Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

Búa Liềm mà cũng học đòi Văn Minh

Lẽ thường, danh phải đi đôi với thực, nội dung thì phải đáp ứng được hình thức. Trái với đó thì có nghĩa là trí trá và bịp bợm, điều mà tiền nhân vẫn gọi là “Hữu danh vô thực” vậy. Ví như một con người không có tài cán gì cả, nhưng lúc nào cũng khoe khoang với mọi người là mình giỏi giang xuất chúng. Hoặc có kẻ ngoài miệng thì lúc nào cũng nói mình làm việc thiện, nhưng bên trong lại làm toàn những chuyện tàn ác xấu xa. Quý vị hãy cùng nhau xem, đảng Cộng Sản ở nước ta có thuộc hạng đó hay không?
Việt Nam ta dưới thời Cộng Sản, người dân toàn được chứng kiến những sự giả dối và bịp bợm. Đến nổi dân ta đã nhiễm cái thói xấu đó tự lúc nào mà không hay, dẫn đến rối loạn hành vi ứng xử và suy thoái giống nòi. Nói về thực trạng đó, các nhà cách mạng Dân chủ thời nay tuyên bố: “Khắc phục nạn suy thoái kinh tế do chế độ Cộng Sản để lại không khó, mà khó nhất là thay đổi nhận thức và hành vi của người dân đã bị băng hoại”. Mà mấu chốt của căn bệnh rối loạn hành vi này là sự gian dối và chủ nghĩa hình thức.
Điều đó có nguyên nhân sâu xa từ cách thức hành xử của người Cộng Sản.
Chúng ta ai cũng hiểu rằng, người Cộng Sản lời nói không bao giờ đi đôi với việc làm. Họ chỉ cần hình thức để lừa bịp mà không bao giờ quan tâm tới nội dung. Có thể nói, họ là những chuyên gia lừa dối và bịp bợm, những kẻ khoác lác vô tiền khoáng hậu. Nguyên nhân khiến người Cộng Sản trở nên dối trá thì có nhiều, nhưng trước tiên là để biện minh cho sự tồn tại phi lý của họ. Chính vì vậy mà họ buộc phải nói dối, lâu dần sự giả dối lan rộng và tồn tại dưới đủ mọi lĩnh vực. Và để hợp thức hoá sự lừa dối, người Cộng Sản chỉ còn cách tuyên truyền bằng hình thức.
Ở các nước phát triển, sự văn minh và dân chủ dẫn đến một hệ quả tất yếu: Người dân được hưởng thụ đầy đủ về vật chất và tinh thần, từ đó họ có nhu cầu học tập suốt đời. Nhà nước bảo đảm và khuyến khích điều này. Người dân có quyền dành mọi thời gian cần thiết trong đời cho việc học, kể cả những người già. Họ có thể đến thư viện hay các lớp học miễn phí để tìm hiểu tri thức. Mới đây, ở Việt Nam chúng ta – một đất nước độc tài, kẻ thù của tự do thông tin – cũng tuyên bố xây dựng một mô hình xã hội học tập suốt đời. Là người yếu bóng vía, tôi suýt ngất xỉu khi nghe Ti-vi nhà nước đưa thông tin này. Rồi tôi tự vấn rằng: Nếu như Việt Nam là một xã hội học tập suốt đời thì người dân vốn đã nghèo thì nay lại càng kiệt quệ. Vì rằng  phải mất tiền cho nạn chạy bằng chạy cấp, họ sẽ không có tiền để theo học. Ở Việt Nam học cái gì cũng phải mất rất nhiều tiền. Ai đó mà chẳng may phải theo học một ngành nào đó, thì chỉ mong học cho xong để được thoát nạn. Cả gia tài đổ vào việc học, nếu như phải học thêm một vài năm thì đã không chịu nổi, huống chi học tập suốt đời? Và nữa, chế độ độc tài Cộng sản tồn tại được là nhờ ngu dân và lừa dối, nay nếu người dân vì học tập suốt đời mà trở nên hiểu biết thì làm sao họ còn lừa dối được nữa? Người dân học tập nhiều, thấy được các quyền lợi của mình mà đấu tranh, thấy được sự phi lý của học thuyết Cộng Sản thì chế độ này sụp đổ là cái chắc. Vì vậy mà ở đâu thì được, chứ Việt Nam thì nhất định không thể có một xã hội học tập suốt đời. Chừng nào chế độ Cộng Sản còn tồn tại thì tôi còn dám khẳng định chắc chắn như vậy.
