Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

Mối tình Sơn Nữ

 
        Phong bước vào cửa hàng bán đồ lưu niệm để tìm mua xấp giấy in. Gian hàng khá rộng và ngăn nắp, với những chiếc tủ kính trong suốt được sắp đặt khéo léo. Trong đó bày bán đủ thứ quà lưu niệm, những lẵng hoa nhựa đủ màu sắc, một ít đồ văn phòng phẩm. Trên tường còn treo các đồ thủ công mỹ nghệ để bán cho khách du lịch. Quán lúc này vắng, nên hai cô bán hàng xinh đẹp đang lúi húi dọn dẹp.

     Thấy Phong ngơ ngác kiếm tìm, một cô bước đến gần, cất giọng nhẹ nhàng:

     - Chào anh! Anh muốn mua gì ạ?...

     - Cô cho tập giấy in A4.

     Cô gái mỉm cười rồi cúi xuống cái ngăn bên cạnh, kéo cánh tủ kính và lấy ra một xấp giấy khổ A4 loại tốt, trắng tinh. Phong để ý thấy cô khá xinh đẹp, thân hình trắng trẻo cao ráo, lại có nụ cười duyên dáng nữa, khiến cho người ta dễ cảm tình.


      Vừa trả tiền, anh vừa hỏi:

     - Hai cô là người trong thị trấn?

     Cô gái e lệ:

     - Dạ! Quê chúng em ở xa, cách đây những 70 cây số kia. Đây là gian hàng của bác, em và cô bạn trông coi hộ.

     - Vậy hằng ngày các cô ở lại đây sao?...

     - Vâng! Lâu lâu chúng em mới về nhà.

     Thấy cô bán hàng cũng là người dễ bắt chuyện, Phong đứng trò chuyện một lúc, được biết cô là Thu Hương, còn người bạn tên Mai. Cả hai cô còn trẻ, chừng mới ngoài hai mươi tuổi, người nào cũng hiền lành dễ thương. Thật là một cuộc gặp gỡ dễ chịu. Vì đang sửa dở chiếc máy in ở nhà, anh vội vàng chào họ rồi ra về. Thu Hương cảm ơn anh và dặn với theo:

     - Khi cần mua gì, mời anh lại ghé cửa hàng chúng em nhé!...

     Những ngày sau đó, có phải vì cái duyên người bán mà Phong thường ghé cửa hàng của hai cô gái để mua những thứ cần thiết, tiện thể nói dăm ba câu chuyện. Anh để ý đến Thu Hương, vì cho rằng cô dịu dàng hiền thục và có một tâm hồn đẹp. Từ đó ba người trở thành bạn bè thân thiết. Hai cô gái cũng nhiều lần đến nhà anh chơi, họ tươi trẻ, nói chuyện nhí nhảnh khiến cho không khí vui nhộn hẳn lên.

     Phong tốt nghiệp đại học ở Hà Nội, và mới về quê một năm nay. Trong nhà chỉ còn hai bố mẹ, các anh chị thì đã có gia đình và công tác xa. Từng  đi làm vài nơi, nhưng vì công việc không phù hợp nên Phong xin nghỉ. Anh cảm thấy cái xã hội mình đang sống có quá nhiều bất ổn và nghịch lý, nó không giống những gì bản thân từng suy nghĩ khi còn ngồi trên giảng đường. Băn khoăn và chán chường với thời cuộc, anh thường dành thời gian để nghiên cứu và viết sách.

     Rồi mối quan hệ giữa Phong và Hương trở nên thắm thiết, dường như họ đã yêu nhau. Hương thường kể cho Phong nghe về miền quê của mình, nơi mà núi đồi che khuất, chứ không được ngắm nhìn biển rộng ngút tầm mắt như ở đây. Với Phong, một tình yêu lúc này có lẽ cũng khỏa lấp đi những muộn phiền thế cuộc và phù hợp với tâm trạng. Tình yêu đôi khi vẫn đến với người ta một cách ngẫu nhiên và tình cờ như vậy. Thị trấn quê anh vốn bé nhỏ yên bình, hằng năm chỉ nhộn nhịp vài tháng mùa hè, khi có du khách đến tắm biển và vãn cảnh. Thiên nhiên ban tặng cho nơi đây một bãi biển thơ mộng, với những rặng phi lao xanh mướt. Khung cảnh đó thu hút người dân thành phố bởi cái vẻ tự nhiên vốn có.

o0o

     Mai đang lúi húi quét dọn, thoáng thấy Phong xuất hiện, cô đã nói ngay:

     - Đang có người nhớ anh Phong đó!...

     Rồi cô đánh mắt sang phía Hương lúc này đang đỏ mặt lên vì e thẹn. Hiểu ý hai người, Mai lại làm bộ dấm dẳng:

     - Ưu tiên cho hai người đi chơi một lúc đó. Tôi chịu thiệt thòi trông hàng cho!...

