Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

Tượng Di Lặc

     
     Anh Phát vốn trước đây là lái xe cho giám đốc, bây giờ chuyển lên cơ sở mới này làm việc cùng với chúng tôi. Công việc thường ngày của anh là lái chiếc xe tải chở hàng của công ty. Bởi vì anh hoạt ngôn, lại hay kể chuyện tếu nên mọi người thường tập trung nghe anh nói chuyện mỗi khi rỗi rãi. Dáng dấp anh to béo như quan phụ mẫu xưa, da dẻ hồng hào, cái bụng núng nính chảy xệ những mỡ, miệng thì đỏ chót tựa thoa son. Tính anh Phát điệu đà lắm, lúc nào người ta cũng thấy anh mang gương lược bên mình. Mỗi khi ra đường hay đi đâu, là y như rằng anh chải tóc lượn sóng kiểu như tài tử điện ảnh. Nhìn anh, người tín ngưỡng ngỡ là Phật Di Lặc, ai mê tín thì hình dung ra bà đồng cốt, người thực tế hơn lại thấy giống một giám đốc thành đạt trên thương trường. Anh em cơ quan chúng tôi thì đặt hẳn cho anh cái tên: Tượng Di Lặc. Vì cái dáng vẻ đường bệ vô song của anh mỗi khi an tọa.

     Cái hay của anh Phát là luôn khuấy động không khí, làm cho mọi người vui vẻ. Bên cạnh đó, sự dở cũng không hề nhỏ, ấy là anh khen đó nhưng rồi lại chê ngay được. Cho nên người ta thường sợ mà không dám tin tưởng về sự tín nghĩa ở nơi anh. Mỗi khi anh khen ai thì bay bổng tận mây xanh, nhưng đã chê thì chỉ muốn độn thổ tức thì để khỏi phải xấu hổ. Đám con gái vô tình mà có mặt lúc anh nói chuyện thì đỏ mặt mà bỏ đi ngay, vì những lời nhận xét của anh về họ nhiều khi tục tĩu và nặng nề lắm. Hình như anh có ác cảm với con gái, vì hiện giờ đang sống ly thân với vợ.

     Mỗi khi cơ quan có cuộc vui hoặc tổ chức nhậu nhẹt gì đó, người chủ trò không có ai thích hợp hơn là anh Phát. Anh đảm đương vai trò này một cách xuất sắc, khiến cho ai cũng cảm thấy hài lòng. Vì ngoài cái tính linh hoạt trời ban, anh còn giỏi chế biến các món ăn nữa. Việc lựa chọn món gì, địa điểm tập trung ở đâu cho vui vẻ thích hợp, ý kiến của anh bao giờ cũng miễn chê. Cho nên, mặc dù không có chức sắc gì, nhưng trong các cuộc nhậu, anh Phát luôn ngồi ở vị trí trung tâm. Người ngoài nhìn vào, ai cũng nhầm anh là sếp của công ty.

     Chúng tôi thường được nghe anh nói toàn những chuyện to tát trên trời dưới biển, nào là dự án này, kế hoạch nọ. Ai nghe qua cũng thấy thích và bị mê hoặc cả. Tiếng anh sang sảng, vang như chuông đồng, cặp mắt to tròn láo liên mỗi khi nói. Ngôn ngữ mà anh hay dùng thuộc loại “đại ngôn” và “thậm xưng”, đại loại như:

     - Hỡi các anh em…

     - Tổng công ty của chúng ta…

     - Ngài Chủ tịch tập đoàn…

     Thế đấy, người hiểu cho anh thì thông cảm, người không biết thì cho rằng anh là người hay nói dóc, “Mười voi không được bát nước xáo”. Cánh thanh niên trong cơ quan đố nhau xem độ chính xác trong những câu chuyện của anh Phát là bao nhiêu phần trăm. Người thì cho rằng chỉ khoảng hai phần trăm, kẻ lại nói chẳng có phần trăm sự thật nào. Cái sự phần trăm đó thì lúc khác bàn, vì thực tình mà nói thì cũng khó mà đong đếm được. Nhưng điều này thì chúng tôi có thể biết được độ đích xác về tính “thậm xưng” của anh. Ấy là mặc dù trong túi thường chỉ có mấy trăm ngàn, nhưng khi nói về tiền bạc, bao giờ anh cũng toàn nói đến tiền tỉ, thậm chí là hàng trăm hàng ngàn tỉ. Nhiều đối tác làm ăn với công ty, nghe anh nói vậy thì thường nhắm mắt mà mơ màng về những phi vụ hợp đồng làm ăn lớn. Mặc dù không ký được cho công ty hợp đồng nào, nhưng cái tài ăn nói của anh cũng mang lại lợi ích không nhỏ, vì nó giống như vai trò của tiếp thị hay quảng cáo vậy.

