Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015

Từ Thành Cổ Loa tới Đền Cuông

     
     Hồi còn ở Hà Nội, một lần anh bạn thân đưa tôi đi thăm thành Cổ Loa, với tinh thần tưởng nhớ đến bậc tiền nhân đã có công dựng nước và giữ nước. Cổ Loa có nhiều cái để thu hút người ta, đó là một tòa thành của nghệ thuật quân sự, và sau cùng là truyền thuyết “Mỵ Châu – Trọng Thủy” bất hủ. Thành Cổ Loa nằm ở vị trí bây giờ thuộc xã Cổ Loa, huyện Đông Anh, thành phố Hà Nội. Hơn 2300 năm trước, đây vốn là kinh đô sầm uất của người Âu Lạc, là một thành trì có lối kiến trúc độc đáo và vững chãi.

     Sau khi triều đại của 18 đời vua Hùng kết thúc, Thục Phán An Dương Vương lên ngôi và dời đô từ Phong Châu về Cổ Loa. Tại đây ông cho xây dựng thành Cổ Loa, mà về sau rất nổi tiếng.

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

Những vần thơ tuổi học trò

HƯƠNG HỌC TRÒ

Mỗi mùa phượng nở rực hồng                                                
Bằng lăng tím biếc trổ bông cuối trường
Lại thầm mong nhớ người thương
Gọi loài hoa ấy là hương học trò
                          (Tháng 6 năm 1994)


THỜI XA VẮNG

Màu phượng đỏ, bằng lăng tím biếc
Đã qua rồi nuối tiếc không em?
Nhớ về kỷ niệm dịu êm
Của thời xa vắng mênh mang tuổi hồng.
                                     (Mùa hè 1994)

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2015

Linh Địa dậy sóng

   
Tác giả tại Linh địa Trại Gáo
     Trại Gáo là một trong ba giáo họ của giáo xứ Mỹ Yên - giáo phận Vinh, tọa lạc trên một vùng đất yên bình thuộc xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An. Tại đây có khoảng hơn ngàn giáo dân sinh sống, một nơi được coi là linh địa Công Giáo. Theo quốc lộ 1, từ ngã ba Quán Hành rẽ vào khoảng 7 cây số thì chúng ta sẽ đến được linh địa Trại Gáo. Nơi đây được gần xa biết đến bởi có đền Thánh Antôn, trung tâm hành hương nổi tiếng của giáo phận. Mỗi dịp lễ giáng sinh về, người ta lại chứng kiến ngôi thánh đường lộng lẫy trong đêm, với cây thông noel cao kỷ lục Việt Nam.

     Dân gian tương truyền rằng:

     “Khoảng giữa thể kỷ 19, vùng đất Trại Gáo là trang trại của Nhà Chung, dùng để trồng lúa và chăn nuôi gia súc. Cách Đền Thánh Antôn hiện nay hơn 1 cây số về hướng đông bắc, Nhà Chung có một kho chứa lúa. Vì thế, lúc đầu gọi nơi đây là “Trại Gạo”. Cùng  với thời gian, tiếng địa phương đọc trệch dần thành “Trại Gáo”. Vì thế mà hình thành tên gọi ngày nay của linh địa.

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015

Mù, Câm, Điếc

     
     Người ta nói lãnh đạo Việt Nam hiện nay chỉ có ba người, đó là: Mù, Câm, Điếc. Mù vì họ không nhìn thấy dân tình đói khổ, xã hội bất công. Câm vì họ không bao giờ trả lời những câu hỏi sự thật của dân. Điếc vì họ không nghe dân nói. Ba ông này cùng nhau dẫn dắt đất nước, thành ra 90 triệu đồng bào cũng bị thiểu năng trí tuệ cả. Những ai mà sáng mắt, thính tai, hoặc nói rõ ràng hơn họ một chút thì lập tức bị đàn áp và bỏ tù ngay. Vì đèn kia nào sáng hơn trăng bao giờ?

     Xã hội bình thường vốn cơ quan nào chức năng nấy, ai giữ chức vụ gì thì thực thi nhiệm vụ đó. Như vậy mọi thứ mới có khuôn khổ, người dân cũng dựa vào đó mà kiểm tra và giám sát được. Nhưng ở đây, ba ông này đảm nhiệm chức năng lẫn lộn, vì thế mà không ai biết đường nào mà lần. Tình thế đó rất có lợi cho họ, vì chẳng ông nào phải chịu trách nhiệm trước dân, nhưng lại hưởng chung một niềm vinh quang thắng lợi. Cái thiệt thòi, khổ sở thì đều đổ hết lên đầu nhân dân cả.