Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

Từ nay tôi bỏ làm Thi Sĩ


Phong và tôi là bạn cùng lớp đại học, lại ở chung phòng ký túc xá nên thân nhau lắm. Chúng tôi rất hiểu nhau, ngay cả chuyện tình cảm của người này thì người kia cũng biết. Phong yêu Loan, cô bạn học hồi phổ thông, và bây giờ là trường Luật. Thú thực là tôi cũng chưa hiểu tình cảm mà Loan giành cho bạn mình ra sao. Một cách ngẫu nhiên mà tôi trở thành quân sư trong chuyện tình cảm này. Cũng vì tôi là người bạn thân nhất, hơn nữa lại được Phong tin cậy mà gửi gắm tâm sự.
Nhà ở ngoại thành Hà Nội, xa trường những gần 20 cây số nên hai chị em Loan trọ học, cuối tuần thì mới về. Cô em ít hơn Loan vài tuổi, đang theo học một trường dân lập. Tuy có nhan sắc bình thường, nhưng tính tình Loan thùy mị, việc đối nhân xử thế lại càng hay. Phong yêu cô ấy cũng ở điểm này. Cậu kể cho tôi nghe rất nhiều kỷ niệm tuổi thơ giữa hai người. Hồi nhỏ nhà họ ở cạnh nhau trong một khu tập thể. Bây giờ cả hai nhà đều đã dời đi, tuy không xa chỗ cũ là mấy.
Bố mẹ Loan đang sống và làm việc tại Đức, ở nhà chỉ có hai chị em. Loan là người thay mặt bố mẹ quyết định mọi việc trong gia đình, vì vậy mà cô có dáng dấp của một người lớn trước tuổi, nghiêm nghị và quyết đoán.
 Buổi tối Phong và tôi hay đèo nhau đến chơi chỗ Loan. Cùng là bạn nên chúng tôi không có gì khách sáo với nhau lắm. Bốn người thường ngồi đánh bài và trò chuyện, không khí ấm cúng thân tình. Cách xử sự của Loan toát lên cái vẻ của một người con gái có học thức, nền nếp và đoan trang. Tuy nhiên đôi lúc cô cũng liếc mắt tình tứ với Phong. Điều này khiến tôi tin rằng Loan có tình cảm với bạn mình. Lắm hôm chúng tôi cùng nấu cơm ăn chung với nhau. Những lúc đó Loan dành cho Phong những chăm sóc ân cần nho nhỏ. Cô em gái thì luôn giữ một thái độ khách quan và đúng mực với chuyện tình cảm của chị.
Không khí chơi bài bao giờ cũng thú vị hơn cả, tôi luôn bố trí cho Phong với Loan về cùng một phe, còn tôi và em gái Loan một phe. Những lúc Phong đang bần thần suy nghĩ, Loan lại âu yếm nhắc nhở:
- Phong ơi! đỡ đi kìa!
Những lời ngọt ngào kia khiến cho anh bạn si tình của tôi ngẩn ra vì hạnh phúc. Cậu ta vờ ấp úng hỏi:
- Loan vừa ăn... con gì ấy nhỉ?...
Tuy hỏi vậy nhưng trong lòng cậu biết tỏng, thực ra là đang tìm đánh con gì hay để làm vui lòng người đẹp đó thôi.
Chuyện tình cảm cứ thế diễn ra thuận lợi. Tôi cũng nghĩ là hai người sẽ đến được với nhau trong hạnh phúc, chứ không mảy may nghi ngờ gì.
Một bữa Phong đưa cho tôi bài thơ tình do cậu viết để tặng Loan. Biết tôi cũng hay làm thơ gửi người yêu nên Phong tín nhiệm mà giao cho khâu biên tập. Bây giờ tôi mới phát hiện cậu bạn mình cũng làm được cả thơ nữa. Thơ Phong hơi khô cứng, đọc lên nghe cứ như lời bào chữa trước tòa vậy, vì thế mà tôi phải sửa lại cho mềm mại hơn. Tướng mạo Phong đen đúa, khuôn mặt thiết diện vô tư như Bao Thanh Thiên, ai mà nghĩ cậu ta lại có thể làm được thơ tình kia chứ? Tình yêu có thể biến đổi tâm hồn con người ta một cách kỳ diệu thật. Đúng là không ai sinh ra để làm thi sĩ, chỉ có tình yêu biến người ta trở thành thi sĩ mà thôi. Sau khi biên tập lại bài thơ, tôi đưa cho Phong. Cậu ta chép lại cẩn thận vào một cuốn sổ, rồi mang tặng Loan.
Hôm sau tôi hỏi:
- Thái độ Loan khi nhận thế nào?
Phong thổ lộ:
- Cô ấy nhận mà không nói gì cả. Thái độ vẫn như mọi hôm.
- Nội dung bài thơ tình cảm lắm. Nếu im lặng là có vẻ ưng rồi đó! - Tôi nói.