Như vậy thì có khác gì Trưởng Giả học làm sang, phải không quý vị?
Các tổ chức xã hội được hình thành là do nhu cầu tự thân của người dân. Họ lập nên các tổ chức và tự điều hành hoạt động. Tổ chức tồn tại là để bảo vệ - phát triển các quyền và lợi ích của thành viên, để các thành viên sinh hoạt và giao lưu với nhau. Ngoài điều đó ra thì các tổ chức không có mục đích chính đáng nào khác. Nay nhà nước Việt Nam - một kẻ chuyên tôn thờ chủ nghĩa hình thức – lại cũng bắt chước điều này. Đảng Cộng Sản tự thành lập nên các tổ chức xã hội và tự mình lãnh đạo. Như vậy mới ngộ chứ, thành ra tự nhiên người dân bị cướp đi cái quyền chính đáng của mình. Sau khi tự mình thành lập các tổ chức, đảng Cộng Sản cho những kẻ lâu la của mình đóng giả người dân để sinh hoạt trong đó. Vậy là trước cộng đồng thế giới, Việt Nam nào có kém ai, cũng có các tổ chức xã hội đầy đủ cả. Như thế thì Việt Nam là một quốc gia tiến bộ - văn minh rồi còn gì? Ai còn nói gì được nữa nào? Ai dám lên án chế độ Cộng Sản đàn áp dân chủ, vi phạm nhân quyền nào? Nếu người nào lên tiếng phản đối điều đó, thì bị những kẻ nhân danh các tổ chức xã hội này bao vây và đấu tố tập thể ngay, có ba đầu sáu tay cũng khó mà chống đỡ. Thế là một căn bệnh hình thức nữa đã được thiết lập, mà nội dung thì không có gì cả. Để các tổ chức này hoạt động thì người dân phải đóng góp tiền bạc. Vậy là họ phải nuôi những cái tổ chức không hề đại diện cho mình, mà ngược lại còn để trói buộc bản thân, ở đâu có chuyện tương tự như thế nhỉ?
Biểu tượng của Đảng Cộng Sản là lá cờ búa liềm, có nghĩa là họ đại diện cho giai cấp Công Nhân và Nông dân. Ấy vậy mà từ khi cầm quyền, chưa thấy đảng Cộng Sản đại diện hay bảo vệ gì cho hai giai cấp này cả, mà ngược lại ngày càng thấy họ bị bóc lột nặng nề. Ngay cái biểu tượng này cũng đã mâu thuẫn giữa nội dung và hình thức rồi. Mà cái biểu tượng này lại đi lãnh đạo xã hội, thì thử hỏi làm sao mà không mâu thuẫn cho được cơ chứ?
Khi mình không có khả năng làm một việc gì đó mà cũng bắt chước thì gọi là học đòi. Thấy đất nước người ta có các tổ chức Từ Thiện thì nhà nước Việt Nam cũng tổ chức làm từ thiện. Về hình thức thì giống nhau, thậm chí ở Việt Nam còn hoành tráng và đẹp đẽ hơn nhiều, nhưng bản chất thì hoàn toàn khác xa. Quý vị có biết vì sao không? Vì kiểu làm từ thiện ở Việt Nam người ta vẫn gọi là “Lấy xôi làng đãi ăn mày”. Nhà nước lấy tiền của người dân rồi lại bố thí cho dân. Không những vậy, nhân dịp này họ còn tham ô – tham nhũng, chứ tiền đến được tay người nghèo chỉ có vài đồng bạc cắc. Cũng thật thú vị cho cái chế độ Cộng Sản này.
