Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

Mưa

Mưa giăng trên mái hiên nhà
Lá xanh lấp ló trái na đầu mùa
Rì rào cho bưởi đung đưa
Tầng mây lơ lững giữa trưa nắng hè

Mịt mùng phong kín đường quê
Lòng buồn gợi nhớ cơn mê năm nào
Một thời lãng bước quỳnh giao
Màn mưa che khuất lối vào ngày xanh
                                       (Minh Văn)

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014

Một Lễ rửa tội

Ông Hồng vốn là “Trưởng ban tuyên giáo tỉnh ủy”. Công việc thường ngày của ông là đi nói chuyện với người ta, thêu dệt về huyền thoại đảng Cộng Sản, bài bác tôn giáo và khẳng định tính đúng đắn của chủ nghĩa Mác. Ông gắn cho những người yêu nước cái nhãn “phản động” và “thế lực thù địch”, rồi từ đó kích động hận thù trong cán bộ và nhân dân. Ông nói nhiều đến nỗi, hai khóe miệng rộng ra đến mang tai. Cũng vì nói nhiều, mà về già cái miệng trễ xuống tận cằm như cá ngạo, những lúc cười đắc ý thì không tài nào ngậm lại được nữa, cứ để cho nước dãi chảy ròng ròng tự nhiên. Thủa hàn vi, ông là một tay buôn Bò có hạng. Cái khiếu ăn nói lừa lọc người đời nay được áp dụng triệt để vào công việc mới: Nghề tuyên giáo. Buôn Bò và Tuyên Giáo hẳn có gắn bó mật thiết với nhau về bản chất, vì thế mà ông nhanh chóng phát huy được cái sở trường mê hoặc lòng người của mình.
Khi được người ta hỏi về sự giống nhau giữa việc xem tướng Bò và tuyên truyền chủ nghĩa Mác, ông Hồng hóm hỉnh trả lời: - “Khi nhìn vào cái xoáy con Bò là tôi hiểu ngay được tính nết của nó, con nào thì dễ bảo, con nào gan lỳ. Từ đó mà biết cách trị cho nó phải nghe mới thôi. Con Bò nào mà không chịu đi, ta bịt mắt nó lại rồi dắt theo ý mình, việc tuyên truyền chủ nghĩa Mác cũng vậy”. Thật là một kinh nghiệm vô tiền khoáng hậu. Nhưng dù sao đó cũng là kinh nghiệm, mặc dầu nó không tốt cho người khác lắm. Thử hình dung cái cảm giác mình bị bịt mắt cho người khác dắt đi như người mù, nó cứ rờn rợn thế nào ấy. Ai mà biết con đường đó nguy hiểm gập ghềnh như thế nào? Lỡ đi vào ngõ cụt rồi rơi xuống vực thẳm thì sao? Chưa kể là gai góc và đất đá ghập ghềnh phủ đầy lối đi.
Sự đời nhiều khi thật trớ trêu, con người lọc lừa xảo trá như vậy lại có một bà vợ dịu hiền tốt bụng. Có phải như người đời vẫn thường nói: “Quy luật bù trừ” đó chăng? Khác với chồng, bà Hiền vợ ông lại là người thật thà chất phác, luôn có niềm tin vào Chúa và luật nhân quả. Thấy ông cứ sống không thật với lòng mình như vậy, bà buồn lắm!.
 Nhiều lần bà nửa đùa nửa thật với chồng:
- Tôi hỏi thật nhé! Suốt ngày cứ đi lừa người ta như thế thì ông thấy sung sướng cái nổi gì nào? Đảng thì tham ô tham nhũng, hà hiếp dân lành, nào có tốt đẹp gì mà ông ca ngợi? Cái chủ nghĩa Mác - Lê gì đó thì sai bét nhè, nhân loại người ta đã vứt vào sọt rác rồi, thế mà ông cứ lôi ra mà đánh bóng ca ngợi là sao? Còn nữa, những người dân oan người ta tố cáo bất công và đòi quyền lợi, có đánh đập và giết người gì đâu mà ông gọi họ là phản động? Tôi khuyên ông cũng nên bỏ cái nghề đó đi. Lừa đảo và vu oan cho người ta là cái tội trời đánh đấy, khi chết thế nào cũng bị đày xuống địa ngục!
Ông ta cười hề hề mà rằng:
- Thì cái nghề nó phải vậy. Không lừa thì không có ăn. Bà tưởng tôi muốn làm cái con Vẹt đi hót lại lời người ta lắm à?
Bà bỉu môi:
- Trên đời này chỉ thấy cái đảng của ông là ngược đời như vậy! Rõ là mèo khen mèo dài đuôi…
Thế rồi ông cũng đã nghỉ hưu vài năm nay. Tuy vậy, bằng cái tài nói dối và lừa lọc mà ông cũng đã tậu được cho mình một cơ ngơi khang trang, cuộc sống có phần dư dật.
 Cái tin ông Hồng bị bệnh ung thư giai đoạn cuối khiến cho nhiều người bất ngờ. Người ta thấy ông gầy rạc hẳn đi, chỉ còn hai con mắt là vẫn đảo điên linh hoạt như xưa. Cái dáng dấp đắc ý thủa còn đương quyền nay biến đâu mất, bây giờ chỉ còn là bộ xương bọc da, đang chờ ngày về chầu Diêm Vương. Mấy hôm nay ông nằm mê man bất tỉnh, ngay cả người nhà cũng không còn nhận ra nữa. Biết mệnh chồng sắp hết, bà Hiền mới làm một công việc chưa từng có tiền lệ, ấy là bí mật sai người nhà đi mời Linh Mục đến làm lễ rửa tội. Bà quan niệm rằng, nghiệp chướng của ông quá nặng, chỉ có nhờ Linh Mục rửa tội thì mới được siêu thoát.
Ánh sáng đèn điện vàng vọt chiếu khắp căn phòng, lúc này người bệnh đang nằm thoi thóp trên chiếc giường được kê sát bên cửa sổ. Cạnh đó, đám người nhà đứng xúm xít, không khí buồn tẻ ảm đạm. Trên tường nhà, người ta thấy những chiến tích của chủ nhân vẫn còn hiện diện, với những huân chương và hình ảnh các buổi tuyên truyền hội nghị.
Thời gian chậm chạp trôi, chợt có tiếng còi ô tô gọi, đứa ở vội đi ra mở cổng. Từ trên xe bước xuống là một Linh Mục đứng tuổi, dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt toát lên vẻ đôn hậu nhân từ. Theo chân đứa ở, Linh Mục đi dọc những hòn non bộ, rồi lại men theo hành lang ngoằn ngoèo mà lên tận lầu 3, nơi người bệnh đang nằm.
Tại cửa phòng, bà Hiền đã đứng chờ sẵn. Tiếng xì xầm bàn tán bấy giờ lập tức im ắng hẳn. Linh Mục nhẹ nhàng bước đến bên giường ông Hồng - lúc này đang nằm bất tỉnh - tay làm dấu thánh và bắt đầu cầu nguyện.
Những lời cầu nguyện dường như có vẻ hiệu nghiệm, người ta thấy ông Hồng từ từ mở mắt nhìn Linh Mục. Rồi với một vẻ tức giận cao độ, ông ta cố lấy hết hơi tàn còn lại để nhổm dậy thều thào:
- Đạo pháp, dân tộc, chủ nghĩa xã hội…các thế lực thù địch!…
Mấy người nhà vội xúm lại đỡ cho ông ta nằm yên như cũ.
Linh Mục quay sang nói với mọi người:
- Ông nhà đã bị nhiễm quá nặng chứng bệnh thiên kiến. Nay nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Vì vậy khó mà cứu rỗi linh hồn được!...
Bà Hiền sụt sịt khóc:
- Khi ông ấy còn làm việc, tôi cũng đã khuyên nhủ nhiều nhưng không nghe. Lúc nào trong đầu cũng chỉ có hận thù giai cấp, tôn giáo, chủ nghĩa này nọ. Để giờ ra nông nổi này. Xin cha hãy cứu cho…
- Tôi sẽ cố hết sức. Nhưng tất cả tùy thuộc vào người bệnh. Nếu ông ấy không hóa giải được chứng hoang tưởng và hận thù thì đành chịu!…
Rồi Linh mục lại tiếp tục cầu nguyện. Lúc này trán ngài đã lấm tấm mồ hôi, như đang phải vật lộn chiến đấu cùng hằng hà sa số hung thần ác quỷ để giành lại linh hồn trong sáng cho người bệnh.
Chừng mười mấy phút nữa trôi qua. Mọi người kính cẩn chắp tay nghe cầu nguyện, những chứa chan hy vọng linh hồn người bệnh sẽ được siêu thoát. Chợt ai nấy đều giật nẩy mình, khi thấy ông Hồng đột nhiên nhổm dậy, chỉ tay vào Linh Mục mà hét lớn:
- Bắt!…bắt lấy nó!…bọn phản động đội lốt…tôn giáo!….
Nói rồi ông ta ngã vật xuống giường mà tắt thở.