     Khi rảnh anh Phát thường hay đi đây đó quanh vùng để thăm thú, có thể nói là phong cách sống rất phong lưu, cho dù thu nhập của công ty chúng tôi thuộc loại thấp. Cũng nhờ đó mà chúng tôi được sang lây, vì ai cũng nghĩ cơ quan ăn nên làm ra lắm. Anh có một thú vui là tìm mua chó cúc. Nghe tin nhà ai có đàn chó mới đẻ là kiểu gì anh cũng tìm đến tận nơi để xem và hỏi mua, rồi cuối tháng lại mang về quê. Cái thú tao nhã đó không tốn kém lắm, nhưng lại được tiếng là phong lưu, cho nên phong độ của anh vẫn được duy trì mà không hề suy giảm. Có lẽ nhà nuôi nhiều chó lắm, hoặc mua tặng người khác nên anh mới có cái thú săn tìm chó đẹp như vậy.

     Mặt trăng mặt trời thường không ưa gì nhau, cho nên anh Phát cũng hay mâu thuẫn với tay quản lý công ty, cứ hễ người này có mặt thì người kia bỏ đi. Dạo nọ có anh tên là Vinh mới vào làm bảo vệ công ty, vì chân ướt chân ráo nên chưa hiểu sự tình gì cả. Không hiểu tay quản lý làm công tác tư tưởng thế nào mà anh ta đâm ra ghét anh Phát. Một lần anh Phát đang ngồi trong toilet, anh Vinh bảo vệ liền ra khóa trái cửa lại. Anh Phát giải quyết nhu cầu xong không mở cửa được, đấm thình thình cũng không có ai thưa, đành phải ngồi trong đó mà chịu cái nóng kinh hoàng của mùa hè gần một tiếng đồng hồ. Đến khi có người đi qua nhà vệ sinh, nghe tiếng anh kêu cứu thì mới nói cho mọi người biết. Lúc này anh Vinh mới mang chìa khóa ra mở. Khi cửa vừa mở, không nói không rằng, anh Phát xông vào thoi tới tấp mấy cú đấm vào mặt anh Vinh, khiến mặt anh này sưng vù.

     Chuyện ồn ào cả lên, thế là tay quản lý bắt hai người phải viết bản kiểm điểm. Nhìn nét chữ ngoằn ngoèo vì mới học hết lớp 6 của anh Vinh không ai nhịn được cười, trong đó có đoạn: “..Tôi vừa mở cửa nhà vệ sinh thì bị anh Phát  xông ra đấm liên tiếp 7 quả vào mặt…”. Còn anh Phát thì mặt đỏ tía tai, liên tục xòe hai bàn tay mũm mĩm, nhún vai phân bua với mọi người:

     - Nó khóa trái cửa lại, nhốt tôi trong toilet…

     Sau đó chúng tôi dàn hòa cho hai người, vì dù sao anh Vinh cũng mới vào công ty làm việc, chưa hiểu mô tê gì.

     Thế rồi dạo này người ta lại thấy anh Phát đột nhiên đổi kiểu tóc. Cái kiểu đầu lượn sóng như tài tử điện ảnh trước đây không còn nữa, thay vào đó là mái đầu húi cua.Trông chả khác gì mấy người giám đốc công ty Đài Loan, Hàn Quốc hay Nhật Bản đóng quanh đây vậy. Nhìn dáng điệu to béo hồng hào của anh, nhất là cái điệu đi khuỳnh khuỳnh mỗi khi bước xuống ô tô, có đoán anh là chủ tịch tập đoàn cũng không hề oan chút nào, chứ nói gì đến mấy chức giám đốc công ty này nọ. Đối với anh em chúng tôi, kiểu đầu nhẵn thín càng khiến anh xứng đáng với cái tên “Tượng Di Lặc” hơn.

     Cũng cần nhắc lại, ấy là công ty chúng tôi mới thành lập nên nhân sự còn chưa ổn định, người ta chỉ mới cử một người làm quản lý tạm thời. Tay quản lý này cũng về Hà Nội suốt, thi thoảng mới có mặt ở công ty. Vì chưa có chức danh cụ thể, nên mọi người tự bàn bạc với nhau mà giải quyết công việc, không phân biệt thấp cao gì cả.