Như vậy thì đâu còn là danh đi đôi với thực,  nội dung gắn liền với hình thức nữa. Thực là:
Búa Liềm mà cũng học đòi Văn Minh.

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2012

Ai sáng hơn ai?

Đôi khi, do hạn chế về nhận thức và tầm nhìn mà con người đi sai đường lạc hướng. Cũng vì sai đường lạc hướng mà người ta tranh cãi, rồi mâu thuẫn và dẫn đến ẩu đả lẫn nhau. Sở dĩ như vậy là do họ ngu dốt, thiển cận trong việc nhìn nhận và đánh giá sự vật hiện tượng. Kết cục là dẫn đến sai lầm và bại vong. 
Thầy Bói xem Voi
 Xưa có năm ông thầy bói mù làm bạn nghề với nhau. Một hôm nhàn rỗi, năm thầy mới ngồi tán gẫu, ai cũng phàn nàn không biết hình thù con Voi nó ra làm sao. Tình cờ có người dắt Voi đi qua, mấy thầy liền chung nhau tiền rồi nhờ người Quản Tượng cho con Voi đứng lại để cùng xem. Thầy thì sờ vòi, thầy sờ ngà, thầy sờ tai, thầy sờ chân, thầy thì sờ đuôi. Đoạn năm thầy ngồi lại bàn tán với nhau.

Thầy sờ ngà bảo:
- Tưởng con Voi như thế nào, hoá ra nó cứng như cái đòn càn.
Thầy sờ vòi cãi:
- Không phải, nó dài như con đĩa chứ!
Đến lượt thầy sờ tai nói:
- Đâu có, nó to bè như cái quạt thôi!
Thầy sờ chân gân cổ cãi:
- Ai bảo vậy? Nó sừng sững như cái cột nhà!
Cuối cùng, thầy sờ đuôi phát biểu:
- Các thầy nói sai bét cả. Chính nó tua tủa như cái chổi sễ cùn!
Năm thầy, thầy nào cũng cho mình nói đúng. Không ai chịu ai, rồi các thầy cãi nhau mà thành ra xô xát, đánh nhau toạc đầu, chảy máu.
o0o
Búa Liềm đánh nhau
Từ năm 1945, ở Việt Nam ta có một cái Đảng gọi là Đảng Cộng Sản cướp được chính quyền. Đảng này tập hợp những thành phần khố rách áo ôm của xã hội lúc bấy giờ, mà phần lớn là người mù chữ. Nếu chỉ vậy thì cũng không sao, nếu như đảng này không cấm các đảng phái khác hoạt động để độc quyền quản lý đất nước. Họ lấy một thứ chủ nghĩa gọi là “Chủ nghĩa Cộng Sản” để làm kim chỉ nam cho mình. Người ngoài mà góp ý vào thì họ cho là phản động, nhẹ thì bị bỏ tù, nặng thì bị xử bắn ngay, vì vậy mà không ai dám nói gì cả. Phần còn lại là đảng Cộng Sản thực hiện với nhau mà thôi, họ xác định hướng đi cho dân tộc rồi tự giải quyết lấy mọi việc. Cái việc họ chọn nhầm đường thì đã rõ, chúng ta không nói ở đây nữa, vì làm gì có xã hội Cộng Sản nào mà đi lên. Chỉ xin được mời quý vị chứng kiến cuộc tranh cãi giữa các đồng chí Cộng Sản về con đường đi lên chủ nghĩa xã hội.
Sau khi giành được chính quyền, các đồng chí Trung ương Đảng Cộng Sản bèn ngồi họp lại với nhau. Đồng chí nào cũng quần Ka-ki, áo bốn túi chỉnh tề y hệt đồng chí Mao Trạch Đông răng đen bên Tàu. Cuộc họp nhằm xác định con đường xây dựng và đi lên chủ nghĩa Cộng Sản.