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Những người khỏe nhất



Bạn có tin rằng, những người chỉ cao khoảng một mét rưỡi, cân nặng xấp xỉ 50 kg nhưng lại khỏe hơn người cao hai mét, nặng trên 250 kg hay không? Chuyện là có thật chứ không hề đùa chút nào. Mới biết thế gian này không hiếm chuyện lạ đâu nhé. Vậy những con người nắm giữ kỷ lục kia ở đâu? Họ là ai? Xin thưa: Đó là những con người nhỏ thó, nhưng lại có sức chịu đựng vô cùng dẻo dai. Họ ở trong môi trường đặc biệt, một chế độ chuyên sản sinh ra những kỷ lục khiến loài người kinh ngạc.
Tôi đã được xem cuộc thi dành cho những người khỏe nhất hành tinh, được phát trực tiếp trên kênh truyền hình nước ngoài. Tại đây, họ thi các môn thể thao phối hợp để thử thách sức khỏe, mục tiêu là chọn ra một người xứng đáng với danh hiệu “Khỏe nhất hành tinh”. Những lực sĩ này đến từ mọi nơi trên thế giới, họ có sức khỏe siêu phàm, có thể nâng được cả một chiếc xe hơi, hoặc dùng dây kéo những vật nặng mà người thường không tài nào làm nổi. Các lực sĩ thường có chiều cao xấp xỉ 2 mét, cân nặng trên dưới 200 kg. Quả là những lực sĩ Hecquyn thời hiện đại, họ nhận được rất nhiều sự hâm mộ và thán phục của mọi người.
Dân tộc nào trên thế giới cũng có truyền thống thượng võ, đề cao sức mạnh con người. Vì lịch sử loài người chính là quá trình chế ngự thiên nhiên, mà phương tiện ban đầu là thể lực, trước khi có máy móc hiện đại như bây giờ. Cho nên nguồn gốc chinh phục thế giới, cải tạo tự nhiên chính là sức mạnh của cơ bắp. Sức khỏe để lao động phát triển xã hội, để chiến đấu bảo vệ tổ quốc. Cho nên nó được tôn vinh và tái hiện cho hậu thế cũng là một lẽ đương nhiên.
Ở Nhật Bản, có một môn võ vật gọi là Sumo. Những đấu sĩ tham gia được tuyển chọn theo một tiêu chuẩn gắt gao về chiều cao, trọng lượng, sức khỏe. Họ lại được chăm sóc đặc biệt về dinh dưỡng, vì thế mà trọng lượng lớn gấp mấy lần người thường. Đây là môn thể thao truyền thống, nên các võ sĩ nhận được sự tôn trọng của xã hội lắm. Khi thi đấu, hai võ sĩ đứng trên một võ đài nền đất vuông cao, với vòng rơm bện rộng 4,55 mét được chôn một nửa ở dưới đất. Võ sĩ vấn tóc ngược kiểu cổ, chỉ đóng khố. Họ túm lấy nhau và vật, ai bị