Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2012

Bớt đi một cái tai hại

Vì quán hớt tóc đang đông khách, nên tôi ngồi xuống chiếc ghế kê sát tường để chờ đợi. Trong quán lúc này, người thì đang đọc báo, kẻ nói chuyện râm ran cho quên thời gian để mà chờ đến lượt mình. Một cậu thanh niên ghé vào, trông mảnh khảnh và kháu khỉnh. Cậu ta có quen biết với chủ quán, nên qua chào hỏi mà tôi được biết cậu là sinh viên mới về quê nghỉ hè. Vừa lúc đó có một chiếc xe tải chạy qua khiến cho bụi tung mù mịt vào trong quán, mọi người vội đưa tay che mặt. Con đường này người ta đã thi công hơn một năm nay mà vẫn chưa hoàn thành, đất đá lổn nhổn rất khổ sở cho người đi lại. Bây giờ lại đang mùa hè khô hanh, mỗi khi có chiếc xe ô tô chạy qua thì bụi lại bay hết cả vào người đi đường và những ngôi nhà gần đó. Nguyên nhân mà con đường làm mãi vẫn chưa hoàn thành là do chủ thầu này lại bán cho chủ thầu khác, cứ thế có đến dăm nhà thầu mà chưa xong.
Vài người ho sù sụ vì đám bụi, có người bực bội gắt toáng lên:
- Đường sá kiểu gì mà làm mãi chưa xong, thật là quân ăn hại!
Mọi người không nói ra, nhưng có lẽ ai cũng hiểu “quân ăn hại” ở đây là ai. Chắc là không phải các nhà thầu thi công, vì họ có nhiều nên biết ai mà lần. Vậy “quân ăn hại” thì chỉ có nhà nước chứ còn ai vào đây nữa.
Cũng đồng tâm trạng với mấy người, tôi nói:
- Đúng theo Quy chế Đấu thầu thì bên thi công phải hoàn thành đúng thời hạn hợp đồng, nếu không sẽ bị phạt và đền bù, chứ không thể như thế này được.
Cậu sinh viên từ nãy giờ ngồi im, nay lên tiếng:
- Tại vì đất nước mình còn nghèo, chứ ai cũng muốn làm cho nhanh cả.
Thấy cậu ta lý luận như vậy, tôi hỏi:
- Tại sao đất nước lại nghèo?
Cậu sinh viên trả lời:
- Vì đất nước ta phải gánh chịu nhiều thiệt hại do hai cuộc chiến tranh kéo dài.
Tôi vặn lại:
- Trong lịch sử thì đất nước nào cũng có những cuộc chiến tranh, có riêng gì nước mình đâu?
Cậu ta lại trả lời như đã được lập trình sẵn:
- Lại còn bị bọn phản động và các thế lực thù địch cấu kết để chống phá cách mạng, vì thế mà đất nước chậm phát triển.
Nghe cậu ta nói vậy tôi giật nẩy mình, suýt nữa thì bắn ra khỏi ghế. Giọng điệu của cậu ta không khác gì các báo đài của Đảng và nhà nước tuyên truyền ra rả suốt ngày. Trong các trường đại học thì người ta cũng dạy cho sinh viên như vậy, quả thực là đáng buồn cho những trí thức tương lai. Cứ như thế này thì đất nước nguy mất, tầng lớp thanh niên bị thui chột nhận thức vì sự tuyên truyền nhồi sọ của chế độ, họ không có được cách tư duy và lý luận độc lập. Nếu là người giàu trí tưởng tượng thì bây giờ trước mắt tôi, cậu sinh viên nọ là một con vẹt biết nói.

Cố lấy lại bình tĩnh, tôi nhỏ nhẹ hỏi lại cậu ta:
- Theo em, các thế lực thù địch là ai?
Cậu ta lại trả lời, giọng tỉnh bơ:
- Bọn các nước tư bản nước ngoài muốn chống phá cách mạng xã hội chủ nghĩa.
Một bác nghe thấy vậy liền bỏ tờ báo đang đọc giở xuống, hé cặp kính lão mà nhìn cậu thanh niên nọ. Xong rồi bác buông một câu như cho tất cả mọi người có mặt ở đó cùng nghe:
- Các nước Tư bản người ta hợp tác làm ăn để cho Việt Nam phát triển và bớt lạc hậu, chứ nào có chống phá gì đâu? Họ thấy mình chậm phát triển thì họ thương chứ có ghét gì mình.
Rồi chợt bác phì cười:
- Còn cái đồng chí Trung Quốc anh em thì nay chiếm biển đảo của Việt Nam, mai bắn giết ngư dân mình. Đó thì không phải là chống phá cách mạng à?
Nghe thấy vậy, cậu thanh niên lúc nãy còn nói hùng hồn, bây giờ ngồi im thin thít. Có lẽ cậu ta cũng đã nhận thấy cái lối lý luận của mình là lố bịch.
Không khí trở nên nặng nề, tôi liền nói cho cậu sinh viên nọ bớt ngượng:
- Các cụ ta có câu “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Một nhà nước mà chuyên đi đổ lỗi những sai trái của mình cho những quốc gia khác, thì đó là kiểu nhà nước gì? Em nên suy nghĩ lại, người trí thức phải có cách tư duy độc lập và tự do. Không nên chỉ nghe người ta tuyên truyền mà không biết cân nhắc đúng sai, lợi hại.
Cũng may cậu ta là người biết phục thiện. Nghe tôi nói vậy, cậu liền cúi đầu và “dạ” một tiếng nhỏ nhẹ.
Về phần tôi thì thở phào nhẹ nhõm. Như vậy là lại một người nữa nhận thấy được cái sai của mình mà sửa chữa, cũng là bớt đi một cái tai hại cho đất nước sau này. Thử hỏi tất cả những thanh niên thế hệ tương lai đều có kiểu nhận thức đó thì đất nước sẽ như thế nào? Một thứ nhận thức bị thui chột do chế độ độc tài tuyên truyền và nhồi sọ. Cái mớ kiến thức hỗn độn, giả dối và đầy định kiến hận thù. Bớt đi một cái sai, có nghĩa là cái sai sẽ trở thành cái đúng, vì vậy mà cái đúng sẽ được nhân lên. Thực là bớt đi một cái tai hại cho đất nước chúng ta.

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2012

Hang Thần

Ngọn núi đứng sừng sững giữa đồng lúa phì nhiêu miền Đồng Bằng, cây cối um tùm xanh tốt in dấu lên nền trời xanh. Dưới chân núi, dòng sông nhỏ ôm ấp uốn lượn mà tạo nên sơn thủy hữu tình. Vì là núi đá nên có nhiều hang hốc, cái hang lớn nhất nằm ngay dưới chân núi, nước từ lòng sông có thể chảy được vào bên trong. Nghe nói hang này ăn sâu quanh co vào trong lòng núi, người mê tín thì nói đó là đường xuống địa ngục. Vì sự huyền bí này mà người dân ở đây không ai dám vào trong hang cả, và họ gọi một cách tôn kính là Hang Thần. Không ai rõ thực hư thế nào, nhưng có một câu chuyện minh chứng cho sự kỳ bí đó. Có một người đàn ông chuyên đánh cá mưu sinh ở khúc sông này. Ngày thường thì ông không bao giờ vào trong hang để thả lưới. Nhưng một lần vì mãi mê bơi thuyền dò theo luồng cá mà ông vào trong hang lúc nào không hay biết. Đến hôm sau người nhà cũng không thấy ông về, có người nhìn thấy ông vào trong hang thì nói rằng từ khi ông vào hang thì không thấy trở ra. Rồi ba ngày sau người ta thấy ông bơi thuyền từ trong hang đá ra, râu tóc trở nên bạc phơ, về đến nhà ông liền lăn ra bất tỉnh. Từ đó ông trở thành người điên dại, miệng luôn nói về một vị Rắn Thần nào đó đã bắt mình.
 
Ở ngay cửa hang hơi lùi vào phía trong có một tấm đá phẳng phiu như tấm bia nổi lên, trên đó có một hình như chữ thập. Tấm đá đứng giữa cửa hang, chia đôi dòng nước chảy lững lờ. Theo các cụ già cho biết thì con sông này thông ra biển cách đây vài chục cây số, và cũng lạ vì chảy đến đây thì ngưng lại mà ôm ấp dưới chân núi. Và cái nơi cuối sông đầu núi này đã được một cụ Mãng Xà tu luyện thành tinh chọn làm nơi ở của mình. Người ta kể rằng, có nhiều người tình cờ trông thấy ngài bơi từ trong hang ra, một lúc sau lại bơi vào. Ngài to lớn tựa như một con trăn hoa đốm, và trên đầu có một hình chữ thập nổi lên. Mỗi lần ngài bơi ra là đám cỏ ven cửa hang lại rạp xuống như một tấm thảm xanh vậy. Những hôm thời tiết đẹp thì ngài thường nằm phơi nắng trước cửa hang, rồi ngắm nhìn giang san của mình.
 
o0o
 
Thời chiến tranh, người ta chọn ngọn núi này làm nơi đặt pháo cao xạ. Có một tiểu đội lính dân quân cả nam lẫn nữ trú đóng ở đây. Vì núi có địa hình cao nên từ đây pháo cao xạ có thể dễ dàng ngắm bắn máy bay, để canh chừng cái kho quân dụng cách đó khoảng 300 m.
 