Đồng chí thứ nhất trán cao, có vẻ là chủ tịch nói:
- Thưa các đồng chí, xây dựng chủ nghĩa Cộng Sản là phải tịch thu hết ruộng đất của thành phần địa chủ bóc lột, xử bắn hết bọn phản động. Sau đó là xây dựng hợp tác xã, cứ đánh kẻng là đi làm, hết giờ làm lại đánh kẻng để nghỉ. Sản phẩm chia đều hết, không có ai được nhiều hơn ai.
Đồng chí thứ hai giơ tay xin phát biểu, rồi đứng dậy nói lớn:
- Thưa hội nghị trung ương. Theo ý tôi, xây dựng chủ nghĩa Cộng sản là phải quốc hữu hoá, xoá bỏ tư hữu, xác lập công hữu. Kẻ nào làm trái chủ trương, chống lại chính quyền nhân dân, tôi đề nghị xử bắn hết.
Đồng chí thứ ba là tướng võ (Vẫn mặc nguyên bộ áo giáp), đứng dậy cãi:
- Theo tôi là cứ phải đánh. Đánh địa chủ và cường hào bóc lột. Cứ “cường, hào, trí, phú” là chúng ta “đào tận gốc, trốc tận rễ”. Giờ chúng ta đã có nhiều súng đạn, cứ xử bắn tạnh ráo cho tôi.
Đồng chí thứ 4 ngồi lâu chưa được phát biểu, mặt đã nổi gân đỏ dừ, đứng phắt ngay dậy. Đồng chí này vừa chém mạnh tay vào không khí vừa nói như hét:
- Bọn Thực dân Pháp còn lăm le phá hoại cách mạng, phá hoại đường lối xã hội chủ nghĩa. Các đồng chí còn định ngồi đây cãi nhau đến bao giờ? Tôi đề nghị một mặt cử người sang đồng chí Liên Xô và đồng chí Trung Quốc để xin viện trợ lương thực cùng vũ khí, mặt khác phát động người dân trồng khoai sắn để chuẩn bị kháng chiến lâu dài. Nếu kẻ địch mạnh, động một cái là chúng ta chạy lên rừng để còn ẩn nấp.
Đồng chí thứ năm đã hết kiên nhẫn, hét lên:
- Vừa đánh, vừa chạy, vừa dồn dân làm bia đỡ đạn. Rồi từ từ đi lên chủ nghĩa Cộng sản sau. Các đồng chí thấy thế nào?
Cả hội nghị ầm lên như ong vỡ tổ. Rồi vì không thống nhất được quan điểm nên các đồng chí xông vào ẩu đả lẫn nhau, kẻ sứt đầu, người mẻ trán.
Trước đó, trong dân gian người ta đã lưu truyền nhau câu sấm ký:
“Trắng đầu làm tội chưa qua
Đỏ đầu làm tội bằng ba trắng đầu”.
Xin được lưu ý: Trắng đầu ở đây là chỉ người Tây, thực dân Pháp. Còn Đỏ đầu là chỉ người Cộng Sản. Kết quả thì cả dân tộc đều đã được chứng kiến và chứng thực câu sấm trên là đúng. Cho đến bây giờ các đồng chí ấy vẫn còn tranh cãi và đánh nhau về con đường đi lên Chủ nghĩa Cộng Sản hoang tưởng, mọi tội vạ thì người dân gánh chịu cả.
 Vậy xin được hỏi quý vị một câu: “Các đồng chí Cộng Sản và mấy ông Thầy Bói mù, ai sáng hơn ai?”. Tôi mạn phép được đưa ra câu trả lời: - Mấy ông thầy bói mù còn sáng hơn, vì ít ra họ còn biết đích xác thế nào là cái vòi, cái chân, cái tai...của con Voi. Còn các đồng chí Đảng Cộng Sản thì không định hình được thế nào là xã hội Cộng sản cả. Vì thực ra mà nói, con Voi nó còn có thực, chứ còn Chủ nghĩa Cộng Sản thì không có thực bao giờ.