     Phong và Hương cùng đi bộ ra bãi biển. Mùa đông lạnh lẽo không có du khách, bãi biển vì thế mà trở nên vắng vẻ. Những dịch vụ cho thuê phao và đồ tắm đều không hoạt động. Các quán hải sản nửa mở, nửa khép im lìm. Mấy người bán hàng thì ngồi tùm hum trong bộ áo khoác, thờ ơ và uể oải. Có lẽ họ chú tâm nói chuyện phiếm hơn là bán hàng, vì thi thoảng mới có một vài thực khách ghé vào.

      Đôi tình nhân nắm tay nhau đi về phía những rặng phi lao mọc lan ra biển. Biển mùa đông, sương mù giăng giăng. Xa xa, mấy hòn đảo nhấp nhô bồng bềnh trong sương. Họ im lặng đứng nhìn những đợt sóng vỗ bờ miên man, như muốn tình yêu của mình bay cao, bay xa như cánh chim biển.

      Chợt Hương ngước nhìn Phong, thầm thì:

     - Những con thuyền ngoài khơi đẹp quá! Biển thật bao la anh nhỉ?...

     Phong ôm người yêu vào lòng:

     - Đại dương mênh mông em ạ! Giới hạn của nó là những vùng đất và xứ sở, nơi có những con người đang sống và yêu nhau như chúng ta bây giờ!

      Tiếng sóng vỗ bờ như muôn ngàn âm thanh rào rạt, gió thổi vi vu vào rặng phi lao xanh thẳm. Hai người đứng nép vào nhau, ánh mắt hướng về xa xăm. Mùa đông lạnh lẽo, nhưng họ đã có tình yêu sưởi ấm, biển mênh mông nhưng đã có hai người.

     Còn độ một tuần nữa thì đến tết nguyên đán. Ngoài đường, người đi kẻ về đã bắt đầu nhộn nhịp. Những chậu quất và hoa tết được bày bán lác đác. Phong chạy xe một quãng để xem không khí thị trấn những ngày giáp tết, rồi ghé qua cửa hàng lưu niệm. Lúc này đang đông khách, hai cô gái tất bật bán hàng, bàn tay thon thoăn thoắt gói quà lưu niệm. Phong đứng vào trong quầy để phụ giúp hai người. Một lúc thì khách đã vãn, họ mới tạm được rảnh tay đôi chút.

     Vừa sắp xếp mấy món hàng vào chỗ cũ, Mai vừa nói bâng quơ:

     - Mọi năm thì chừng này còn ít khách, năm nay như vậy là có không khí tết sớm.

     Hương gật gật đầu ra vẻ đồng tình. Mai lại nhìn Phong, tò mò:

     - Em nghe nói anh viết sách, anh hay viết những gì vậy?

     Thấy Hương cũng tỏ vẻ quan tâm, Phong khoát tay trả lời:

     - Anh viết về cuộc sống, tình yêu và con người. Nói chung là những vấn đề mà anh quan tâm. Mục đích là khiến cho xã hội ngày một tốt đẹp hơn!…

     Hai cô gái nhìn nhau cười, tỏ vẻ thán phục. Rồi Hương nũng nịu:

     - Hôm nào bọn em nghỉ tết, anh Phong về quê chúng em chơi cho biết nhà nha?...

     Phong lưỡng lự:

     - Anh cũng muốn vậy lắm, chỉ sợ gần tết quá rồi! Vậy khi nào hai người nghỉ tết?

     Mai nhanh nhảu:

     - Ngày kia chúng em về rồi. Anh đi chơi vài hôm rồi về nhà ăn tết vẫn kịp mà!...

o0o

      Những chuyến xe khách cuối năm thường đông và chen chúc. Người ta tranh thủ mang theo đồ đạc cồng kềnh, vì vậy mà tạo nên cái không khí bộn bề hỗn độn. Có người về xuôi chơi, thấy gà rẻ thì mua luôn cả lồng về quê ăn tết. Lắm người cầm cành đào trên tay, rồi Va li, túi xách lỉnh kỉnh. Phong xách hộ đồ đạc cho Hương và Mai để họ đón chuyến xe chạy qua gần nhà. Lúc bắt được xe, cũng phải loay hoay một lúc mới ổn định được chỗ ngồi vì đông người. Ngồi trên xe, Phong thở phào nhẹ nhõm vì đã thực hiện được lời hứa về quê cùng với hai cô gái.

     Bản làng của Hương và Mai nằm sâu trong núi, phải cách đường quốc lộ chừng mười mấy cây số đường rừng. Ở đây, nhà cửa cheo leo trên sườn đồi, xen lẫn cây cối xanh tốt. Vốn là người yêu thiên nhiên, Phong cảm thấy thích thú với phong cảnh nơi này. Tuy đã nghe Hương kể, nhưng anh cũng không khỏi bỡ ngỡ trước môi trường mới lạ. Nếu như biển mênh mông vô tận, thì núi rừng gợi cho ta cái vẻ hùng vĩ bao la, như đang lạc vào một thế giới bí ẩn, cần được khám phá. Nào là cỏ cây hoa trái, nào thú vật chim muông, và có cả hang động sâu thẳm nữa.