Đám dân quân đóng quân trên lưng chừng núi, ở đó có một bãi đất rộng như cái sân phơi lúa hợp tác xã. Ban đêm trên đó thường hay đốt lửa bùng bùng, cách xa mấy cây số người dân cũng trông thấy được. Mỗi khi có tiếng máy bay gầm rú thì mấy khẩu pháo cao xạ lại khạc lửa liên hồi, âm thanh chấn động cả ngọn núi thiêng. Người dân kháo với nhau rằng đám dân quân đã làm cho ngài nổi giận, vì họ làm kinh động và ô uế đến nơi ở của ngài. Rồi một hôm không hiểu sao mấy tay dân quân đặt mìn cho nổ tung tấm bia trước cửa hang. Người ta nghe một tiếng nổ long trời, chấn động cả cửa hang, rồi đá và nước bắn lên tung toé. Cửa hang bổng nhiên trống toang hoác và ngoác ra như miệng một con quái vật khổng lồ. Từ đó không ai thấy ngài xuất hiện nữa, chắc là ngài đã lui vào ẩn ở trong lòng núi. Cũng không ai thấy ngài bơi ra cửa hang tắm nắng như mọi khi. Mấy cụ già trong làng gần đó thì thầm với nhau rằng ngài đang nổi giận, và chắc chắn ngài sẽ giáng hoạ cho những kẻ đã phá hoại hang thần.

Vì mãi mê bơi dò theo luồng cá...

Bên kia ngọn núi, cách về phía đông khoảng vài trăm mét có một làng chài. Những người dân ở đây lấy nghề đánh cá ở khúc sông này làm kế mưu sinh. Từ bên tây đi theo một con đường mòn quanh co dưới chân núi là đến được làng chài. Từ khi đội dân quân đóng trên núi thì người ta không ai đi qua đường này nữa. Dân làng chài trước đây thường vẫn hay thắp nhang khấn vái ngài ở cửa hang, mong cho ngài phù hộ để đánh bắt được nhiều tôm cá. Thời gian này họ cũng chỉ dám đánh bắt cá một lúc vào buổi sáng rồi nhanh chóng bơi thuyền về nhà, vì dân quân có lệnh cấm họ lai vãng quanh ngọn núi này.
 
o0o
 
Thường thì máy bay hay ném bom vào buổi tối, mục tiêu là cái kho quân dụng. Vì bị pháo cao xạ trên núi bắn loạn xạ mà máy bay vội bay vọt lên cao để tránh đạn, vì thế mà bom thường bị rơi chệch mục tiêu.
Buổi tối hôm nay, gió từ biển thổi vào mơn man làm dịu đi cái nóng nực của mùa hạ. Các cụ già ở đây vẫn bảo rằng đó là gió nồm, vì thổi từ biển vào nên mang theo hơi nước mát rượi. Ngọn gió thổi đến đâu thì như có luồng nước mát mơn trớn lên thịt da người, các cụ già thì giục con cháu:
 
- Mở hết cửa ra, có gió nồm đấy!
 
Lũ trẻ rủ nhau mang ghế ra mà ngồi ngoài sân vừa để hóng mát, vừa nghe ông kể chuyện cổ tích. Lời kể chuyện đều đều của ông nhanh chóng đưa chúng vào giấc ngủ, và chắc chắn trong tâm thức tuổi thơ của lũ trẻ luôn có câu chuyện “Hang Thần” của quê hương.
 
Khoảng đầu giờ Hợi, có tiếng máy bay đột nhiên gầm rú, rồi tiếng bom nổ ầm ầm. Tiếng pháo cao xạ đáp trả được mấy tiếng rồi đột nhiên im bặt. Rồi tiếng dân làng í ới:
 
- Cháy, cháy rồi! Bom ném trúng trận địa pháo rồi!
 