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Thiên Tài và Thiên Tai...

“Mất mùa thì tại thiên tai
Được mùa là bởi thiên tài đảng ta”.

Hai câu thơ trên mà người dân Việt Nam luôn rỉ tai nhau cho thấy mức độ trơ trẽn và lừa bịp của chế độ Cộng sản. Một chế độ phi nhân đã gây biết bao tội ác và mất mát cho dân tộc, nhưng lại tự nhận mình là thiên tài và vĩ đại. Đúng như cựu tổng thống Liên Xô Mikhail Gorbachev từng nhận xét: “Đảng Cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá”.
Thiên tài là danh từ để chỉ những bộ óc vĩ đại và xuất chúng, danh xưng này cũng để tôn vinh những tài năng có đóng góp to lớn cho nhân loại. Những kiến thức của họ mang lại lợi ích và nhân văn đối với cộng đồng. Có một điều đã trở thành chân lý: Đó là những người tài giỏi thì không bao giờ tự ca ngợi và tuyên truyền cho mình cả, thiên tài càng như vậy. Trường hợp của những thiên tài chân chính là thế. Nhưng cũng có trường hợp người ta trở thành thiên tài do sự dối lừa trơ trẽn, kiểu như câu thơ nói trên. Đó là khái niệm mới được hiểu ở mức độ khái quát mà thôi, còn trên thực tế thì dân tộc Việt Nam đã phải nhắm mắt làm ngơ mà chứng kiến vô vàn những cái gọi là “Thiên tài” của đảng Cộng Sản.
 Nó phi lý và nực cười đến nổi vấn đề đã trở nên trò hề lố bịch. Cái mặt nạ “Nhà nước của dân, do dân, vì dân” giờ đây đã bị lật tẩy giữa ánh sáng ban ngày. Cái “thiên đường cộng sản” cũng trở thành địa ngục trần gian, ấy vậy mà đảng Cộng Sản vẫn tự nhận mình là thiên tài – vĩ đại. Tại sao lại có sự mâu thuẫn đó, tại sao một thực tế chướng tai gai mắt như vậy mà vẫn còn được hiện hữu? Tại vì chế độ độc tài toàn trị có cả một bộ máy tuyên truyền và đàn áp. Một mặt chúng bỏ tù tất cả những ai dám nói lên sự thật và phản đối sự lừa dối của chế độ. Mặt khác thì đảng Cộng sản luôn tuyên truyền nhồi sọ cho người dân về thiên tài rởm của họ, những kẻ đáng lẽ phải đưa lên đoạn đầu đài lịch sử từ lâu. Vì thế mà mấy chục triệu người dân Việt Nam đều trở thành người câm và chỉ biết cúi đầu tuân phục, vì rằng họ sợ hãi bạo quyền.
Cái thiên tài rởm đó của đảng Cộng Sản đã trở thành một thảm hoạ cho đất nước Việt Nam chúng ta. Cũng vì cái thiên tài đó mà đất nước bị tụt hậu hàng thế kỷ so với thế giới, nhận thức của con người thui chột do bị tẩy não và tuyên truyền lừa bịp. Nói tóm lại là đất nước thực sự quay lại thời kỳ đồ đá. Chỉ có trang phục và vật dụng đương thời là bắt kịp thời đại. Mọi phản kháng chính nghĩa và lẻ loi của người dân nhanh chóng bị bộ máy đàn áp “thiên tài” đó dập tắt. Người dân vốn ngu muội vì bị bưng bít thông tin, nay chỉ còn biết tự vấn mình rằng: Đảng Cộng sản là thiên tài hay thiên tai?...