      Một bữa mấy anh em chúng tôi tập trung bàn công việc như mọi khi. Chợt thấy ngoài hành lang có một anh chàng trẻ tuổi đang đứng rụt rè, trên tay cầm bộ hồ sơ giống như người đi xin việc. Có lẽ đây là lần đầu tiên đến cơ quan, cho nên anh ta có vẻ lạ lẫm lắm. Một lúc thì chúng tôi họp xong, bấy giờ anh chàng nọ mới mạnh dạn đi vào phòng họp mà nhìn quanh. Anh ta đang định hỏi gì đó thì chợt nghe tiếng quát của anh Phát vang lên:

     - Có chuyện gì đấy? Ai cho phép anh vào đây hả!

     Tiếng của anh lớn và sang sảng, khiến cho anh chàng kia giật mình mà đánh rơi quyển hồ sơ đang cầm trên tay. Sau khi định thần lại, anh ta ngượng ngùng cúi xuống nhặt hồ sơ lên. Thấy anh Phát ngồi chễm chệ trên ghế, tác phong lại bệ vệ uy nghiêm, anh đoán chắc là giám đốc, liền mon men lại gần, ấp úng thưa:

     - Dạ! Thưa anh!… em muốn trình bày… chút việc…

     Rồi anh ta đặt cái hồ sơ xin việc lên bàn. Nhìn thẳng vào mặt anh chàng tội nghiệp, anh Phát cất giọng sang sảng:

     - Đưa đây!

     Anh chàng kia lại được một phen giật mình. Không dám đặt hồ sơ lên bàn nữa, mà cầm cả hai tay để đưa cho anh Phát.

     Trong khi chờ anh Phát xem lướt qua những dòng ghi bên ngoài bộ hồ sơ, anh chàng xin việc kia vẫn đứng khúm núm mà chưa dám ngồi. Lúc sau anh Phát mới ngẩng mặt lên, hạ giọng:

     - Ngồi xuống đi!

     Bấy giờ anh chàng nọ mới dám khép nép ngồi xuống mép ghế, nhưng vẫn nhấp nhổm không yên.

     Anh Phát hỏi:

     - Xin vào đây làm việc hả? Học trường gì ra? Đã đi làm ở đâu chưa?...

     Chúng tôi im lặng đưa mắt cho nhau mà cố nhịn cười. Vì đang được chứng kiến vở kịch anh Phát đóng rất xuất sắc. Cho dù anh không phải là sếp, cũng không phụ trách công việc tuyển dụng nhân sự, nhiệm vụ của anh chỉ là lái xe chở hàng mà thôi. Có người định mở miệng nói, nhưng thấy anh chàng kia tin quá nên lại thôi. Đành bấm bụng để xem nốt vở kịch vậy.

     Anh kia lắp bắp nói những gì với anh Phát, chúng tôi nghe không rõ, nhưng nhìn nét mặt thì biết anh ta đang run lắm. Sau khi trình bày xong, anh khúm núm cầm bao thuốc lá bằng hai tay giơ về phía anh Phát:

     - Dạ! Mời giám đốc hút thuốc…

     Lúc này có người trong đám chúng tôi suýt bật cười ra thành tiếng. Không khách sáo, anh Phát rút một điếu rồi châm lửa hút. Thấy thái độ tự nhiên của “giám đốc”, anh chàng xin việc đã bớt run, lấm lét nhìn anh mà chờ đợi và hy vọng.

     Thời gian chậm chạp trôi, chúng tôi nghe rõ cả tiếng lạch cạch của chiếc kim đồng hồ treo tường đang nhích dần. Tất cả cùng nín thở để theo dõi, nhưng có lẽ hồi hộp nhất lúc này là anh chàng xin việc kia. Quả là mấy phút mà dài hơn cả một thế kỷ trôi qua vậy.

     Đang xem hồ sơ, đột nhiên anh Phát ngẩng lên nhìn anh kia, rồi nói:

     - Nói thật để anh khỏi đợi nhé! Tôi không phải là giám đốc đâu. Nếu anh cần nạp hồ sơ xin việc thì tìm đến phòng tuyển sinh. Cứ đi hết dãy hành lang này rồi lên tầng hai, ở đó có tấm bảng đề…