Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

Chuyện thường ngày


Con người đã có thể bay được như Loài Chim...
Tôi là người không ưa và thường phê phán chế độ Cộng Sản, có nhiều người biết và hiểu rõ quan điểm này của tôi. Tuy có đồng tình, nhưng ít người tin rằng sẽ có sự thay đổi cho xã hội Việt Nam. Cô gái trẻ mà tôi thường gặp và quý mến một hôm khuyên tôi rằng: “Xã hội này bất công, điều đó em hiểu và cũng không ưa gì nó. Tuy nhiên em nghĩ mình hãy sống an phận vì không thay đổi được gì đâu”. Tuy ngạc nhiên nhưng tôi không bất ngờ với lời nói của cô, vì đó là suy nghĩ và tâm trạng chung của nhiều người Việt Nam. Nó cho thấy sự cam chịu và bất lực của họ trong việc thay đổi và cải tạo cái xã hội Cộng Sản đầy bất công, thối nát. Vì rằng chế độ độc tài này đã phát triển thành một lực lượng toàn trị, kiểm soát mọi hoạt động của đời sống xã hội. Tôi bình thản trả lời cô gái: “Cảm ơn em đã có lời khuyên. Tuy nhiên xưa cũng như nay, xã hội tiến lên được là nhờ ở những con người cho  rằng họ thay đổi được chứ không cam chịu chấp nhận hiện tại”.

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

Ngày xưa em nói yêu tôi


Là con người, không ai trong số chúng ta muốn bị người khác dối lừa và phụ bạc. Đối với những ai đã từng là nạn nhân, thì quả thực tâm trạng chẳng dễ chịu chút nào. Nhân tình thế thái kể cũng lắm gian nan, đúng như cụ Nguyễn Du từng than thở:

“Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng...”

Người ta đến với nhau vì hai chữ “ái tình”, nhưng cũng vì ái tình mà họ phụ bạc nhau. Trời xanh thăm thẳm, nổi niềm nào ai có hay?

Con tim tôi đã chịu nhiều đắng cay cùng khổ đau ngang trái, vì vậy mà tự thề với lòng mình sẽ không bao giờ yêu ai nữa. Những điều trông thấy chỉ là câu chuyện của nhân gian, ngõ hầu xin kể ra đây để cùng tỏ tường.

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

Nguyên nhân của sự hiếu thắng và dã man

    
     Chúng ta đã nói nhiều đến bản chất bịp bợm của người Cộng Sản, ở đây sẽ bàn đến hai đặc tính khác nữa của họ: Sự hiếu thắng và dã man. Đó là những đặc tính nổi trội nhất, là hệ quả tất yếu của tư tưởng Cộng Sản phi nhân và man rợ. Chủ nghĩa đẻ ra sự hiếu thắng và dã man, hai yếu tố này lồng vào nhau tạo nên sự tương sinh kỳ dị nhất từ cổ chí kim. Nói tóm lại, để tồn tại thì người Cộng Sản buộc phải hiếu thắng và dã man, và ngược lại.

     Từ khi cướp chính quyền (19/8/1945), đảng Cộng Sản đã sử dụng vũ lực như là một công cụ thiết yếu để đạt được mục đích. Đây cũng là phương châm hành động cách mạng của họ: Tiêu diệt mọi cá nhân và tổ chức có tư tưởng bất đồng, bất kể đúng sai. Vì vậy mà nhiều nhân vật ưu tú, nhiều thành phần dân tộc tích cực bị người Cộng Sản hành quyết và đàn áp khốc liệt.