Gió mưa, bão bùng, sóng thần, lũ lụt, động đất...gây bao mất mát và đau thương cho con người, những hiện tượng tự nhiên đó người ta gọi là thiên tai. Và trong nhận thức của mọi người, ý nghĩa của hai từ thiên tai có một giá trị mặc định: Những hiện tượng tự nhiên mang lại tai hoạ cho con người. Trong ngữ pháp Tiếng Việt, thì hai từ “Thiên Tài” và “Thiên Tai” chỉ khác nhau có một con dấu, ấy vậy mà ý nghĩa thật là khác nhau. Nó khác nhau đến độ một trời một vực, thưa quý vị. Vì rằng một đằng để chỉ con người, một đằng để chỉ hiện tượng tự nhiên. Thiên ở đây là “Trời”, cũng để chỉ tự nhiên vũ trụ. Tóm lại, một đằng là tốt đẹp và ích lợi, một đằng là xấu xa thảm hoạ. Ấy vậy mà khi đọc hay viết lên chúng ta lại thấy nó gần giống nhau. Kẻ lừa đảo chỉ đợi có vậy, chúng chỉ dựa vào những sự lẫn lộn gần giống nhau đó để mà bịp bợm mọi người. Từ đó mà chúng sẽ biến đen thành trắng, biến đúng thành sai và ngược lại.
Hơn 60 năm cầm quyền, đến năm 2012 này đảng Cộng Sản có chủ trương toàn dân xoá nhà xí không hợp vệ sinh. Quý vị lưu ý, lúc bấy giờ ở nước Nhật tất cả mọi sinh hoạt thường nhật dường như đã được tự động hoá. Vừa rồi tôi có được xem một thông tin, ấy là một người dân Nhật phát minh ra một loại máy để giấy vệ sinh, khiến cho giấy không bị giây bẩn do tay người tiếp xúc. Thế mới thấy sự khác nhau xa giữa đất nước Nhật Bản tư bản bóc lột và cái “thiên tài” của đảng Cộng sản Việt Nam ta. Ấy là chưa kể cái xứ bóc lột và lạc hậu đó hàng năm viện trợ cho xứ sở thiên tài nhiều tỉ Dollar để cho các quan chức tham nhũng.
Canh tác trên "Cánh đồng mẫu lớn"
tại Việt Nam
Còn nữa, cách nay mấy trăm năm thì con người đã biết canh tác trên những diện tích lớn. Cách làm này thể hiện sự chuyên nghiệp hoá, từ đó mà sản phẩm được sản xuất nhiều và hàng loạt, năng suất được tăng cao. Ở Việt Nam, nhờ có sự lãnh đạo thiên tài của đảng Cộng Sản mà một vài năm nay có chủ trương xây dựng nông thôn mới, mà ý tưởng vĩ đại nhất là xây dựng cánh đồng mẫu lớn (tức là dồn điền đổi thửa). Quả thực là thiên tài, thiên tài không thể chối đi đâu được nữa. Lại nữa, ở đất nước người ta thì canh tác bằng máy móc trên diện tích lớn, còn ở Việt Nam vẫn chủ yếu bằng con trâu và bàn tay cấy hái của con người. Thế mới thực là tài chứ!
Mới đây, đảng Cộng Sản lại kêu gọi các đảng viên phê bình và tự phê bình (gọi tắt là phê và tự phê). Kết quả là từ trung ương đến địa phương, tất cả các đảng viên đều thực hiện nghiêm túc và chân thành đợt phê và tự phê này (Lời của đảng Cộng Sản). Còn người dân thì sao? Họ uất ức mà thốt lên một câu vô cùng thâm thuý và cao siêu rằng: “Chỉ có mấy thằng nghiện ma tuý thì mới phê và tự phê”. Đến đây thì tôi lại cho rằng, chính người dân mới thực sự là thiên tài.
Tôi biết chắc chắn một điều rằng, vô số người dân Việt Nam đã chết, đã khóc, đã tuyệt vọng vì “thiên tài” của đảng Cộng Sản. Đất nước bị tụt hậu, bao giá trị văn hoá - tinh thần của người Việt bị đổ vỡ cũng chỉ vì cái kiểu “thiên tài” này.
Ôi, thiên tài hay là thiên tai đây?