Thứ Tư, 22 tháng 8, 2012

Nỏ Thần của người Việt

Những ai từng biết đến sự tích Nỏ Thần An Dương Vương thì đều hiểu rằng: Đó là hình tượng ẩn dụ về tính đoàn kết và lòng yêu nước của người Việt, điều kiện tiên quyết để tạo nên sức mạnh vô địch chống mọi kẻ thù xâm lược. Và điều đó đã được người xưa hình tượng hoá bằng biểu tượng Nỏ Thần bất hủ. Mất đi sự đoàn kết và lòng yêu nước là mất đi sức mạnh của một dân tộc, cũng như mất đi Nỏ Thần quý báu đó vậy.
Chuyện kể rằng: Sau khi An Dương Vương xây thành Cổ Loa, thần Kim Quy trao cho ông một chiếc móng của mình để làm lẫy nỏ mà giữ thành. Chiếc Nỏ Thần được tướng quân Cao Lỗ chế tạo thành công, với cái lẫy được làm từ móng chân của thần Kim Quy. Nỏ Thần có thể bắn một lần được hàng trăm mũi tên và bách phát bách trúng. Chiếc nỏ lớn và rất cứng, phải là người lực sĩ mới giương nổi. An Dương Vương quý chiếc nỏ thần vô cùng, lúc nào cũng để gần bên cạnh.
Lúc bấy giờ Triệu Đà làm chúa đất Nam Hải, mấy lần đem quân xâm lược Âu Lạc, nhưng vì An Dương Vương có nỏ thần nên quân Nam Hải bị giết hại rất nhiều. Triệu Đà thấy dùng binh không lợi bèn xin giảng hoà, mặt khác cho con là Trọng Thuỷ sang cầu thân nhưng thực chất là tìm cách để lấy trộm lẫy của nỏ thần. An Dương Vương không hề nghi ngờ gì cả, vả lại ông tin tưởng vào nỏ thần nên lơ là mất cảnh giác. Trọng Thuỷ sau khi lấy trộm được chiếc lẫy của nỏ thần bèn xin phép An Dương Vương để về nước thăm cha.
Biết được bí mật của nỏ thần, lại có được chiếc lẫy trong tay nên Triệu Đà cả mừng và lập tức mang quân xâm chiếm Âu Lạc. Hay tin quân giặc đang đến gần nhưng An Dương Vương vẫn chủ quan vì có nỏ thần. Đến khi quân giặc tiến đến sát chân thành ông mới lệnh cho quân lính mang nỏ thần ra để giết giặc. Nhưng nỏ thần đã bị mất lẫy, vì vậy mà không có được sức mạnh như xưa. Quân Triệu Đà reo hò xông vào phá thành, trước sức mạnh như vũ bão của quân địch, An Dương Vương đành phải bỏ thành và mang theo con gái là Mỵ Châu chạy trốn.
Câu chuyện mất nước của Thục Phán An Dương Vương là một bài học đắt giá, vì vậy mà mọi thế hệ người Việt đều luôn đề cao cảnh giác trước bọn giặc phương Bắc đầy mưu mô quỷ quyệt.
Ngày nay, có một bọn hậu duệ lại không cần biết đến kinh nghiệm đó của cha ông, chúng quên đi bài học đau đớn mà tiền nhân đã truyền dạy. Vì vậy mà đất nước Việt Nam ngày nay đang sắp bị mất một cách toàn diện trước bọn giặc Bắc phương. Sở dĩ có điều đó là vì bọn hậu duệ này đi tôn thờ một thứ chủ nghĩa Cộng sản hoang tưởng nào đó mà đành nhẫn tâm bán rẻ đất nước quê hương cho kẻ thù. Bọn bán nước này đã không đợi kẻ địch tìm cách phá hoại nỏ thần mà tự chúng phá đi cái lẫy thần của người Việt. Chúng đàn áp và bắt bớ những người yêu nước dám đứng lên chống quân xâm lược. Một mặt chúng lừa dối và ngu dân để họ không còn quan tâm gì đến vận mệnh đất nước. Người dân vì thế mà mất đi lòng tự hào dân tộc, quên đi cội nguồn và lịch sử của ông cha. Vì vậy mới có câu chuyện sau:
“Trong giờ dạy Sử, cô giáo đang giảng bài. Chợt nhìn thấy một cậu học sinh ở bàn cuối đang gối đầu lên bàn ngủ ngon lành, cô liền gọi cậu ta dậy và hỏi:
- Em cho cô biết ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương?
Cậu học trò chưa tỉnh hẳn, gãi đầu gãi tai rồi ấp úng:
- Thưa cô, em...em không lấy ạ!
Nghe thấy vậy, cô giáo giận đỏ mặt, liền gọi lớp trưởng đứng dậy trả lời câu hỏi. Lớp trưởng trả lời:
- Thưa...thưa cô, cũng không phải là em lấy ạ. Cô cứ cho lục soát cặp thì rõ ạ!...
Vừa lúc này thì thì trống điểm giờ ra chơi. Cô giáo giận giữ xách cặp đi ra khỏi lớp, đến Văn phòng nhà trường thì gặp thầy chủ tịch Công đoàn. Cô liền phân ưu với thầy:
- Học trò bây giờ không chịu học sử gì cả. Tôi hỏi ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương mà không em nào biết, thật là tức quá đi thôi!
Thầy chủ tịch Công đoàn liền lên tiếng trấn an:
- Đằng nào thì cũng mất rồi, cô tức giận làm gì cho mệt. Hỏi chúng nó giá chiếc nỏ đó bao nhiêu tôi sẽ bỏ tiền Công đoàn ra mà đền, thế là xong chuyện.”.
Thưa quý vị, nước Việt ngày nay như thế thì thử hỏi làm sao mà không mất nước? Bên trong thì cái lẫy nỏ thần của người Việt đã bị đảng Cộng sản bẻ gẫy. Bên ngoài thì giặc phương Bắc đang xâm chiếm biển đảo. Mối an nguy của đất nước đang hiện hữu từng phút từng giây.
Ôi! Nỏ Thần của người Việt đang ở nơi đâu?

