Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013

Về một Chế độ Chính Trị tốt đẹp


Mọi Dân tộc sống trên trái đất này đều mong muốn xây dựng cho mình một chế độ chính trị tốt đẹp, từ đó con người được hưởng những giá trị hạnh phúc và tiến bộ nhất. Trong suốt quá trình hình thành và phát triển, dân tộc nào cũng hướng tới mục tiêu đó, vì đây là ước muốn chính đáng và hợp quy luật. Nhiều dân tộc đã làm chuyện này tốt hơn những dân tộc khác, và họ đã trở nên văn minh tiến bộ. Không phải vì họ giàu có tài nguyên hay thuận lợi về vị trí địa lý, cũng không phải nhờ chiến tranh cướp bóc. Một quốc gia có tài nguyên dồi dào mà không biết sử dụng và phân phối hợp lý thì cũng không thể đạt tới sự giàu có văn minh. Nếu tiến hành chiến tranh cướp bóc thì dù có thắng trong cuộc chiến, phần thưởng cũng chỉ là vật chất có được, nhưng phải đổi bằng xương máu và sự bình yên của cuộc sống con người. Vậy thì bí quyết của văn minh hạnh phúc nằm ở đâu? Xin thưa rằng, nó  chỉ đơn giản gói gọn trong hai từ: Dân Chủ.

Sống trong một chế độ độc tài phi nhân như Cộng Sản, đã từ lâu tôi mong ước cho đất nước Việt Nam có được một chế độ chính trị tốt đẹp. Mà ở đó, con người được hưởng thụ một cách đầy đủ các giá trị của tự do, dân chủ và nhân quyền. Muốn được như vậy thì phải chấm dứt chế độ độc tài Cộng Sản đang hiện hữu trên đất nước ta hiện nay. Ở đây chúng ta không bàn tới phương thức đấu tranh để xóa bỏ độc tài, mà chỉ hướng tới một chế độ chính trị tốt đẹp trong tương lai.

Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

Ai là người Khổ nhất?

Năm Quý Tỵ 2013 sắp qua đi, một năm có nhiều sự kiện cho phong trào dân chủ nước nhà. Đánh dấu những chuyển biến đáng kể, tạo tiền đề cho sự thành công của cách mạng, mở ra chân trời hy vọng cho dân tộc Việt Nam. Năm qua, đất nước cũng gánh chịu nhiều thảm hoạ, đại dịch, mất mùa xẩy ra liên miên. Mưa bão hãi hùng, nhà nước xả lũ thuỷ điện làm cho dân chúng bị ngập lụt và chết hại nhiều vô số kể. Đã vậy trong dân gian lại xảy ra nhiều chuyện lạ như chó đực đẻ con, bệnh lạ, ma quỷ hiện hình...; người ta nói rằng đó chính là những điềm báo diệt vong của triều đại Cộng sản phi nhân.
  Bữa nay đang độ tiết Đông, cái lạnh như cắt vào da thịt người ta, lại thêm mưa phùn lất phất. Tùm hum trong bộ áo rét, Nhà Dân Chủ 1 đi lại thơ thẩn trước mái hiên, ngắm nhìn cảnh vật trong màn mưa mà lòng suy tư cho thời thế nhiễu nhương. Lúc này chợt muốn có bạn tâm giao để mà ôn cố tri tân, luận bàn thế sự, anh liền gọi điện ngay cho Nhà Dân Chủ 2 đến chơi để mà uống rượu nhân dịp cuối năm.

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Những sự Hoang Tưởng kỳ thú

Hoang tưởng là một chứng bệnh thường thấy ở người, và bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể mắc phải. Nguyên nhân là do những biến đổi, khiếm khuyết về rối loạn chuyển hoá tế bào não, rối loạn chức năng hoạt động của não. Triệu chứng của bệnh thì có nhiều, rất đa dạng. Biểu hiện dễ nhận thấy nhất là sự rối loạn về hành vi, vì vậy mà họ có cảm xúc trái ngược với người thường, họ căm thù những người thân nhưng lại yêu thương người xa lạ. Khi buồn thì cười, lúc vui lại khóc. Bệnh nhân còn có những triệu chứng điển hình khác như: đi lang thang, nhặt rác, tích trữ các vật dụng bỏ đi, cười một mình, tự trò chuyện một mình...; trên thực tế, người bị bệnh hoang tưởng nhiều khi lại nói năng lưu loát, trí nhớ tốt, thậm chí tốt hơn người bình thường.

Đất nước Tây Ban Nha thế kỷ 15, tại miền Aragon và Castile. Ở đây có nhà quý tộc Quixada đang sống với niềm đam mê truyện kiếm hiệp của mình. Để được sống trong thế giới mộng tưởng, có bao nhiêu tiền chàng đều bỏ ra mua sách cả. Vì vậy mà đầu óc chàng ta lúc nào cũng đầy rẩy những ý tưởng về sự mê hoặc, gây gổ, đánh nhau, thách đấu, thương vong, oán trách, người khổng lồ, những lâu đài tráng lệ, những chiến công hào hùng...; lúc này, những chuyện hoang đường phi lý về các hiệp sĩ đang rất thịnh hành tại xứ sở Tây Ban Nha của chàng.

Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2013

Nhớ gì như nhớ người yêu


Tôi run rủi cũng có lần đã yêu, nên có thể cảm nhận được thế nào là nổi nhớ người yêu. Không biết thế này thì đã gọi là nhớ  được hay chưa? Lần đó tôi yêu một cô gái, chỗ tôi ở cũng gần nơi nàng trọ học, chỉ cách nhau độ mấy trăm mét mà thôi. Như vậy là rất gần, cho nên ngày nào cũng gặp mặt nhau, cứ thấy nhớ là ghé qua. Một tối nọ vì bận công việc nên tôi về muộn, vì vậy mà không gặp mặt nàng được. Lúc đó mới yêu, nên dường như nhu cầu được nhìn thấy nhau là thường trực. Tôi nằm thao thức mà không sao ngủ được, nổi nhớ nàng day dứt, cứ trằn trọc khôn nguôi. Lúc này chỉ mong gặp một lát thôi, ngồi nhìn nhau và cầm tay nàng. Thế là nổi nhớ trở thành động lực, tôi bật dậy ngay khỏi giường, ngồi châm thuốc hút. Rồi như một phản xạ tự nhiên, như có ma quỷ đưa đường, tôi khoác thêm áo ấm và đi sang chỗ nàng trọ. Đến nơi thì cánh cổng sắt ngôi nhà đã khoá im ỉm. Vì lúc này đã khuya nên tôi không thể gọi cửa được. Đành đứng nhìn một lúc cho nổi nhớ nguôi ngoai, rồi thở dài mà lặng lẽ quay bước về nhà.

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Ngôi Miếu hoang bên đường


Có thể mọi người sẽ không tin, và cho rằng câu chuyện sắp kể ra đây là hoang đường, nhưng đó lại là sự thật. Chuyện xẩy ra nhằm khoảng thời gian tôi mới lên đây làm việc, tại một miền trung du cách Hà Nội chừng 30 cây số. Ấy là một hôm tôi từ Hà Nội lên cơ quan sau ngày nghỉ cuối tuần. Lúc ấy là ban đêm, bầu trời tối đen như mực. Con đường cao tốc như một dải lụa trải dài uốn lượn dưới ánh đèn pha xe máy. Tiếng sấm ì ùng vang động, kèm theo những tia chớp nhì nhoằng loé lên trong màn đêm.

 Khi đã cách Hà Nội hơn chục cây số thì thi thoảng mới có ánh đèn của một vài chiếc ô tô chạy qua. Bất chợt trời đổ mưa tầm tã, gió lớn thổi rạp cây cối hai bên đường. Khung cảnh ở đây trống trải lại không có người ở, bây giờ cũng chẳng thấy xe cộ gì chạy trên đường nữa. Mưa như tát nước, gió thì như chực hất văng cả người lẫn xe xuống khoảng đồng trống bên đường. Lúc này vì không mang áo mưa nên cả người tôi ướt đẫm.  Nước mưa tạt mạnh vào mặt khiến tôi gần như không thấy đường để đi, vì thế không thể đi nhanh được, phải xuống xe dắt bộ mà cũng muốn té xuống vệ đường. Tôi như đang ở trong ma trận của cuồng phong thủy quái, và không nhìn thấy hướng đi nữa. Lúc này chỉ mong sao có được một quán nhỏ ven đường hay nhà người dân để có thể vào trú tạm. Nhưng ở đây vắng vẻ không có lấy một bóng nhà thì làm sao bây giờ?

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Khó lắm thay

Tiếng gà gáy lao xao báo hiệu ngày mới bắt đầu, sương mù lãng đãng giăng kín không gian. Hôm nay Dân Đen lục đục dậy sớm hơn mọi khi. Anh ngồi pha ấm trà Thái Nguyên để uống cho đầu óc tỉnh táo, trước mặt lúc này là tờ giấy triệu tập của Uỷ ban xã mới nhận được từ chiều qua. Lý do là anh chưa đóng đủ thuế nông nghiệp và thiếu ý thức chấp hành các chủ trương đường lối. Đối mặt với những tình huống này đã nhiều, nên Dân Đen cũng không nao núng lắm. Điều khó hiểu là lần này tại sao lại triệu tập mình vào đúng dịp lễ hội “Đại đoàn kết toàn dân”? Họ làm vậy để răn đe mình chăng? Có thể là như vậy lắm, Dân Đen vừa gật gù vừa nhâm nhi chén trà nóng vì suy diễn logic của mình. Lúc này sương mù bắt đầu tan, cảnh vật lờ mờ hiện dần ra, trời đã sáng bảnh mắt hẳn. Xa xa, âm thanh bản nhạc “Thiên Thai” của cố nhạc sĩ Văn Cao từ sân tập dưỡng sinh vọng vào, nghe du dương mê hoặc.