Lực lượng Dân Chủ trên thế giới đều mong muốn noi gương Miến Điện để đấu tranh cho công cuộc Dân Chủ.
Đảng Vì Dân trao quà
cho đại diện Đảng NLD
Đối với Việt Nam chúng ta, sự nghiệp Dân chủ hóa nước nhà còn mang nặng nhiều ưu tư. Mặc dù các tổ chức chính trị trong nước đang nỗ lực hết mình đấu tranh chống chế độ Độc Tài Cộng sản, nhưng đã bị nhà cầm quyền đàn áp thô bạo, nhiều chiến sĩ dân chủ bị giam cầm trong tù ngục. Người dân vẫn còn bị chế độ kìm kẹp và cảm thấy bế tắc cho con đường giải phóng chính mình khỏi ách độc tài. Mọi thành phần Dân Chủ đều nhận thấy cần có một sự liên kết giữa các tổ chức chính trị Việt Nam, cũng như với phong trào Dân Chủ quốc tế để tạo nên sức mạnh tổng hợp.
Sự kiện một Chính Đảng Dân Chủ của Việt Nam tiếp xúc và hợp tác với Đảng Liên Minh Quốc Gia vì Dân Chủ (National League for Democracy) của Bà A ung San Suu Kyi là một niềm khích lệ to lớn cho công cuộc đấu tranh Dân Chủ tại Việt Nam.
Đó là việc sáng ngày 8/6/2012, ông Nguyễn Công Bằng (Tổng Thư Ký Đảng Vì Dân Việt Nam) và ông Nguyễn Quang Trung (Ủy viên Trung ương Đảng Vì Dân) đã đến thăm trụ sở Liên minh Nhân Dân vì Dân Chủ (NLD) tại Miến Điện. Tại cuộc gặp gỡ này, hai Đảng đã có một số cam kết chung cơ bản về tiến trình hợp tác đấu tranh trong thời gian tới. Nhằm tiến tới một mục tiêu chung là: Vì sự nghiệp Dân Chủ và chống Độc Tài ở mỗi quốc gia.
Cuộc viếng thăm này của ông Tổng Thư Ký Đảng Vì Dân đã đặt nền móng cho mối quan hệ tốt đẹp giữa hai Đảng và hai Dân Tộc, vì một đất nước Việt Nam Dân Chủ và tiến bộ trong tương lai. Và đây cũng là niềm khích lệ cho phong trào Dân Chủ tại Việt Nam. Sự hợp tác tốt đẹp này củng cố thêm niềm tin vào sự lớn mạnh và thắng lợi tất yếu của cách mạng Dân Chủ thế giới và Việt Nam nói riêng.
Ông Nguyễn Công Bằng (Tổng Thư Ký Đảng Vì Dân)
gắn huy hiệu của tổ chức cho ông Tin Oo (Phó Chủ Tịch Đảng NLD)
Sau Tunisia, Egypt rồi đến Libya và Miến Điện, sau Miến Điện là đến Việt Nam. Chúng ta có quyền hy vọng như vậy, vì rằng sự nghiệp cách mạng Dân Chủ là chính nghĩa và tất yếu sẽ thắng lợi. Điều đó đến sớm hay muộn là do sự nỗ lực đấu tranh của mọi thành phần Dân Chủ và tầng lớp nhân dân. Hãy nhìn về Miến Điện và xây dựng cho một Việt Nam tương lai, một Việt Nam tự do – Dân chủ và không còn bóng dáng của chế độ Độc Tài.