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012

Người Nhạc Sĩ tài hoa và những dư âm

Mấy hôm trước, một lần tôi tình cờ vào trang mạng nghe được bài hát Chân trời tím của cố nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Bài hát đã mang một không khí tình yêu lãng mạn vào khung cảnh chiến trường đầy ác liệt cam go của đất nước Việt Nam trước năm 1975, thêm vào đó cả sân khấu được bài trí toàn màu tím đã gây một ấn tượng khó phai trong tôi. Cái cơ duyên trong cuộc đời nhiều khi lại bắt nguồn từ những sự tình cờ như thế. Vì rằng thường thì người ta yêu mến bài hát vì nó phù hợp với tâm trạng, mà ít khi để ý tác giả là ai, cho đến khi có một sự kiện nào đó. Thì ra nhạc sĩ Trần Thiện Thanh cũng là tác giả của nhiều bản tình ca nổi tiếng mà tôi ưa thích hồi trẻ như: Anh về với em, Chuyện hẹn hò, chiếc áo bà ba, Lâu đài tình ái, Lời tình viết vội...; đến lúc này thì tôi thực sự dành hẳn tình cảm ngưỡng mộ cho người nhạc sĩ tài hoa này.
Có một điều thú vị là tôi đã nhầm lẫn tên gọi khi thấy trên các trang mạng ghi là: Nhật Trường – Trần Thiện Thanh. Lúc đó tôi không hiểu lắm, cứ nghĩ đây là tên của hai người hát chung hoặc là hai nhạc sĩ đồng sáng tác. Quả là mình đã lầm, vì thực ra đây chỉ là tên của một người, cùng là của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Vì khi trò chuyện với chị Dáng Thơ (dangtho.blogspot.com) bên Australia thì mới được chị cho biết điều này. Nhật Trường là nghệ danh mà nhạc sĩ Trần Thiện Thanh sử dụng khi ca hát và biểu diễn. Rồi chị Dáng Thơ lại gửi email cho tôi thông báo về buổi nhạc hội tưởng niệm cố nhạc sĩ Trần Thiện Thanh tại Úc Châu mà chị cũng là người tổ chức. Lúc này thì tôi mới hiểu rõ hơn về người nhạc sĩ tài hoa Trần Thiện Thanh.
Cũng vì điều đó mà tôi liên tưởng đến một câu chuyện xưa thú vị: Ấy là thời Tam Quốc, Lưu bị là người có hoài bão mang lại thái bình cho thiên hạ. Đất nước loạn lạc vì chiến tranh, sinh linh đồ thán, trong khi đó Lưu bị vẫn long đong lận đận vì chưa tìm được người tài trợ giúp. Trong giới nho sĩ ẩn dật người ta hay nói nhiều đến Ngoạ Long – Phượng Sồ. Đây là tên của hai danh sĩ nổi tiếng lúc bấy giờ: Ngoạ Long là Gia Cát Khổng Minh, Phượng Sồ là Bàng Thống. Người ta đồn rằng, nếu có được một trong hai người ấy thì sẽ thành đế nghiệp. Lưu Bị cũng nghe nói vậy nhưng chưa biết Ngoạ Long – Phượng Sồ là ai, ông vẫn cứ nghĩ đó là tên của một người. Cho đến khi ông gặp được Từ Thứ (một mưu sĩ tài giỏi giúp đỡ nhiều cho Lưu Bị) thì mới vỡ được lẽ. Khi biết được Lưu Bị có Từ Thứ trợ giúp, Tào Tháo đã bắt giam lỏng mẹ để Từ Thứ phải bỏ Lưu Bị mà về với mình. Là người con có hiếu, Từ thứ đành từ biệt Lưu Bị để về Hứa Đô gặp mẹ. Trước khi chia tay, Từ Thứ nói với Lưu Bị:
- Gần đây có một kỳ sĩ, sao chúa công không mời ra để cùng mưu nghiệp lớn?
Lưu Bị rơm rớm nước mắt hỏi:
- Người đó là ai? Tài năng so với ngài như thế nào?
Từ Thứ nói:
- Tài năng của tôi so với người ấy thì như đom đóm so với mặt trăng vậy.
Lưu Bị lại hỏi:
- Tại sao ngài lại không mời ông ta giúp tôi luôn chứ, hay là ngài muốn thoái thác thì mới nói như vậy?
Từ Thứ lại trả lời:
- Người đó không muốn đi đâu hết, chỉ có chúa công thành tâm đích thân đến mời thì mới được.
Nghe thấy thế Lưu Bị mừng rỡ, vội hỏi:
- Thế quý danh của người ấy là gì?
- Tên người đó là Ngoạ Long. (Từ Thứ trả lời)
Lưu bị hỏi dồn:
- Ngoạ Long – Phượng Sồ?
Từ Thứ phì cười:
- Ngoạ Long – Phượng Sồ là tên của hai người. Ngoạ Long là Gia Cát Khổng Minh, Phượng Sồ là Bàng Thống ở Giang Đông.
Chuyện là vậy, để hiểu và biết đến một người nhiều khi phải cần đến cả cơ duyên nữa.
Nhạc Sĩ Trần Thiện Thanh cũng sáng tác nhiều bản tình ca cho người lính, bản thân ông cũng thường mặc áo lính để ca hát cho họ nghe. Những bản tình ca lính của ông mang lại không khí lãng mạn vui tươi, chứ không hề mang tính kích động hận thù. Rất nhiều người lính đã thuộc lòng những ca khúc của ông, yêu nhạc cũng như con người ông – một người nghệ sĩ tài hoa và có nhiều cống hiến cho cuộc đời.
Trần Thiện Thanh sinh năm 1942 tại Phan Thiết – Bình Thuận. Người nhạc sĩ – ca sĩ từng là giáo viên trung học này mang trong mình một tình cảm thiết tha đối với đất nước quê hương. Cũng không lạ khi ông sáng tác và hát nhiều về đời lính gian khổ, vì ông từng học trường hạ sĩ quan, đã từng gắn bó nhiều với người lính. Các bài hát của ông như xoa dịu đi những mất mát đau thương do chiến tranh mang lại, tạo niềm hy vọng vào tương lai.
Những ngày này người ta lại tưởng nhớ nhiều đến ông – người nhạc sĩ tài hoa. Nhiều bài hát của ông như: Chân trời tím, Biển mặn, Trên đỉnh mùa đông... lại vang lên trên các sân khấu ca nhạc. Và điều quan trọng hơn cả là những bản tình ca bất hủ của ông đã để lại dư âm đẹp trong lòng người những thế hệ hôm nay.

