Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

Thời của những Nghịch Lý

Tôi đã đi từ muôn ngàn dặm
Và còn nhiều hơn thế nữa kia
Nhưng cũng chưa từng được thấy
Chuyện xây nhà từ nóc bao giờ...
Nhà nước của dân, do dân, vì dân...
Từ xưa cho tới nay, dù để xây một ngôi nhà bình dị hay toà lâu đài lộng lẫy thì người ta đều phải đặt nền móng trước, từ đó mới dựng nên công trình. Chứ không có ai lại đi xây nhà từ nóc cả, điều đó chỉ có trong trí tưởng tượng của con người mà thôi. Thế nhưng điều tưởng chừng như nghịch lý đó lại đang thực sự diễn ra tại Việt Nam. Để xây dựng một xã hội Cộng Sản hoang tưởng mà người ta toàn làm những điều ngược đời, giống như chuyện xây nhà từ nóc vậy.
Và bao giờ cũng vậy, nghịch lý thì đi kèm với bất công. Ở Việt Nam, những bất công đó thì đất nước và nhân dân phải gánh chịu, trong khi đảng Cộng Sản cầm quyền ngày càng vinh quang và vĩ đại. Kể cũng lạ, đó cũng là một điều nghịch lý nữa, nghịch lý của nghịch lý.
Có lẽ chúng ta cũng cần phải nhắc lại những điều nghịch lý mà đảng Cộng Sản đã thực hiện trong buổi đầu nắm chính quyền: Cải cách ruộng đất, xây dựng hợp tác xã bình quân, đốt sách, ...; vì rằng những sai lầm kinh thiên động địa đó thì cả thế giới đều biết cả, nó khiến cho nền tảng đất nước lung lay và hàng chục vạn người bị chết oan.
Nhận thấy nếu không thay đổi thì chế độ độc tài sẽ sụp đổ, đảng Cộng Sản buộc phải thực hiện chính sách đổi mới đất nước kể từ năm 1986. Tuy chấp nhận một số nguyên tắc tiến bộ về kinh tế tư nhân và thị trường, nhưng vì vẫn ngoan cố duy trì thể chế độc tài Cộng sản mà họ lại sa vào con đường tự mâu thuẫn. Chính vì thế mà những nghịch lý lại không ngừng được sinh ra, tưởng chừng như chưa bao giờ nhiều đến thế. Họ thực hiện chính sách đổi mới nhưng thực chất là quá trình cởi trói nền kinh tế. Quá trình phát triển đó không tuân theo quy luật thị trường tự do, mà theo định hướng “Xã hội chủ nghĩa”?. Từ đó mà hiện hữu một thực tế: Việt Nam vẫn tồn tại chế độ Độc Tài Cộng sản, nhưng lại mang những yếu tố của một xã hội tư bản hoang dã.
Điều đó đã dẫn tới một hệ quả tai hại: Xã hội Việt Nam tồn tại dựa trên những nguyên tắc của giá trị đồng tiền. Mọi mục tiêu đều được biện minh bằng tiền bạc, đó là điều duy nhất mà con người Việt Nam hướng tới, những giá trị khác bị xoá bỏ và quên lãng. Và cái giá trị xã hội đó được guồng quay của một bộ máy nhà nước độc tài toàn trị đảm bảo và duy trì. Họ duy trì những nghịch lý để kéo dài sự tồn tại của một thể chế chính trị ngược đời đang sắp đến hồi diệt vong.
Thực tế lịch sử, thì đảng Cộng Sản Việt Nam là một chi nhánh của Đệ tam quốc tế Cộng sản. Chi bộ Việt Nam chịu sự chỉ đạo của ban chấp hành đảng Cộng Sản Liên Xô. Vì thứ chủ nghĩa ngoại lai đó mà đảng Cộng sản không bao giờ chấp nhận tư tưởng Dân tộc chủ nghĩa. Để thực hiện lý tưởng của mình, người cộng sản đã từ bỏ dân tộc, xoá bỏ cội nguồn để áp đặt niềm tin mù quáng đó lên đất nước mình. Trên thực tế, lý tưởng Cộng sản là kẻ thù của chủ nghĩa dân tộc và các tôn giáo. Ngày nay, nền tảng lý luận bị lung lay, thực tiễn đã chứng minh chủ nghĩa Cộng sản là sai lầm. Để cứu vớt chế độ, đảng Cộng Sản lại bám víu vào chủ nghĩa dân tộc, coi đó là một giá trị thiết yếu cho sự tồn tại của chế độ. Nhưng chúng ta đều hiểu rằng đó chỉ là hình thức, là cách thức lừa bịp mới của người Cộng sản mà thôi, trước khi bị chết đuối thì họ bám víu vào bất kỳ vật gì có thể.
Sau khi nắm chính quyền ở miền Bắc, rồi thống nhất đất nước, đảng Cộng sản đã thực hiện các chính sách ngu ngốc và man rợ. Đó là: Cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ, tiêu diệt văn nghệ sĩ, cải tạo công thương nghiệp, đổi tiền, đàn áp và tiêu diệt các đảng đối lập, đốt sách...; những chính sách này chỉ phục vụ cho lợi ích của đảng Cộng sản, mà đi ngược lại với tinh thần dân tộc.

Xây nhà từ nóc...
Trước đây, khi đấu tranh để giành chính quyền, người Cộng sản cũng từng đòi hỏi tự do dân chủ, bình đẳng, công lý...; nhưng nay chính họ lại là kẻ thù của những giá trị đó, trở thành tay sai cho chủ nghĩa ngoại bang. Để rồi cuồng tín đến độ thực hiện những hành động tàn ác chống nhân loại, đày đoạ và giam hãm các giá trị tự do của dân tộc mình. Tinh thần quốc tế vô sản, nền chuyên chính vô sản, hận thù giai cấp đã biến những con người một thời yêu nước trở thành kẻ thù của lợi ích dân tộc, của tự do, dân chủ. Điều đó là không thể hiểu nổi, và nó chỉ tồn tại trong một thời đại nghịch lý mà thôi. 
Nếu ai hỏi tôi “Điều gì nghịch lý nhất trên cõi đời?”, thì tôi sẽ trả lời rằng: “Chủ nghĩa Cộng Sản!”. Nó hệt như câu chuyện xây nhà từ nóc mà loài người vẫn thường ví von để diễu cợt vậy.