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Chốn Lao Xao






        Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ
        Người khôn, người đến chốn lao xao.
                                                                                      (Nguyễn Bỉnh Khiêm)
Phong cố cho xe máy len lỏi qua dòng người và xe chen chúc trên đường phố, tất cả như nêm chặt vào nhau. Anh cảm thấy không có lối thoát giữa cái biển người dường như đang trải dài vô tận. Mới hơn 7 giờ sáng mà người xe đã đông thế này, ai cũng cố vượt lên để đến được cơ quan nhanh hơn và khỏi bị trễ giờ. Nhưng họ càng cố len lỏi thì đường càng bị tắc nghẽn. Người nóng tính thì chửi rủa ầm ĩ, người khác thì ngẩng mặt than trời bởi cái lối giao thông vô luật lệ này. Xe ô tô, xe máy, xe đạp và cả người đi bộ ken chặt lấy nhau mà nhích dần từng tí một. Vì quen đường nên Phong rẽ vào một con ngõ để đi đường khác, vì thế mà tránh được nạn kẹt xe.
Thoát khỏi dòng người hỗn độn, Phong cho xe máy chạy chầm chậm dọc theo con phố quen. Thoáng thấy hàng chè chén trên vỉa hè, anh ghé vào ngồi nghỉ ngơi chốc lát sau một hồi mệt lữ vì vật lộn với cảnh tắc đường. Vừa dựng xe, chưa kịp ngồi xuống thì chợt thấy chị bán hàng hốt hoảng mà mang tất cả đồ đoàn dẹp vào tận phía trong, miệng hớt hải:
- Em mang giúp chị với, công an đang dẹp đấy!
Theo phản xạ tự nhiên Phong vội mang giúp chị mấy chiếc ghế vào trong mà chưa kịp hiểu điều gì xẩy ra. Khi đã yên vị ở tận trong góc ngõ, lúc này anh mới kịp nhìn ra ngoài đường. Một chiếc xe của cảnh sát giao thông vừa đỗ xịch ngay cách chỗ anh ngồi hơn chục mét. Đám công an ồn ào nhảy xuống như có cảnh bố ráp thực sự. Có cả cảnh sát giao thông sắc phục màu vàng, công an và cả dân phòng quấn băng đỏ đi theo nữa. Chị hàng nước bây giờ mới hết hốt hoảng, nói với Phong:
- Công an họ dẹp đường đấy, cứ thấy thứ gì là họ quẳng lên xe ngay, lắm khi họ đạp đổ cả mọi thứ. Mình mà không chạy nhanh thì mất cả vốn lẫn lãi ngay.
Phong hỏi lại chị:
- Tại sao em chưa biết gì mà chị đã thấy công an nhanh vậy?
- Mình vừa bán hàng vừa nhìn ngóng chứ, phải nhìn thấy họ từ đằng xa thì chạy mới kịp. (Chị giải thích)
À ra vậy! Thảo nào anh chưa kịp ngồi xuống thì chị đã nhìn thấy công an rồi, đúng là thỏ muốn sinh tồn thì phải trông chừng Cầy Cáo mà.
Đám công an đang vây lấy và giằng co với một cô gái bán hoa quả, những người khác thì chạy tá hỏa như chạy giặc vậy. Cô bán hàng cố sức giằng lại cái thúng hoa quả giữa vòng vây của đám công an lực lưỡng và hung hãn. Rồi một tay công an giằng được thúng hoa quả và ném xuống đường. Cam, quýt, nhãn... lăn lông lốc xuống vỉa hè rồi xuống chân những người đi đường. Một tay Dân Phòng khác thì vác chiếc xe đạp của cô mà bỏ lên xe ô tô.
Cô gái gào lên trong tuyệt vọng:
- Trả lại cho tôi đây, các ông ăn cướp à!...
Rồi cô lại lăn xả vào để hòng giành lại chiếc xe đạp, phương tiện di chuyển và làm ăn của cô. Lần này vì cô quyết liệt quá mà làm cho tay công an điên tiết, hắn tát cho cô một cái trời giáng, miệng thì chửi tục:
- Đ.mẹ, mày muốn bị đánh chết hả!
Tiếp theo hắn lại đạp mạnh vào người cô, khiến cô ngã sấp xuống đường. Mọi người đi đường dừng lại chốc lát rồi lại tiếp tục đi. Cái cảnh này họ đã quá quen rồi mà, công an dẹp đường rồi đánh người là chuyện thường ngày ở phố. Thời buổi này công an là chúa tể, là hung thần mà. Rồi chiếc xe cảnh sát giao thông phóng đi, để lại phía sau đám khói mù mịt và nạn nhân đang nằm sóng xoải bên hè đường. Đáng thương cho cô gái bán hoa quả, vừa mất xe cộ hàng hóa lại bị họ đánh đập, hành hung. Cô chỉ biết bưng mặt khóc tức tưởi, giờ này cô biết kêu ai đây? Công an nhân dân thì đối xử với dân như kẻ thù, người qua đường thì vô cảm, và họ cũng như cô thôi, nào có làm gì được.