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

Thanh Niên Việt Nam "Phản động" hết cả rồi

Tình cảm xuất phát từ con tim là thứ tình cảm chân thực và lay động lòng người nhất. Ở đó không có sự giả dối hay khiên cưỡng, mà là một thứ tình yêu thuần khiết đáng trân trọng. Và đó cũng là tình yêu chân chính nhất mà con người có được. Tuổi trẻ là tuổi của say mê ước vọng, cũng giống như tình yêu ban đầu, luôn cháy bỏng và sáng trong. Chỉ cần biết tuổi trẻ dành tình yêu cho ai, thì chúng ta sẽ thấy được chân lý nằm ở đâu. Vậy thì thanh niên Việt Nam bây giờ yêu cái gì, và yêu ai? Câu trả lời chắc chắn sẽ làm cho đảng và nhà nước Cộng sản thất vọng. Thanh niên bây giờ không yêu chủ nghĩa Cộng sản, không yêu đảng và Bác Hồ, trong tình cảm của họ không có chỗ cho những khái niệm sai trái và lỗi thời đó. Mà họ yêu một thứ khác: Đó là những sản phẩm Văn hóa đến từ các nước Tư bản phản động và bóc lột (Theo như cách gọi của đảng Cộng sản).
Những con người đến từ các quốc gia tư bản “Phản động” đó có một sức lôi cuốn lạ kỳ, từ ngoại hình cho đến phong cách và tài năng biểu diễn. Họ đã làm cho các fan Việt bị mê hoặc và thần tượng đến phát cuồng.
Bae Yong Joon
- ngôi sao điện ảnh Hàn Quốc
Hàn Quốc là một quốc gia ở Đông Á, có nền văn hoá gần gũi với Việt Nam. Vì có một xã hội tự do, sung túc mà đời sống tinh thần ở xứ này cũng nở rộ và phát triển mạnh mẽ. Các sản phẩm điện ảnh hay âm nhạc của xứ sở Kim Chi đã được công chúng khắp nơi trên thế giới đón nhận và hâm mộ, trở thành sứ giả văn hoá của đất nước Hàn Quốc. Đó là niềm hạnh phúc và tự hào của một dân tộc, vì các giá trị văn hoá của mình được thế giới biết đến rộng rãi. Ở Việt Nam thì khán giả đặc biệt yêu thích các ngôi sao nghệ thuật Hàn Quốc, hơn cả Nhật Bản – là một đất nước châu á khác cũng có nền điện ảnh và âm nhạc phát triển không kém. Cũng có thể lý giải hiện tượng này, vì người Hàn Quốc có lối ăn mặc và suy nghĩ phù hợp với con người Việt Nam, vì vậy mà họ dễ nhận được sự đồng cảm.
Những ngôi sao sáng của xứ Hàn được các fan Việt hâm mộ có thể kể đến là: Bae Yong Joon (Ngôi sao điện ảnh), Song Seung Heon (Diễn viên điện ảnh), Yoon Eun Hye (Ca sĩ kiêm diễn viên), BoA (Ngôi sao ca nhạc)...; giới trẻ Việt Nam để kiểu tóc giống họ, đến cách ăn mặc cũng vậy. Điều đó cho thấy sự ảnh hưởng của những ngôi sao Hàn đến thanh niên Việt Nam là rất lớn. Vì rằng tuổi trẻ cần có sự đam mê và khát khao, họ luôn hướng cho mình một lý tưởng sống trong những năm tháng định hình nhân cách.
Các ban nhạc quốc tế tài năng khác như: Backstreet Boys, Super Junior, JYJ, Westlife...cũng được giới trẻ Việt Nam đón nhận cuồng nhiệt. Họ say mê theo dõi những buổi biểu diễn qua các phương tiện truyền thông, quan tâm một cách đặc biệt đến những tin tức về đời sống riêng tư của các thần tượng. Đặc biệt trong dịp các ban nhạc này đến Việt Nam biểu diễn, thì có một số lượng fan khổng lồ tập trung chào đón và xem họ biểu diễn đến quên cả thời gian. Các fan trẻ tập trung hàng ngàn người để chào đón các thần tượng tại sân bay, và có đến hàng vạn người xem họ biểu diễn.
Hiện tượng trên cho thấy giới trẻ Việt Nam hiện nay có tư tưởng hướng ngoại. Hay cũng có thể hiểu là họ quay lưng lại với các sản phẩm văn hoá trong nước – một nền văn hoá bị kiểm duyệt bởi Đảng Cộng sản. Tuy thời gian gần đây hoạt động văn hoá – nghệ thuật ở Việt Nam có được tự do hơn trước, nhưng nhìn chung không đáp ứng được thị hiếu của giới trẻ. Vì rằng không có một môi trường Văn hoá tự do, thì nghệ thuật cũng không được phát triển một cách lành mạnh và thăng hoa. Thanh niên bây giờ không còn ai nghe các bài hát ca ngợi Bác Hồ và Đảng Cộng sản, cũng như ca ngợi công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội. Họ phản đối sự kiểm duyệt nghệ thuật của nhà nước bằng cách quay ra hâm mộ và thần tượng các đại diện văn hoá nước ngoài.
