Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

Bản Ngã là vô địch


Tạo hoá sinh ra mọi vật đều là duy nhất và không lặp lại. Mỗi con người chúng ta cũng là một cá thể duy nhất, có một không hai. Vì thế mà mỗi cá nhân có một sức mạnh và lợi thế riêng không ai có được. Nếu phát huy được cái tôi (bản ngã) của mình thì bạn sẽ trở nên vô địch. Vì rằng sẽ không có ai trên đời có thể có được những ưu điểm và sức mạnh như bạn. Đó là một chân lý hiển nhiên.
Nếu ai đó còn kém cỏi, là vì người đó chưa khám phá được cái tôi của chính mình. Người như vậy sẽ trở nên nô lệ  bằng cả thể xác và tâm hồn. Một người mà chưa hiểu được bản ngã của mình thì làm sao có thể hiểu được người? Mình chưa thực sự là chính mình, thì sao có thể là người khác? Hiểu mình rồi mới hiểu người, từ đó mà đi đến chỗ suy ra vạn vật. Vạn vật hợp nhất và tách rời, rồi được nhất thống bởi tư duy của chúng ta. Nhìn thấy một mà nghĩ đến nhiều, từ cá thể mà liên hệ tới vũ trụ. Vũ trụ mênh mông, vô cùng vô tận, nhưng hãy luôn nhớ một điều: Mỗi chúng ta là một cá thể duy nhất và không bao giờ lặp lại.
Bắt chước người khác là sai lầm lớn nhất trong đời, vì bạn không bao giờ có được sức mạnh bản ngã của họ. Bạn đang sống cuộc sống của người khác, chấp nhận làm cái bóng để rồi từ bỏ cuộc sống đích thực của bản thân. Vậy là bạn đã đánh mất con người thực của mình, thay vì khám phá bản thân lại đi khám phá cái bên ngoài. Khi làm một cái bóng, bạn không bao giờ có được sức mạnh và ưu điểm của bản ngã thứ hai, nó là của người khác, nó không thuộc sở hữu của cá nhân bạn.

Càng khám phá được nhiều về bản ngã, thì sức mạnh nơi con người càng được tăng trưởng. Để đánh giá thì thông thường người ta phân loại, ví như: Rất kém, kém, bình thường, khá, giỏi, xuất sắc...; vậy thì chúng ta hãy dùng từ “giỏi” để chỉ mức độ khám phá bản thân con người.
Một người được cho là giỏi khi mà họ biết kết hợp kiến thức để vận dụng thuần thục vào năng lực cá nhân. Sự hoà hợp giữa con người và kiến thức là tiêu chuẩn để đánh giá, càng khăng khít thì càng đạt đến độ xuất sắc. Nếu là một võ sĩ giỏi chẳng hạn, thì anh ta sẽ là người như thế nào? Đó là quyền cước hoà hợp với thân thủ như hình với bóng. Một nhà Văn giỏi thì như thế nào? Chừng nào văn chương tạo được bản sắc riêng, mà khi đọc lên thì biết đó là văn của ai, chứ không nhầm lẫn với người nọ người kia, như vậy thì được cho là giỏi. Hay một người thợ gốm thủ công chẳng hạn, nếu những sản phẩm mà anh làm ra có chất lượng tốt, lại mang bản sắc thương hiệu riêng, thì đó là một người thợ giỏi. Vì thế mà người thợ gốm đó sẽ được người ta biết đến nhiều, công việc làm ăn ngày một khấm khá...;
Mấy ví dụ trên là để nói đến lợi ích và sức mạnh của bản ngã. Người phát huy được bản ngã thì trở thành trụ cột, kẻ không phát huy được thì a dua và làm theo. Cho nên ai không phát huy được bản ngã thì trở thành cái bóng của người khác, và không còn là chính mình.
Chế độ Cộng Sản triệt tiêu cái tôi (bản ngã) của con người, cho nên phản tự nhiên. Nó bắt người ta như một cái máy, chỉ biết tuân thủ tư tưởng (chủ nghĩa Marx) và mệnh lệnh của người khác (đảng Cộng Sản). Đó là tội ác và sự lãng phí lớn nhất. Khi cái tôi bị triệt tiêu (hoặc bị hạn chế) thì sự sáng tạo cũng theo đó mà triệt tiêu (hoặc bị hạn chế). Cuộc sống và công việc vì thế mà không được thăng hoa. Giống như một cái máy chém treo lơ lửng trên đầu người ta, cứ vươn cổ lên cao thì sợ nó chém chết.
Chế độ Dân Chủ bảo vệ và đề cao bản ngã, vì vậy mà phát huy được sức mạnh sáng tạo nơi con người. Nhờ đó mà xã hội phát triển lớn mạnh, tư tưởng thăng hoa, cuộc sống hạnh phúc phồn vinh. Sở dĩ như vậy là vì quyền con người được bảo vệ (gồm các quyền tự nhiên và pháp định), mọi sự thuận theo quy luật phát triển.
Không có tội ác nào lớn hơn việc triệt tiêu bản ngã con người, bởi nó chống lại quy luật tự nhiên và làm đảo điên vũ trụ. Không có sức mạnh nào lớn hơn việc phát huy năng lực bản ngã, vì nó là đỉnh điểm của mỗi cá nhân.
Hãy là chính mình, khi đó bạn sẽ là người vô địch.