Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Nhận Họ

   
      Xưa nay dòng họ Mạnh Thường vùng Yên Châu vẫn bị thiên hạ cho là lạc loài mất gốc. Điều này khiến những người trong dòng họ cay đắng và phẫn uất lắm. Trưởng tộc Mạnh Thường Đức - vẫn quen gọi là Mạnh Đức - trăn trở nhiều hơn cả, vì ông chính là người đại diện. Mỗi lần họp làng, mấy thủ chỉ trong vùng thường chê họ Mạnh là con hoang, cầu bất cầu bơ, ăn nhờ ở đậu. Trong khi những dòng họ khác như Phạm, Lê, Hoàng, Nguyễn… thì gốc gác hẳn hoi và có công lao khai phá vùng đất này. Những lúc như vậy, trưởng tộc Mạnh Đức như  xát muối trong lòng, chỉ muốn đất dưới chân tự dưng nứt toác ra để mà độn thổ đi cho rồi. Nhưng rồi ông cố nhịn nhục, vì ngẫm ra thì người ta nói cũng phải. Họ hàng mình đông đúc như ngày hôm nay, cũng phải có tổ tiên nguồn cội chứ, vì rằng:

Cây có gốc mới nẩy cành xanh ngọn
Nước có nguồn mới bể rộng sông sâu.

     Rồi ông quyết bạch hóa vấn đề gốc gác để mà thuyết phục thiên hạ, đồng thời hóa giải tiếng oan cho dòng họ mình.

Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

Hiệp Sĩ thời đại


      Tiếng chim chuyền cành hót líu lo, khiến cho khu vườn yên ắng như bừng tỉnh. Mùi cỏ dại ngai ngái xông lên trong hơi sương ẩm ướt. Dưới gốc cây bưởi trổ hoa chúm chím, đàn gà con đang lích rích bới tìm thức ăn và chơi đùa.

     Lúc này chú Thanh ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn những đóa mẫu đơn mới nở ngoài vườn với vẻ thích thú. Chủ nhân tay nâng chén rượu, lim dim đôi mắt mà khẽ ngâm bài thơ “Uống rượu ngắm hoa Mẫu đơn” của Lý Bạch:

                       “Hôm nay uống rượu ngắm hoa
                       Cạn đôi ba chén gọi là mua vui
                      Chỉ e hoa nói nên lời
                      Em không phải nở cho người già nua”.

     Ngâm xong, chú nhấp thêm ngụm rượu, rồi vỗ đùi đánh bạch một cái mà nức nở khen rằng:

     - Giỏi thay cho Lý Bạch! Thật xứng là tiên thơ lắm ru!…

     Âm thanh phát ra từ cú vỗ đùi của chủ nhân khiến cho lũ gà con giật mình mà chạy toán loạn một lúc. Chúng ngơ ngác nhìn nhau, rồi lại tiếp tục đào bới gốc cây như cũ, vì đối với chúng thì tiên thơ Lý Bạch là ai cũng chẳng quan hệ gì cả. Nắng đã bắt đầu nhẹ nhàng lan tỏa trên mặt đất, thật là một buổi sáng yên bình.

Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014

Tự do Tôn Giáo xưa và nay

     
     Tôn giáo vốn là niềm tin của con người vào các giá trị siêu nhiên, cũng như những đạo lý, lễ nghi liên quan đến niềm tin đó. Về phương diện lý luận, chúng ta coi tôi giáo như một hệ thống quan điểm tư tưởng triết học. Lịch sử tôn giáo luôn thăng trầm bởi các chế độ chính trị. Nhưng xưa nay, tôn giáo không chỉ xuất thế, mà còn nhập thế để cứu đời vậy. Theo dòng thời gian, chúng ta sẽ thấy được điều đó.

