Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

Ngày xưa em nói yêu tôi


Là con người, không ai trong số chúng ta muốn bị người khác dối lừa và phụ bạc. Đối với những ai đã từng là nạn nhân, thì quả thực tâm trạng chẳng dễ chịu chút nào. Nhân tình thế thái kể cũng lắm gian nan, đúng như cụ Nguyễn Du từng than thở:

“Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng...”

Người ta đến với nhau vì hai chữ “ái tình”, nhưng cũng vì ái tình mà họ phụ bạc nhau. Trời xanh thăm thẳm, nổi niềm nào ai có hay?

Con tim tôi đã chịu nhiều đắng cay cùng khổ đau ngang trái, vì vậy mà tự thề với lòng mình sẽ không bao giờ yêu ai nữa. Những điều trông thấy chỉ là câu chuyện của nhân gian, ngõ hầu xin kể ra đây để cùng tỏ tường.


Hồi trước gần chỗ tôi làm việc có mấy công ty cùng trú đóng. Nhân viên thường hay ra vào mấy quán ăn kề nhau, vì vậy mà không khí luôn tấp nập vui vẻ. Cũng tùy vào mối quan hệ mà người ta quen biết với nhau, bởi đây là nơi tập trung của cư dân tứ xứ. Vì là lối sinh hoạt chung, nên mấy anh em cơ quan chúng tôi vẫn thường ra ăn cơm ở khu vực này. Tôi có gặp một cậu giám đốc công ty sản xuất thiết bị điện tên là Hoan, cũng hay vào quán cùng mấy tay trợ lý nữa. Hai cơ quan ở cạnh nhau nên chúng tôi nhanh chóng trở nên quen biết. Hoan ít hơn tôi vài tuổi nên vẫn gọi tôi là anh, và nhiều khi chúng tôi ngồi uống rượu nói chuyện với nhau. Cậu ta đẹp trai và có tài ăn nói, khi gặp dễ gây cho người ta thiện cảm. Tôi vẫn quen với hình ảnh Hoan là một giám đốc trẻ bản lĩnh, mà không biết rằng đó cũng là một con người si tình (hay ít ra cũng đã từng là người si tình), cho đến một hôm...

Số là hôm ấy sau giờ làm việc buổi chiều, bữa đó lại là cuối tuần nên chúng tôi vào quán với một tâm trạng thoải mái hơn ngày thường. Quán ăn tấp nập với những chiếc bàn  kê thành dãy dài kề nhau. Cánh phụ nữ thì rôm rả tán chuyện đi chơi tối nay.  Đám đàn ông thì gọi thêm rượu để cùng ngồi nhâm nhi không khí cuối tuần, chúng tôi cũng vậy. Mọi người đang vui vẻ nói chuyện thì thấy Hoan một mình đi vào. Cậu ta tươi cười bắt tay tôi, chúng tôi liền mời cậu ngồi cùng mâm uống chút rượu cho vui. Hoan vui vẻ nhận lời. Khác với mọi hôm, cậu nói thật nhiều khiến chúng tôi ngạc nhiên, nói như để quên đi chuyện buồn gì đó đã chôn kín từ lâu trong lòng. Qua cách trò chuyện, chúng tôi hiểu rằng Hoan đang nói về một người con gái mà cậu đã từng yêu tha thiết. Nhưng rồi chuyện tình đó đã tan vỡ, trước khi cậu chuyển lên đây làm việc. Cũng vì hôm nay là cuối tuần, nên dễ xui khiến cho tâm trạng thất tình người ta tăng trưởng. Một lúc thì Hoan dường như đã say và gục mặt xuống bàn, mọi người bảo nhau dìu cậu về nghỉ nhưng Hoan nhất định không chịu, liên tục khoát tay mà khẳng định rằng:

- Tôi không say, không bao giờ say!...

Ai cũng lắc đầu ái ngại cho nổi niềm của Hoan lúc này. Mấy cô gái bàn bên thấy có người say rượu thì lo lắng đứng dậy ra về. Cứ mỗi lần có cô nào đi qua thì Hoan lại lảo đảo chỉ tay theo mà nức nở:

- Em! Ngày xưa em nói yêu tôi...