     Họ đi men theo con dốc thoai thoải, hai bên thấp thoáng những ngôi nhà sàn với lũ trẻ con đang chơi đùa. Một lúc thì đến nhà Hương, ngôi nhà khá rộng tọa lạc giữa khung cảnh thiên nhiên, trước thềm có một cây đào đang ra hoa rất đẹp. Hương giới thiệu Phong với mọi người, chào hỏi xong họ mời anh vào nhà. Lát sau Mai lại kéo Phong và Hương sang nhà cô chơi cho biết. Nhà Mai ở ngay phía sau, nếu gọi như dưới xuôi thì là hàng xóm láng giềng. Phong tự nhủ, hai cô trở thành bạn thân thiết cũng phải, có lẽ họ đã lớn lên cùng nhau và chia sẻ mọi buồn vui nơi chốn này.
     
     Chơi nhà Mai một lúc, Hương rủ Phong ra chợ mua thức ăn, trước khi đi cô còn dặn Mai chút nữa ghé sang. Họ đi bộ vì chợ cũng gần, nhưng đường dốc nên Phong không quen, lắm lúc trượt chân suýt ngã khiến cho Hương phải hốt hoảng nắm lấy tay anh kéo lại rồi cười ngặt ngẽo. Phong đùa với Hương rằng, giờ thì anh đã hiểu vì sao người miền núi có sức khỏe tốt, vì chỉ cần đi bộ như thế này cũng đã có công dụng nhiều hơn tập thể dục rồi. Phiên chợ chiều miền núi họp nơi chân đồi, người ta bày bán những thức đơn sơ và rau quả. Hương trao đổi với mấy người bán hàng bằng tiếng dân tộc, khiến Phong ngơ ngác mà không hiểu gì cả. Mọi người chỉ tay vào Phong mà hỏi Hương gì đó, cô thì chỉ mỉm cười e thẹn.

     Khi hai người đi chợ về đã thấy Mai đợi ở nhà. Họ quây quần nấu ăn bên bếp lửa và trò chuyện rất vui. Bếp ở đây được đặt chính giữa một gian nhà rộng, mọi công việc chuẩn bị đều tập trung quanh đó, vì thế mà tạo nên một không khí ấm cúng lắm. Bố Hương thì ngồi ở chiếc bàn gian ngoài uống nước, ông vừa hút thuốc bằng cái tẩu lớn, vừa suy tư, mặc kệ cho lũ trẻ vui đùa. Anh trai Hương đã lấy vợ và ở trong nhà, vì vậy mà chị dâu cũng giúp họ nấu ăn. Trong lúc nói chuyện, thi thoảng họ lại trao đổi với nhau bằng tiếng dân tộc quen thuộc. Họ đều biết tiếng kinh, nhưng tiếng mẹ đẻ thì nói từ khi lọt lòng mẹ, vì vậy mà ngôn ngữ và bản sắc dân tộc vẫn được duy trì như một bổn phận và niềm tự hào. Những lúc này Hương lại quay sang nhìn Phong, hỏi một cách tinh nghịch:

     - Anh có hiểu chúng em nói gì không?

     Phong lắc đầu bất lực, còn Hương thì ra chiều đắc ý lắm, vì đã cho anh chàng người yêu của mình ra rìa một cách dễ thương nhất. Biết Phong là người ưa tìm hiểu, hai cô gái kể cho anh nghe những câu chuyện và phong tục nơi đây, khiến cho anh luôn cảm thấy ngạc nhiên thi vị.

     Khi mọi người nấu nướng xong, họ dọn cơm ra. Lúc này Phong lại được một phen ngỡ ngàng nữa. Ấy là cơm được dọn ra hai mâm, một mâm thì có Phong, bố và anh trai Hương, còn mâm kia chỉ toàn là con gái. Anh muốn mời mọi người ngồi ăn chung thì Hương véo tai anh nói nhỏ:

     - Ở đây có tục lệ nam nữ ngồi ăn riêng anh ạ!...

     Phong gật đầu chợt hiểu, rồi vì nhập gia tùy tục, anh mời bố và anh trai Hương cùng nâng ly để chúc mừng sức khỏe họ.

     Sáng hôm sau, mọi người đều lục tục đi làm, chỉ còn Hương và Phong ở nhà. Hương cho anh biết rằng, ở đây chỉ ăn tết nguyên đán có một ngày, nên mọi người vẫn đi làm bình thường. Dân tộc cô có tết riêng, khi đó thì ăn to lắm, giống như tết dưới xuôi vậy.

     Giữa khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp, Hương và Phong cùng nhau ngồi dưới gốc cây Đào để ngắm nhìn bản làng buổi sáng. Dưới kia là những ngọn đồi thoai thoải, những mái nhà sàn nhấp nhô trong làn khói biếc. Từ đây nhìn xuống, cũng có thể thấy con đường chạy qua bản, quanh co uốn khúc như con trăn khổng lồ trong thần thoại. Phong cảnh miền sơn cước thực đẹp và hữu tình. Rồi với tình cảm nồng cháy của những người đang yêu, họ ôm hôn nhau say đắm.

     Dưới gốc cây Đào đang nở hoa tươi thắm, hai người đắm chìm trong tình yêu. Với họ, mùa xuân đã sớm qua đây với tất cả vẻ xinh tươi và ý nhị nhất.