Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

Mong manh và Trường cửu


Trong cõi nhân sinh, nếu muốn nói đến một sức sống mãnh liệt trường tồn thì đó chính là những thế hệ sinh sôi cuộc sống con người. Nó lặng lẽ như mạch nước ngầm nhưng mãnh liệt và tung cao bọt sóng giữa đại dương vô tận. Không chói sáng hào quang hiển hách mà khiêm nhường trong bóng tối bao la. Thế nhưng cái thân phận tưởng chừng mong manh nhỏ bé đó lại có sức sống trường cửu vượt thời gian, xuyên qua mọi triều đại và đế chế hùng cường. Tựa như hoa Anh Đào mong manh trong gió, nhưng sánh vai cùng ngọn núi Phú Sĩ mà trở thành biểu tượng của đất nước mặt trời mọc vậy.
Những triều đại hùng cường được dựng nên từ chính sức mạnh của nhân dân, nhờ sự sáng tạo và sức lao động không mệt mỏi của họ. Sự vận động không ngừng đó tạo nên dòng lịch sử nhân loại với những nền văn minh rực rỡ. Mỗi quốc gia, vùng đất đều được đánh dấu bởi những nền văn hóa khác nhau, đó chính là những phong tục tập quán do con người tạo nên. Bản sắc văn hóa nhiều khi vượt qua biên giới quốc gia lãnh thổ mà gây nên sự ảnh hưởng của nền văn minh. Tất cả những giá trị tinh thần và vật chất tuyệt vời đó cũng được tạo nên từ chính bản thân con người, hay gọi một cách giản dị hơn là nhân dân.

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Những màn Kịch cuối cùng


Khi con người sống giả dối và không thực lòng với nhau thì người ta gọi là đóng kịch. Nhiều người cùng đóng kịch để tự dối mình dối người thì gọi là diễn kịch. Công lý và sự thật đã không còn, niềm tin đã thực sự mất đi trong mỗi con người, đó là hiện thực xã hội Việt Nam ngày nay. Cả đất nước giờ đây đang sống những tháng ngày thê thảm nhất, dưới lừa trên, trên dối dưới – tất cả ngập chìm trong mê cung của sự lừa dối không có lối ra. Nói văn hoa hơn, thì cả xã hội Việt nam là một màn kịch lớn, và đó là những màn kịch tăm tối cuối cùng trước khi ánh bình minh xuất hiện.
Tại một kịch trường lớn nhất nước mà người ta vẫn thường gọi là “Hội trường Quốc Hội”. Ở đây họ bàn bạc những vấn đề đại sự quốc gia, có đến hàng ngàn con người từ khắp nơi tụ họp. Căn phòng được trang hoàng lộng lẫy tựa một sân khấu kịch với đủ màu sắc đỏ vàng chói mắt. Các diễn viên chính thì ngồi những hàng ghế phía trên, bên dưới là các diễn viên phụ với đủ giọng 3 miền. Đôi khi họ tranh cãi nhau chí chóe theo kịch bản để đánh lừa người dân về tính dân chủ. Diễn viên nào quên mà đi quá tính “dân chủ” cho phép thì lập tức bị ông trùm sò (chủ tọa) nhắc nhở là hết giờ và đi lạc chủ đề chính, vị diễn viên này liền lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống. Thấp thoáng trong đám diễn viên chúng ta có thể thấy vài ba vị sư mặc áo cà sa, mấy vị sắc phục quân đội, một ít người mặc trang phục dân tộc thiểu số...; tất cả đều được tập dượt và tổng duyệt trước khi diễn kịch để truyền hình trực tiếp lên ti vi.

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

Ông Cầm Quyền

Khi mà cái sai, cái ác đã lan tràn tới đỉnh điểm thì đó là mối hiểm họa khôn lường cho xã hội. Cũng đồng nghĩa với việc xã hội đó sắp thoát thai để mà bước qua một thời kỳ mới, đón nhận những biến đổi lớn lao của thời đại. Để rồi phá bỏ cái tàn ác xấu xa, mang lại những giá trị nhân bản tốt đẹp và cuộc sống hạnh phúc cho con người.

Thời nhà Tần có ông Triệu Cao là Hoạn quan, vì được Tần Thủy Hoàng tin dùng nên thế lực ngày càng to lớn. Khi Tần Thủy Hoàng chết, ông ta dấu không phát tang, cùng bàn với Thừa Tướng Lý Tư làm giả chiếu thư để lập Nhị Thế lên làm vua. Triệu Cao nói gì vua cũng nghe theo, vì thế mà ngày càng chuyên quyền độc đoán, quần thần không ai dám chống lại. Lúc bấy giờ Nhị Thế sử dụng hình luật còn tàn khốc hơn cả dưới thời Thủy Hoàng Đế. Nhân dân vì thế mà ngày càng oán hận, chư hầu khắp nơi nổi lên khởi nghĩa.