Theo ánh lửa cháy bùng bùng trên ngọn núi, người dân trong làng dắt díu nhau cùng ngó lên đỉnh núi. Ở đó, ngọn lửa đỏ rực đang cháy dữ dội mang theo những đốm sáng bắn lên trời như pháo hoa. Bom đã ném trúng trận địa pháo của đám dân quân trên núi thay vì cái kho quân dụng gần đó. Không biết máy bay cố ý ném trúng hay bom rơi chệch mục tiêu? Mấy cụ già thì thầm với nhau với vẻ mặt quan trọng:
 
- Ngài trừng phạt những kẻ phá hoại cửa hang của ngài đấy. Vì vậy mà ngài cố ý lái quả bom rơi trúng tổ dân quân trên núi.
 
Sáng hôm sau, khi mọi người kéo lên núi xem sự tình thì trước mắt họ là một cảnh tượng rùng rợn và đầy kinh hãi. Cả tiểu đội dân quân 9 người thì chỉ còn hai người sống sót, một nam và một nữ. Người nữ vì quá hoảng sợ mà trở nên điên loạn, cứ liên mồm gào thét dữ dội. Người đàn ông thì bị sức ép của bom bắn ra xa rồi ngất đi, đến sáng thì tỉnh lại. Những cái xác cháy đen nằm co quắp với đủ tư thế được người ta nhặt nhạnh và quấn vào những tấm nilon để mang đi chôn cất. Cả trận địa pháo đã trở nên tan hoang và không còn sự sống. Theo lời người đàn ông sống sót kể lại thì tối hôm ấy họ nghe tiếng máy bay gầm rú và bắn pháo đáp trả. Rồi bất ngờ một quả cầu lửa bao trùm lấy cả trận địa pháo, từ trong quả cầu lửa đó anh ta thấy một con rắn khổng lồ đang khạc lửa vào họ, vì quá sợ hãi nên anh ta ngất đi không còn biết gì nữa. Đang chăm chú lắng nghe câu chuyện rùng rợn, bổng mọi người nghe một tiếng hét lớn:
 
- A a a!…
 
Rồi họ kinh hãi nhìn thấy người nữ dân quân bị điên kia bất ngờ nhảy từ trên đỉnh núi xuống hang Thần. Xác cô ta nổi bập bềnh một lúc trên dòng nước rồi trôi vào trong hang mất tích. Những người chứng kiến cảnh tượng mà cùng sởn gai ốc và thấy lành lạnh ở sống lưng.
 
Đến lúc này thì mọi người mới nhớ lời các cụ già nói ngày trước, đó là sự nổi giận của Rắn Thần. Ngài đã trừng phạt những kẻ phá hoại và coi thường nơi ở linh thiêng của ngài. Được mấy hôm thì người dân quân sống sót kia cũng bỏ nhà mà đi mất tích, không ai hiểu là đi đâu nữa. Từ đó, người dân làng chài mới lại dám ra đánh cá ở khúc sông này như mọi khi, và bao giờ đi qua hang thần thì họ cũng cung kính thắp hương khấn vái ngài. Dường như ngài cũng thương những người dân làng chài, nên luôn phù hộ cho họ cá tôm được đầy lưới. Con đường dưới chân núi dẫn đến làng chài giờ người ta đã bắt đầu đi lại. Nhưng những đêm sáng trăng thì người ta hay thấy bóng ma một cô gái mặt bộ quần áo dân quân đứng dựa vào gốc cây ven đường mà thút thít khóc. Người dân nói rằng đó là oan hồn cô dân quân bị điên hồi trước, vì còn lưu luyến với cõi trần mà hay hiện lên quấy nhiễu người qua đường.
 
 
…ngài thường nằm phơi nắng trước cửa hang…
 
Một hôm trời nắng đẹp, người ta lại thấy ngài bơi từ trong hang đá ra. Bây giờ hình như ngài đã già hơn, dáng bơi đã bắt đầu chậm chạp. Khác với mọi khi, lần này bơi quấn quýt bên ngài có hai ngài con nữa. Sau khi cùng hai con nằm phơi nắng trước cửa hang một lúc để ngắm nhìn giang sơn thì cả ba cùng bơi ra sông. Thay vì bơi vào trong hang như mọi khi, thì lần này ngài bơi ngược ra phía thượng nguồn. Sau khi lượn trước cửa hang mấy vòng để nhìn giang sơn lần cuối thì ngài cùng hai con quay đầu bơi ra biển. Từ đó ngài bỏ hang thần mà trở về với đại dương mênh mông, nhưng câu chuyện về ngài và Hang Thần thì còn mãi lưu truyền với người dân nơi đây.