đẩy ra ngoài vòng hoặc ngã chống tay hay đầu gối trước là coi như thua cuộc. Hiện nay, võ sĩ Sumo người Nhật nặng nhất là anh Yamamotoyama, với trọng lượng 265 kg. Nhưng người nặng nhất lại là một võ sĩ Sumo người gốc Hawaii là Konishiki, anh này cân nặng 284 kg. Quả là những người có thể lực và sức khỏe đáng khâm phục phải không quý vị?
Lực sĩ khỏe nhất thế giới hay các võ sĩ Sumo được nổi tiếng như vậy là vì họ chưa gặp phải đối thủ đáng gờm. Chứ thực ra, những người khỏe nhất lại đến từ một đất nước xa xôi khác, đó chính là Việt Nam. Hẳn là có người thắc mắc, cho rằng đang nói tếu. Chuyện ngiêm túc hoàn toàn, tôi sẽ chứng minh để quý vị thấy sự đúng đắn và chính xác của nhận định trên.
Người dân Việt Nam chỉ cao hơn mét rưỡi một chút, cân nặng trên dưới 50 kg, nhưng chính họ lại sở hữu một sức khỏe dẻo dai vô địch. Điều đó không phải là nhất thời, mà thực sự đã trở thành đẳng cấp, vì suốt mấy mươi năm nay họ luôn nắm giữ kỷ lục. Và đây là thành tích khiến họ trở nên những người khỏe nhất hành tinh.
Người dân Việt Nam làm việc quần quật suốt ngày để mà nuôi một bộ máy nhà nước tham nhũng lên đến mấy triệu người, chưa kể các tổ chức xã hội khác cũng trực thuộc nhà nước nữa. Hệ thống tham nhũng này là một cái hang không đáy, của cải và mồ hôi công sức vào đó rồi cũng bị nuốt chửng cả. Không chỉ vậy, họ còn phải chịu sự bóc lột và đàn áp thậm tệ, nhân quyền thì bị cướp trắng. Sự thể như vậy đã hơn 70 năm rồi. Trên đời, khó khăn và khổ đau nào, dù có lớn đến mấy thì cũng có giới hạn. Nhưng người dân Việt Nam phải chịu đựng tất cả những thứ đó một cách vô thời hạn, nguyên nhân là họ bị quàng vào cổ cái ách “Chủ nghĩa Cộng Sản” hoang tưởng. Một nhiệm vụ bất khả thi và chưa ai biết đích đến của nó như thế nào. Ấy vậy nhưng không thấy người dân nào phàn nàn hay kêu ca gì cả, chứng tỏ là họ vừa khỏe về thể chất vừa có tinh thần lạc quan vô bờ bến.
Cuộc thi lực sĩ khỏe nhất hành tinh cùng lắm chỉ kéo dài mấy ngày. Võ sĩ Sumo thậm chí chỉ có mấy giây là biết ngay kết quả trận đấu. Người dân Việt Nam chịu đựng sự cai trị của chế độ Cộng Sản đã hơn 70 năm nay. Không còn nghi ngờ gì nữa, họ mới chính là những con người khỏe nhất hành tinh này.