Yêu mến các thần tượng nghệ thuật cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận các sản phẩm văn hoá của đất nước đó. Cũng có nghĩa là thanh niên Việt Nam bây giờ lựa chọn những sản phẩm văn hoá – nghệ thuật của một xã hội tự do. Họ đã quá chán ghét thứ văn hoá tuyên truyền của đảng cộng sản. Vì rằng đó là một thứ nghệ thuật tuyên truyền, chứ không phải là nghệ thuật tự do đích thực.   
Thế giới ngày nay tự do, mọi sản phẩm văn hoá đều được phát triển và truyền bá một cách rộng rãi. Mọi người dân đều có thể đón nhận nhiều sản phẩm nghệ thuật đến từ mọi quốc gia và vùng lãnh thổ. Tình yêu mà họ dành cho nghệ thuật vì vậy cũng trở nên đa dạng và đích thực. Thời nay không còn có kiểu đóng cửa với các nền văn hoá khác, và tuyên truyền nhồi sọ thứ sản phẩm văn hoá mà đảng Cộng sản lựa chọn và làm thay cho người dân. Thái độ và sự lựa chọn của giới trẻ Việt Nam đã nói lên điều đó. Và đôi khi phản ứng của họ mạnh mẽ đến mức thái quá, đó là hâm mộ một cách quá cuồng nhiệt thần tượng của mình.Đây không phải là lỗi của giới trẻ, mà là ở nhà nước, họ đã không có một nền văn hoá tự do để thanh niên cân bằng đời sống tinh thần.
Các fan Việt chờ đón thần tượng
Lẽ thường, thì con người yêu dân tộc mình trước khi yêu dân tộc khác, yêu sản phẩm văn hoá của mình trước khi yêu của người. Xã hội ngày nay là một xã hội đa văn hoá, mọi nền văn hoá cùng tồn tại và ảnh hưởng đến nhau, cùng phát triển tương hỗ. Muốn cho các giá trị văn hoá của dân tộc mình được bền vững và có sức sống thì phải để nó được phát triển tự do và lành mạnh, không nên lấy tư tưởng Cộng sản để soi rọi và làm kim chỉ nam cho nghệ thuật. Phải để Văn hoá Việt Nam được sống trong lòng người Việt, đó là sự bảo tồn bền vững và hữu ích nhất, chứ không phải bảo tồn theo kiểu làm hồ sơ để được công nhận là di sản văn hoá thế giới kiểu nhà nước Cộng sản vẫn làm. Cách làm đó khiến cho giới trẻ Việt Nam ngày nay quay lưng lại với văn hoá dân tộc, mà đi ngưỡng mộ những nền văn hoá khác.
Nếu xét theo quan điểm của Đảng Cộng sản thì giới trẻ Việt Nam ngày nay phản động hết cả rồi. Vì họ chỉ yêu các sản phẩm Văn hoá của những nước Tư bản “Phản động” và “Bóc lột”, mà không còn yêu Đảng và Bác Hồ nữa. Theo tôi thì tuổi trẻ luôn đúng và họ đã đúng. Đảng Cộng sản và Bác Hồ của họ đâu phải đại diện cho nền Văn hoá Việt Nam, ngược lại họ giết chết nền văn hoá dân tộc bằng cách đem phục vụ cho lý tưởng cộng sản sai trái và đầy hoang tưởng.

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

Xây dựng Cộng Sản Chủ nghĩa


Nếu như họ hứa vài trăm năm hay một ngàn năm nữa xây dựng thành công Chủ nghĩa Cộng sản thì còn có chút hy vọng, đằng này cứ đằng đẵng một cách vô thời hạn như thế. Thử hỏi làm sao người dân có thể chịu đựng nổi? Trong khi đó những bất công và sai trái luôn hiện hữu hằng ngày hằng giờ? Cuộc sống của con người thì có giới hạn, ai có thể chờ đợi để xây dựng thành công cái chủ nghĩa quái đản đó chứ? Đã hơn 60 năm kể từ khi đảng Cộng sản cướp chính quyền, cho đến bây giờ họ vẫn loanh quanh “quá độ” để đưa đất nước đi lên Chủ nghĩa Xã hội. Tốt nhất là họ hãy thú nhận trước lịch sử và nhân dân rằng: Chủ nghĩa Cộng sản là hoang tưởng, và con đường họ đang đi là sai lầm. Họ nên tự giải thể chế độ độc tài sai trái để tránh thêm những đổ vỡ và mất mát cho dân tộc Việt Nam.