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012

Phó mặc Giang San

Giang San một cõi tiên rồng
Trường Sơn hùng vĩ, Biển Đông dạt dào
Anh hùng hào kiệt nơi nao
Giang San phó mặc ai nào cho cam?
                                                                                    (Minh Văn)
----------------------------------------------------o0o------------------------------------------------------
Tổ quốc đang lâm nguy, biển đảo quê hương đã rơi vào tay quân ngoại bang xâm lấn. Ấy vậy mà những kẻ mang trên mình trọng trách bảo vệ đất nước lại đang chìm trong giấc mộng phù hoa. Họ mải mê vơ vét của cải và tài nguyên đất nước mà quên đi nghĩa vụ thiêng liêng, đã vậy còn khúm núm tiếp tay kẻ cho ngoại bang cướp nước. Khi vận mệnh đất nước được đặt lên vai những kẻ vô trách nhiệm và không vì nước vì dân, thì cái hoạ mất nước đã nằm ngay trước mắt. Đó là bài học xót xa mà lịch sử đã nhiều phen chứng giám.
Thời Tam Quốc, Tào Tháo sau khi đánh dẹp và thôn tính các thế lực phía nam và phía đông đã chuẩn bị lực lượng để tấn công Hà Bắc của Viên Thiệu. Hà Bắc vốn đất rộng người đông, tài nguyên phong phú, cũng là nơi tập trung nhiều anh hùng hào kiệt. Cuộc chiến lần này của Tào Tháo mang một ý nghĩa chiến lược vô cùng to lớn, đối đầu với một địch thủ mạnh nhất lúc bấy giờ. Vì vậy mà sự thắng bại sẽ tạo nên bước ngoặt cho lịch sử đương thời. Và trận chiến Quan Độ nổi tiếng đã mang lại thắng lợi cho quân Tào, làm tiền đề cho sự sụp đổ hoàn toàn vài năm sau đó của thế lực Viên Thiệu hùng mạnh.
Đầu năm 200, quân Viên Thiệu và quân Tào giao tranh quyết liệt với nhau. Trải qua nhiều trận đánh không phân thắng bại, hai bên cùng hưu chiến. Sau hai tháng ngưng nghỉ để ổn định quân tình, cuộc chiến được tái diễn bằng trận thư hùng tại Quan Độ (bờ nam sông Hoàng Hà). Thế trận giằng co, quân Thiệu và quân Tào giữ nhau lâu ngày mà không bên nào chiếm được ưu thế. Bên Tào quân ít lại thiếu lương thực, vì vậy mà muốn rút lui. Tuân Úc (một mưu sĩ của Tào Tháo) khuyên ông nên kiên trì chống cự, và Tào Tháo đã nghe theo.
Lúc này bên Viên Thiệu sai Thuần Vu Quỳnh mang một vạn quân trấn giữ Ô Sào, là nơi chứa lương thảo. Quỳnh vốn là người nóng tính lại nghiện rượu, bởi vậy nên y thường hay say sưa mà làm hỏng việc. Hứa Du khuyên Viên Thiệu không nên để Thuần Vu Quỳnh nắm giữ trọng binh canh giữ lương thảo. Thiệu không nghe, vì vậy mà Hứa Du bất mãn mà bỏ sang theo Tào Tháo. Du khuyên Tào Tháo nên tấn công Ô Sào để đốt cháy lương thảo của quân Viên Thiệu. Nhận thấy tầm quan trọng của trận chiến này, Tào Tháo đã đích thân mang 5000 ngàn quân mã tấn công Ô Sào.
 Đang đêm, quân Tào bất ngờ tập kích. Thuần Vu Quỳnh đang say rượu, luống cuống leo lên ngựa thì bị Nhạc Tiến chém chết. Quân Tào reo hò phóng hoả đốt sạch kho lương thảo của Viên Thiệu. Thấy Ô Sào bị cháy, Thiệu cho quân đến cứu đồng thời chia quân đến cướp trại Tào. Tào Tháo đã phòng bị nên quân cướp trại của Viên Thiệu bị đánh tan tác. Thấy quân mình liên tiếp thua trận, Ô Sào lại bị đốt cháy nên Viên Thiệu hốt hoảng tháo chạy. Quân Tào thừa cơ tập kích, quân Thiệu đại bại. Viên Thiệu chỉ kịp đem theo con là Viên Đàm cùng 800 kỵ binh tẩu thoát, qua khỏi bờ sông Hoàng Hà mới dám dừng lại nghỉ. Vì thua trận mà Viên Thiệu hối hận thành bệnh, hai năm sau đó thì mất. Tào Tháo sau khi lần lượt đánh bại ba con của Viên Thiệu đã làm chủ Hà Bắc, trở thành thế lực mạnh nhất Trung Quốc lúc bấy giờ.
Sự vô trách nhiệm của Thuần Vu Quỳnh đã khiến cho quân Viên Thiệu phải đại bại trong trận chiến Quan Độ. Trấn giữ lương thảo là nhiệm vụ quan trọng mang tính sống còn của cuộc chiến, ấy vậy mà y đã xem thường và suốt ngày uống rượu say sưa, phó mặc cho giấc mộng. Vì vậy mới bị quân Tào tập kích đánh bại. Viên Thiệu đã sai lầm trong việc đặt trọng trách lên vai một kẻ vô trách nhiệm và dốt nát, để dẫn đến hậu quả là mất nước sau đó.
Tàu chiến Trung Cộng khống chế Biển Đông