Phong cũng vui mừng và tràn đầy hy vọng. Từ đó, cứ có bài thơ nào là cậu lại đưa cho tôi sửa lại, rồi mới đem tặng người yêu. Lời thơ của Phong cũng ngày một mềm mại mà bớt phần khô cứng hơn.
Thời gian mà Phong theo đuổi mối tình cũng đã hết năm thứ nhất đại học. Cậu đi lại thăm nom, chăm chút tình cảm như chú ong thợ cần mẫn, bền bỉ và yêu thương. Với một tình yêu vô bờ bến như vậy, thật khó cho người con gái nào có thể cầm lòng. Có hôm đến chỗ Loan chơi, lúc về bị mắc mưa nên Phong lăn ra ốm. Không hiểu vì bị cảm lạnh hay là tương tư nữa. Nhưng mà cậu ta ốm thật, nằm sốt ly bì trên phòng ký túc xá mà không đi học được.
Thấy bạn như vậy, tôi ái ngại hỏi:
- Chuyện cậu với Loan dạo này sao rồi?
Đang rất mệt mỏi, nhưng nhắc đến Loan thì khuôn mặt cậu rạng rỡ hẳn lên. Như được tiếp thêm nguồn sức mạnh, cậu ngồi hẳn dậy mà rằng:
- Hy vọng là cuối cùng cô ấy cũng sẽ hiểu được tình cảm của mình!..
Lúc này trong lòng cậu chỉ có Loan mà thôi, đúng là một mối tình si.
Một lần Loan mời tôi và Phong về nhà cô chơi vào dịp cuối tuần. Đối diện nhà Loan có một vườn hoa, khi ấy chúng tôi rủ nhau cùng đi bộ ra đó để dạo mát. Ngồi ở đây có thể thấy được ngôi trường cấp ba ngày trước hai người cùng học. Họ kể cho tôi nghe những câu chuyện thủa học trò thật vui. Tôi hiểu rằng, tình yêu mà Phong dành cho Loan một phần cũng bởi những kỷ niệm gắn bó đẹp đẽ đó.
Thời gian sau tôi chuyển ra ở ngoại trú, vì vậy mà ít gặp Phong hơn. Một bữa lên lớp không thấy Phong, liền hỏi cậu bạn ở cùng phòng ký túc xá. Cậu ta nhìn tôi hóm hỉnh, rồi trả lời với vẻ nghiêm trọng:
- Tối hôm qua Phong bị ngất ở bên trường Bách Khoa. Thế cậu không biết gì thật à?
Tôi hốt hoảng:
- Sao lại bị ngất?
Cậu bạn mỉm cười trấn an:
- Tớ đùa thôi, không phải bị ngất đâu. Nhưng chuyện Phong bị sốc vì thất tình là có thật!...
Rồi cậu ta kể: “Tối hôm qua, Phong và Loan cùng đi sang trường Bách Khoa để dự sinh nhật một người bạn. Phong đinh ninh rằng Loan rủ mình đi là với tư cách người yêu nên hãnh diện lắm, vì vậy mà diện bộ cánh đẹp nhất để tháp tùng. Không ngờ khi sang đến nơi, trước đông đủ bạn bè, cô ấy giới thiệu một cậu sinh viên Bách Khoa là người yêu của mình. Phong như bị sét đánh ngang tai, đất trời dường như sụp đổ trước mắt. Trong tình huống này, nếu là một người không biết trấn tĩnh thì dễ bị ngất xỉu lắm. Cũng may Phong là người che dấu tình cảm tốt, nên cậu cố làm ra vẻ điềm nhiên mà ngồi cho đến hết buổi sinh nhật”.
Thật là buồn hết sức, không ngờ mọi sự lại như vậy. Thì ra tôi cũng bị nhầm sao? Quả là tình cảm con gái khó mà đoán được. Ngay cả tôi cũng nghĩ rằng Loan sẽ yêu Phong chứ không phải là ai khác. Trước mặt chúng tôi, cô ấy không hề lộ ra chuyện tình cảm của mình, mà vẫn đối xử tốt với Phong.
Tôi vội vã vào ký túc xá thăm bạn. Lúc này Phong đang nằm bất động trên giường, chẳng thiết đến chuyện gì. Phong thấy tôi vào thì miễn cưỡng ngồi dậy, nhưng khuôn mặt rầu rĩ lắm. Mấy cậu cùng phòng chỉ biết lặng lẽ nhìn nhau mà thở dài. Tôi đặt tay lên người bạn mình, lúc sau mới nói được một câu:
- Mình cũng không ngờ chuyện như vậy. Cô ấy đối với cậu tốt lắm cơ mà?...
Phong mỉm cười cay đắng, rồi bất giác đọc khe khẽ mấy câu thơ của thi sĩ Hàn Mặc Tử:
“Từ nay tôi bỏ làm thi sĩ
Em lấy chồng rồi hết ước mơ
Tôi sẽ đi tìm mỏm đá trắng
                                                       Ngồi lên để thả cái hồn thơ”.