Chị hàng nước chép miệng, giọng thương cảm:
- Tội nghiệp, chắc là ở nhà quê mới lên, chưa biết đoạn này công an nó hay dẹp đường. Thế là mất cả chì lẫn chài, có khi về nhà lại còn bị chồng nó đánh cho ấy chứ. Rõ khổ!
Phong thấy sống mũi cay cay. Rồi anh liên tưởng tới cảnh tắc đường mình vừa trải qua. Rõ ràng tắc đường không phải là do lỗi của người dân, mà do pháp luật và cơ sở hạ tầng yếu kém. Vì vậy nếu muốn “Đường thông hè thoáng” như nhà nước này kêu gọi thì không phải bằng cách đổ lỗi và hành hạ người dân. Họ nào có hiểu gì cái chính sách cứ thay đổi xoành xoạch của nhà nước, mà chỉ bán chút hàng mọn kiếm sống thôi mà. Nhưng rồi chính anh cũng cảm thấy mình bế tắc giữa cái môi trường hỗn độn này, mà không tìm được câu trả lời thỏa đáng. Rồi anh dần tĩnh tâm mà suy nghĩ về công việc nay mai, một việc quan trọng đối với anh nhưng đã bị ngoại cảnh làm lấn át đi mất. Phong vừa mới tốt nghiệp đại học, gia đình đã liên hệ được việc làm cho anh. Cơ quan anh sắp làm có trụ sở ở thành phố này, và họ vừa mở một cơ sở mới ở nông thôn cách đây mấy chục cây số. Anh được quyền lựa chọn làm việc ở thành phố hoặc về cơ sở mới. Vì vậy mà mấy hôm nay anh đang phân vân suy nghĩ cho sự lựa chọn này. Ở thành phố thì có nhiều điều kiện để phát triển công việc hơn, nhưng cái không khí ồn ào bụi bặm cùng cảnh tượng xô bồ cũng đã làm anh mệt mỏi. Tuy vậy, sự lựa chọn đang để ngỏ trong anh. Vừa suy nghĩ anh vừa thanh toán tiền nước cho chị bán hàng, rồi anh chào chị để quay về chỗ trọ.
o0o
Vừa nhìn thấy Phong, cô chủ nhà nói ngay:
- Vừa rồi có cậu gì mới đến tìm cháu đấy, chờ một lúc không được cậu ấy đi về rồi.
Phong hỏi lại:
- Cô có biết cậu ấy tên gì, ở đâu không?
- Hình như cậu gì gì... ở Hà Đông thì phải...!
Anh cảm ơn cô rồi dắt xe máy vào nhà. Lúc quay ra, anh thấy cô chủ nhà đang đứng nói chuyện với một thanh niên, hình như anh ta là người đến hỏi thuê phòng. Và anh đã đoán đúng, vừa thấy anh cô chủ nhà liền nói với người thanh niên kia:
- Đây, cậu hỏi anh này đây. Khi nào anh ấy chuyển đi thì cậu có thể đến ở.
Cậu thanh niên hỏi thuê phòng, nhưng chỉ có phòng của Phong sắp bỏ trống vì chỉ ít hôm nữa là anh đi làm nơi khác. Cậu ta hỏi anh về chuyện Phòng ốc và cho biết mình là người đang học nghề để đi xuất khẩu lao động. Với dáng bộ thiểu não, cậu nói:
- Gia đình đã tốn nhiều tiền bạc để đóng cho một công ty môi giới xuất khẩu lao động, em thì được họ chuyển hết địa điểm này đến địa điểm khác để học mà mấy năm rồi chưa được đi làm.
Thấy câu chuyện anh ta có vẻ thống thiết, cô chủ nhà tò mò xen vào:
- Thế rồi sao nữa...?
- Cô thấy đấy, mấy năm ròng cứ ở thành phố, tiền một mình cháu tiêu pha bằng cả gia đình ở quê. Mọi người sốt ruột và lo lắng lắm. Ông nội ở quê cứ mỗi lần thấy cháu về lại cầm tay khóc và nói:
- Lần này cháu đi nước ngoài, không biết khi cháu về ông còn sống để được thấy mặt cháu nữa không?
Rồi cậu ta vừa tỏ ra bực dọc vừa buồn cười:
- Nhưng rồi cháu về bao nhiêu lần mà ông vẫn khỏe mạnh, còn cháu thì vẫn chưa đi được nước ngoài...
Câu chuyện của cậu thanh niên nọ làm cho cô chủ nhà thích thú vì nó ngồ ngộ. Nhưng lại là câu trả lời cho Phong về sự lựa chọn của mình. Anh đã thấy mệt mỏi với cái chốn phố thị xô bồ, đầy rẫy những sự lừa lọc và dối trá. Người ta vẫn nói rằng, những thành phố lớn là nơi phản ánh chân thực bộ mặt thật của một xã hội. Là nơi mà những số phận con người được phô bày một cách rõ ràng và sống động nhất. Và Phong đã đi đến một quyết định, anh sẽ về vùng nông thôn làm việc, thay vì ở thành phố này. Anh bắt tay người thanh niên kia và nói một cách quả quyết:
- Vài hôm nữa anh có thể đến đây ở. Tôi sắp đi làm việc xa, vì vậy không cần ở đây nữa!