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Bề ngoài hớn hở mà trong khóc thầm


Tình cảm con người, không có gì đau khổ bằng bị ép buộc. Lời nói và hành động trái với lương tâm dễ khiến cho người ta cắn rứt lắm. Khi bạn ghét ai đó mà phải nói yêu, thấy sai mà phải nói đúng, đau khổ nhưng lại không được khóc than. Tình cảm không được bộc lộ theo đúng quy luật tự nhiên như vậy, lâu ngày sẽ tích tụ trong tâm người ta mà mắc chứng trầm cảm. Y học hoàn toàn phản đối điều này, họ kêu gọi con người hãy thể hiện đúng trạng thái tâm lý của mình để có một sức khỏe tốt. Rõ ràng, khi mà một dân tộc bị bệnh trầm cảm, thì đó là nổi bất hạnh cho cả nhân loại rồi.
 Bệnh này do yếu tố khách quan mang lại, cụ thể là môi trường xã hội. Điều mà chúng ta tạm gọi là “Chứng trầm cảm xã hội”. Môi trường đó ngăn cản, đe dọa người ta thể hiện những tình cảm tự nhiên chân chính. Muốn chữa chứng bệnh quái ác đó, phải nỗ lực cải tạo môi trường xã hội mà mình đang sống, khiến cho nó trở lại với quy luật tự nhiên ban đầu. Công việc này cần sự liên kết của mọi cá nhân trong xã hội. Ngăn ngừa và loại bỏ dần vi rút gây bệnh, để nó không thể lây lan và hoành hành được nữa. Nói cách khác, đó là một cuộc cách mạng xã hội.
Người Việt Nam ta (cũng như tại các quốc gia Cộng Sản khác) là những người mắc chứng “Trầm cảm xã hội” nặng nhất. Dĩ nhiên, đó là kết quả tích tụ nói dối lâu ngày. Nguyên nhân của sự kìm kẹp, đàn áp và không có tự tự do ngôn luận. Nếu bạn hỏi người dân Việt Nam hay Triều Tiên về mức độ hài lòng với cuộc sống, thì chắc chắn họ sẽ trả lời rằng: “Chúng tôi là những người hạnh phúc nhất thế giới”. Tại sao họ lại nói như vậy, trong khi bản thân khổ sở vì bị bóc lột và cấm đoán đủ thứ? Tại vì họ sợ chế độ độc tài, họ không dám nói thật lòng mình. Tình cảnh đó thật là nực cười và đáng thương. Giống như chuyện một người bị kẻ ác đánh đập và đối xử bất công nhưng lại không được khóc, ngược lại còn phải làm ra bộ tươi cười khoẻ mạnh. Thậm chí còn nói rằng mình rất hạnh phúc và được đối xử tử tế nữa. Chưa hết, anh ta còn phải ca ngợi kẻ đã bóc lột và ngược đãi mình là vinh quang, vĩ đại.
Một xã hội độc tài mà muốn chứng tỏ ta đây có tự do dân chủ, chẳng khác gì việc người ta tô vẽ và trang trí cho địa ngục trông giống như thiên đàng vậy. Cho dù sự giả tạo đó có tinh vi mức nào, thì địa ngục cũng sẽ không bao giờ có được ánh sáng của tự do, công lý, hạnh phúc và yêu thương cả.
Cái sự mâu thuẫn khó chịu lắm, nó khiến cho người ta day dứt khôn nguôi. Đó là một gánh nặng không dễ gì giải thoát. Gánh nặng thể xác thì dễ dàng trút bỏ, nhưng gánh nặng tâm hồn thì như chứng bệnh nan y, càng để lâu càng khó chữa. Nhà nước xây một cái hàng rào vô hình để ngăn cản sự thật trong mỗi người dân Việt Nam, khiến nó ứ trệ mà không lưu thông được. Người dân sợ hãi, nên tự động lập cho mình một quy trình nói dối. Tương tự như cái máy cắt suy nghĩ treo trong đầu vậy, mỗi khi có ý nghĩ đúng thì lập tức nó tự động cắt đi, không để bột phát ra bên ngoài.
Xưa nay chỉ nghe nói đến máy cắt sợi, cắt giấy hay cắt cỏ. Cái máy cắt suy nghĩ thì bây giờ mới nghe nói đến vậy, có lẽ thuật ngữ này xuất hiện kể từ khi có chế độ Cộng Sản đến nay.
Người dân có thể nói về chuyện tự do cạnh tranh và chống độc quyền. Họ rất ủng hộ điều này, và cho rằng có cạnh tranh thì xã hội mới phát triển và tiến bộ. Ấy nhưng khi nói đến cạnh tranh chính trị, đa đảng thì họ lại câm tịt. Lúc này cái máy cắt suy nghĩ trong đầu họ tự nhiên hoạt động và cắt một cái roẹt. Người dân cũng luôn ước ao đất nước mình có được cuộc sống như người Hàn Quốc, Nhật Bản, Pháp hay Đức. Nhưng họ lại phải tự mâu thuẫn bằng việc lên án những nước đó, và ca ngợi chế độ Cộng Sản tươi đẹp văn minh.
Ở địa ngục nhưng lại phải nói là nơi thiên đường. Sống trong cảnh áp bức  bất công nhưng lại cho rằng mình đang có tự do. Khổ đau nhưng lại phải làm ra vẻ hạnh phúc. Sự thể đó quả là bi kịch cho người dân Việt Nam lắm. Cũng giống như người ta đeo mặt nạ, cái mặt nạ thì vui cười, nhưng ẩn sau đó là khuôn mặt u sầu của chủ nhân. Đúng là: “Bề ngoài hớn hở mà trong khóc thầm” vậy.