     Cuối đời Đông Hán bên Trung Quốc, triều đình đã trở nên thối nát và suy vong. Dân tình đói khổ, chư hầu nổi lên khắp nơi, mở đầu là cuộc khởi nghĩa Khăn Vàng làm rung chuyển đất nước. Các lãnh tụ Khăn Vàng cũng đồng thời là tín đồ của Đạo Lão (Một Tôn giáo lớn).  Cuộc khởi nghĩa bị dập tắt, các chư hầu khác cũng lần lượt bị Tào Tháo đánh bại, cuối cùng dẫn đến cục diện Tam Quốc kéo dài 60 năm (220 – 280). Ba nước đó là: Ngụy (Do Tào Tháo mượn danh Thiên Tử để sai khiến chư hầu), Thục (Do Lưu Bị đứng đầu), Ngô (Do Tôn Quyền làm chủ).  Nước Ngô (Đông Ngô) vốn trước đây do Tôn Kiên khai phá đất đai và dựng nghiệp. Kế đó con trai của ông là Tôn Sách nối chí cha mà lập quốc an bang. Một lần Tôn Sách cùng các tướng đi trên đường, thấy một đạo sĩ ngồi trên kiệu đi đến đâu thì được dân chúng quỳ lạy tới đó. Đạo sĩ này vốn hay chữa bệnh cứu người, nên được người dân tôn sùng như thánh. Tôn Sách thấy mình là chủ Đông Ngô mà lại không được dân chúng coi trọng như vậy, liền nổi giận mà giết chết đạo sĩ. Lúc đó Tôn Sách đang bị thương, sau khi giết đạo sĩ rồi vết thương tự dưng tái phát mà mê man bất tỉnh. Tôn Sách biết mình không qua khỏi, trước khi chết truyền ngôi lại cho em trai là Tôn Quyền lúc đó còn nhỏ.

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

Lối cũ vàng Thu

Con đường có lá thu rơi                                                          
Mong manh còn lại khoảng trời không em
Cảnh như tranh vẽ bên thềm
Vàng tươi khoe sắc êm đềm trong sương

Hàng cây vẫn đứng bên đường
Tả tơi lá rụng như dường năm xưa
Em tôi nhí nhảnh vui đùa
Tay thon nhặt lá gom mùa thu sang

Hanh heo trời đất xốn xang
Hiu hiu gió thổi lá vàng tung bay
Anh yêu này hỡi có hay
Tình ta như lá một ngày tàn phai?

Lặng nhìn mái tóc em dài
Dịu dàng anh đọc một vài câu thơ
Tình yêu dẫu mãi đợi chờ
Thời gian kia có bao giờ ngừng trôi?

Thu xưa dạo bước bên người
Mà nay hình bóng một đời cách xa
Hỡi em có biết chăng là?
Còn đây lối cũ đôi ta tự tình.

Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014

Lang thang du ký

     
     Như cơn gió vẩn vơ, chợt đến rồi chợt đi, mới cảm nhận được cái thú vị mà nhiều khi tưởng chừng khuất chìm trong cuộc sống. Vì rằng, những ý nghĩ rành rọt và khuôn sáo thường khó mà trở thành văn chương thi phú, cứ phải để cho tư tưởng thả lỏng thì ta mới nhìn thấy vẻ đẹp do thiên nhiên và cuộc sống ban tặng. Những không gian mới lạ, những phong cảnh hữu tình đột nhiên xuất hiện trước mắt khiến ta ngỡ ngàng. Tâm trạng ngạc nhiên xen lẫn chút tò mò làm cho tâm trí người ta như trẻ lại, hồn nhiên cùng cảnh vật.

     Lang thang trên những nẻo đường, góc phố mà ngắm nhìn cuộc sống, nó giống như một nhiếp ảnh gia hay nhà ngôn ngữ học đi tìm cảm hứng cho mình vậy. Họ hòa nhập để cảm nhận, vòng vo nắm bắt bằng những hình ảnh hay ngôn từ văn chương tâm đắc. Bởi vậy mà cái cách yêu cuộc sống của họ cũng khác với người thường, không cãi cọ bon chen, mà ngắm nhìn từ xa để suy tư cảm nhận. Lang thang không chủ đích, nhưng cái hồn của cuộc sống lại được nắm bắt và thấu hiểu hơn bao giờ hết vậy.

Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

Tự mâu thuẫn

     
     Những cuộc cách mạng tự phát, những ý thức hệ nửa vời luôn mang lại bi kịch cho xã hội. Vì ngoài những đổ vỡ và mất mát mà nó gây ra, thì việc đi lại vết xe đổ của quá khứ là điều không tránh khỏi. Do họ chưa ý thức được những giá trị tranh đấu, cũng như chế độ nhà nước sẽ xây dựng trong tương lai. Thành ra chính những kẻ nhân danh cách mạng lại trở thành phản cách mạng. Những lý tưởng tranh đấu lúc này đã trở nên vô nghĩa, và chính họ lại trở thành kẻ phản bội nhân dân mình. Thay vì tiến bộ và hạnh phúc, họ lại tạo nên một chế độ còn phản động hơn xưa.

     Dĩ nhiên là một chế độ như vậy sẽ bị nhân dân oán hận, vì sự hy sinh của họ đã trở nên vô ích. Không có gì bi kịch hơn, khi chính những kẻ đấu tranh lật đổ ách thống trị lại trở thành kẻ thống trị hà khắc không kém.

     Có câu chuyện kể rằng: