Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Ngôi Miếu hoang bên đường


Có thể mọi người sẽ không tin, và cho rằng câu chuyện sắp kể ra đây là hoang đường, nhưng đó lại là sự thật. Chuyện xẩy ra nhằm khoảng thời gian tôi mới lên đây làm việc, tại một miền trung du cách Hà Nội chừng 30 cây số. Ấy là một hôm tôi từ Hà Nội lên cơ quan sau ngày nghỉ cuối tuần. Lúc ấy là ban đêm, bầu trời tối đen như mực. Con đường cao tốc như một dải lụa trải dài uốn lượn dưới ánh đèn pha xe máy. Tiếng sấm ì ùng vang động, kèm theo những tia chớp nhì nhoằng loé lên trong màn đêm.

 Khi đã cách Hà Nội hơn chục cây số thì thi thoảng mới có ánh đèn của một vài chiếc ô tô chạy qua. Bất chợt trời đổ mưa tầm tã, gió lớn thổi rạp cây cối hai bên đường. Khung cảnh ở đây trống trải lại không có người ở, bây giờ cũng chẳng thấy xe cộ gì chạy trên đường nữa. Mưa như tát nước, gió thì như chực hất văng cả người lẫn xe xuống khoảng đồng trống bên đường. Lúc này vì không mang áo mưa nên cả người tôi ướt đẫm.  Nước mưa tạt mạnh vào mặt khiến tôi gần như không thấy đường để đi, vì thế không thể đi nhanh được, phải xuống xe dắt bộ mà cũng muốn té xuống vệ đường. Tôi như đang ở trong ma trận của cuồng phong thủy quái, và không nhìn thấy hướng đi nữa. Lúc này chỉ mong sao có được một quán nhỏ ven đường hay nhà người dân để có thể vào trú tạm. Nhưng ở đây vắng vẻ không có lấy một bóng nhà thì làm sao bây giờ?

Đang băn khoăn vì mất phương hướng thì bất chợt nhìn thấy một ánh đèn le lói phía trước mặt. Trong đêm tối tôi cố gắng chống chọi với gió mưa để đi về phía có ngọn đèn. Khi đến nơi thì thấy một ngôi quán nhỏ, và có hai vợ chồng trẻ đương ngồi bán hàng. Tôi xin phép họ được vào ngồi nghỉ giây lát để có thể  đi tiếp. Nghỉ ngơi một lúc, đã bớt mệt nhưng ngoài trời thì vẫn mưa như trút nước. Thấy quán có treo mấy chiếc áo mưa nên tôi mua một cái để mặc, vừa để tránh mưa vừa cho đỡ lạnh. Một lúc thấy mưa đã ngớt, tôi chào chủ quán và tiếp tục lên đường. Đi được một đoạn thì mưa bắt đầu nhẹ hạt dần.

Khi lên đến cơ quan thì thấy anh Nga cùng mấy người nữa đang ngồi uống rượu, nhìn ra ngoài trời mưa. Mọi người hỏi thăm tình hình, tôi liền kể cho họ nghe câu chuyện lúc nãy.

 Anh Nga gật gù:

- Đột nhiên đất trời vần vũ mà nổi lên cơn mưa thật khủng khiếp.

 Sau này khi ban ngày đi qua chỗ mắc mưa hôm ấy, tôi nhìn thấy có một ngôi miếu hoang bên vệ đường. Để ý tìm ngôi quán thì không thấy đâu vì chung quanh đây không có người ở.


Câu chuyện có vẻ Liêu trai nhưng đó là sự thực mà tôi đã từng trải qua, nay kể lại mà vẫn còn cảm thấy điều gì đó thật lạ kỳ.