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Đánh Tổ Tôm


Đánh Tổ Tôm
Đang đứng trước hiên nhà hóng mát, thoáng thấy viên trưởng công an xã đi qua, cụ Cử Hiên điên tiết chửi vống lên:
- Tiên sư chúng mày! Việc ích nước lợi dân không làm, lại đi bắt mấy ông già chơi tổ tôm. Giỏi gớm nhỉ?...
Khi viên công an đi đã xa, cụ còn chửi với theo:
- Tao già rồi thì chỉ có nghĩa địa triệu tập, chúng mày không có quyền triệu tập nhé! 
Số là hôm qua cụ Hiên cùng với mấy bạn già nữa bị công an xã triệu tập ra ủy ban làm việc về cái tội mà họ gọi là đánh bạc. Trước đó mấy hôm, các cụ có tập trung tại nhà cụ Hiên để đánh tổ tôm. Đó là cái thú tiêu khiển thường ngày của những người già, vừa là để giao lưu, vừa giải trí cho đỡ buồn. Tiền thì cũng chỉ mấy đồng bạc lẻ con cháu cho, các cụ ngồi chơi với nhau cho có vẻ phong lưu đó thôi. Ấy vậy nhưng hôm ấy, khi các cụ đang say sưa xướng họa thì bất ngờ mấy tay công an xã ập vào, bắt cụ nào cụ nấy ngồi yên vị để cho họ lập biên bản bắt quả tang đánh bạc. Sau khi tịch thu bộ bài và tiền, họ bắt các cụ phải ký vào biên bản. Mấy công an xã thì toàn những anh bằng tuổi cháu các cụ, mặt còn non choẹt. Nhưng vì họ đại diện cho nhà nước nên các cụ đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà im lặng.

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

Xóm Trọ


Ở thành phố thì người ta phân chia đơn vị hành chính thành Quận, thành Phường hoặc nhỏ hơn nữa là Khu Phố, chứ không ai gọi là Xóm như ở nông thôn cả. Cái tên “Xóm Trọ” là do cánh sinh viên chúng tôi nghĩ ra để gọi khu vực mà mình đang ở, vì rằng ở đây tập trung nhiều phòng trọ cho khách thuê. Nó không đủ lớn để gọi là Khu Phố, nhưng cũng đông đúc và tấp nập để có thể gọi là Xóm được. Xóm trọ dường như tập trung đủ mọi thành phần xã hội, từ những người lao động đến giới công chức nghèo, hoặc cánh sinh viên như chúng tôi, còn có cả quan chức cấp cao của chế độ nữa.
Đám sinh viên thì ở quần tụ thành một dãy được các chủ nhà xây và ngăn thành những phòng nhỏ. Vì vậy mà cũng gây nên một không khí sôi động của sự quần cư. Nhóm bốn đứa trường Luật chúng tôi rủ nhau thuê được nguyên cả một tầng hai do nhà chủ để không. Do có cầu thang ngoài trời, nên tuy rằng ở chung nhà, nhưng chúng tôi cũng có được sự độc lập của riêng mình. Phòng ở tương đối rộng, khoảng sân thượng phía trước tạo nên một không gian thoáng đãng và thoải mái. Nói chung, so với những phòng trọ chật chội của nhiều sinh viên khác thì như vậy cũng tốt lắm rồi. Chúng tôi rất hài lòng, ngoại trừ vẻ mặt nghiêm trọng của bà chủ nhà mỗi khi đến đòi tiền nhà và tiền điện. Ban đêm rảnh rỗi, mấy đứa thường mang ghế ra sân thượng ngồi tán gẫu, chủ yếu là bàn chuyện thế sự, đôi khi cả chuyện chính trị nữa. Mấy chậu cảnh xanh tốt đặt trên sân thượng điểm tô cho cái không khí họp bàn thêm phần long trọng, bên cạnh vẻ mặt đầy nghiêm nghị của những trí thức tương lai.