Bài học năm xưa liệu có được người Việt lưu tâm? Khi mà hoạ mất nước đang tới gần, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa nay đã bị Tàu Cộng cướp mất. Ấy nhưng những kẻ có trọng trách vẫn phó mặc giang san cho quỷ dữ, mà chìm trong giấc mộng giàu sang? Chủ quyền đất nước bị xâm phạm, dân bị nhục mà nhà nước vẫn làm ngơ ư? Đã vậy họ còn ra tay đàn áp người dân biểu tình phản đối quân xâm lược. Quả là nay còn tệ hơn xưa, chỉ vì sự vô tâm và tắc trách của những kẻ cầm quyền mà dân chết, nước mất.
Quả là cái tội đó còn nặng hơn Thuần Vu Quỳnh năm xưa. Quỳnh chỉ vì say rượu mà làm mất kho lương thảo, nhưng nay cái hoạ mất nước đã ở ngay trước mắt mà kẻ cầm quyền vẫn còn chưa chịu tỉnh mộng. Vẫn gọi kẻ thù là đồng chí, để xây dựng tình hữu nghị Việt - Trung đời đời bền vững?
Hỡi những người gánh trên vai trách nhiệm với non sông, hãy vì con dân nước Việt mà tỉnh giấc mộng Nam Kha. Chớ vì quyền lợi ích kỷ mà làm cho nhân dân điêu đứng, chủ quyền đất nước thì bị cướp mất. Hãy nêu cao trách nhiệm của mình trước đất nước và dân tộc, chớ phó mặc Giang San cho kẻ ngoại bang.
Nếu những người cầm quyền vẫn không tỉnh mộng, thì người dân Việt Nam phải tự đứng lên bảo vệ đất nước và nòi giống tiên rồng. Mang theo khí thế ngàn năm giữ nước mà ra trận, cưỡi cơn sóng lớn mà chém cá Kình ở Biển Đông. Đến khi ấy thì e quyền lực trong tay của các vị cũng không còn, mà còn mang tiếng xấu bán nước đến tận ngàn thu. Hãy nhớ lấy bài học năm xưa, chớ say sưa trong giấc mộng mà rồi dẫn đến hoạ mất nước, phó mặc cho sự an nguy của nhân dân.

Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012

Xứ Sở của những người Điên

Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến thẳng lên chủ nghĩa Cộng Sản...
Khi ở trong môi trường chỉ toàn là người điên thì bạn cũng sẽ trở thành điên hoặc chí ít cũng bị ảnh hưởng. Đó là điều mặc nhiên mang tính xã hội, và cũng phù hợp với tinh thần thuyết tiến hoá của Charles Darwin. Khi chung quanh bạn toàn là người điên thì điều đó đã trở nên quen thuộc và dễ hiểu, và tất cả sẽ hướng ánh mắt về phía thiểu số còn lại: Đó là bạn – một người bình thường. Vấn đề bây giờ là bạn chấp nhận trở thành người điên như họ để được cho là người bình thường, hay cho rằng mình bình thường để trở thành người điên?
Có một xứ sở mà ở đó mọi thứ đều trái ngược với phần còn lại của thế giới. Tại đây, họ làm những điều rất kỳ cục và nói một giọng điệu giống nhau. Họ sống và làm việc để phấn đấu cho một mục tiêu hoang tưởng, hay nói cách khác là đi trên một con đường không có đích đến. Khi người ta hỏi làm như vậy để làm gì, thì họ trả lời rằng: Để xây dựng Chủ nghĩa Cộng Sản.