Đám con gái vừa sợ vừa buồn cười, cứ đi qua chỗ cậu ta thì chạy thật nhanh như là có ma đuổi vậy. Hoan thì vẫn cứ lặp lại điệp khúc:

- Ngày xưa em nói yêu tôi...

Chúng tôi đoán rằng, người con gái mà trước đây Hoan yêu đã hứa hẹn với cậu thật nhiều. Mặc dù không biết cô gái đó nhưng ai cũng thấy giận cô, sao lại phụ tình một người đàn ông chung thủy để rồi nên nông nổi này?...

Rồi mọi người cũng dìu được Hoan về nghỉ, tiếng nấc ngẹn ngào của cậu vẫn vang lên cho đến khi nhỏ dần, nhỏ dần:

- Ngày xưa ...em nói yêu tôi...

Tôi quay mặt đi, những giọt nước mắt lăn tràn trên má, khiến cho mấy cô gái gần đó trông thấy cũng phải thán phục trước một con người biết thương xót tình yêu. Mặc dù đoạn tuyệt với tình yêu đã lâu, nhưng tôi cũng tự nhủ với lòng mình rằng “Không nên lừa dối một ai, trừ khi người đó không còn có lòng với mình nữa”.

Một chữ “tình” mà người ta hứa hẹn, khiến bao người ngóng trông, để rồi thất vọng tràn trề, con tim tan nát. Không cứ gì là tình yêu, mà điều gì người ta hứa hẹn cũng đều liên quan đến chữ “tình” cả. Bởi chỉ khi có tình thì người ta mới đợi chờ nhau, vì đó là sản phẩm của lương tâm và tình cảm con người.

Một con tim tan nát vì thất vọng đã là niềm đau. Cả triệu con tim thất vọng vì bị lừa dối thì sẽ như thế nào? Ắt rằng kẻ lừa dối đó phải nhẫn tâm và phụ bạc lắm lắm? Cả dân tộc chúng ta đã từng bị như vậy, triệu triệu người Việt Nam đã bị người ta dối lừa và phụ bạc như vậy, thưa quý vị.

Cách nay hơn 60 năm (19/8/1945), đảng Cộng Sản cướp chính quyền. Họ nói là để giành chính quyền về tay nhân dân, và hứa hẹn cho người dân đủ thứ quyền về tự do – dân chủ. Rồi họ lại nói rằng cái nhà nước do đảng Cộng Sản cầm quyền là “nhà nước của dân, do dân vì dân, tất cả quyền lực thuộc về nhân dân”. Người dân hy vọng và chờ mãi, chờ mãi...mà vẫn không thấy tự do dân chủ ở đâu. Đòi mãi, đòi mãi....mà cũng không thấy chút quyền lực nào thuộc về nhân dân cả? Rồi họ đau đớn mà nhận ra rằng: Cả dân tộc đã hy sinh xương máu một cách vô ích để giành chính quyền về tay đảng Cộng Sản, thay vì về tay nhân dân như đảng đã từng hứa hẹn.

Từ đó, mấy chục triệu con tim của đồng bào tôi tan nát, đắng cay.

Thế mới biết, lời hứa thật quan trọng – quan trọng lắm ai ơi! Vậy nên chớ coi nhẹ lời hứa của mình, vì rằng đừng khiến mình trở thành kẻ bội phản, đừng làm người khác khổ đau.

Là người dân Việt Nam sống trong chế độ Cộng Sản, hãy cảnh giác với những câu đại loại như: “Nhà nước của dân, do dân vì dân, tất cả quyền lực thuộc về nhân dân”, “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”, “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ”...

Là những người đàn ông, chúng ta hãy luôn cảnh giác với những câu nói kiểu như: “Chỉ yêu mình anh”, “Yêu anh nhất trên đời”...; vì rằng người phụ nữ thường nói câu đó với nhiều người, thưa quý vị.