Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2015

Phụng sự Nhân Dân

     
     Nhân dân là cội nguồn của mọi quyền lực, là nền tảng để hình thành nên nhà nước. Xã hội dân chủ, nhà nước không có mục tiêu nào khác ngoài phụng sự tổ quốc và nhân dân. Do đó mà chính phủ phải bảo vệ và phục vụ lợi ích của con người. Các đảng phái đại diện cho nhà nước để cầm quyền, suy ra cũng có trách nhiệm như vậy.

     Khi một đảng nào đó được tín nhiệm mà giao cho quyền quản lý đất nước (thắng cử), có nghĩa là họ đã đặt bút ký vào một bản hợp đồng với nhân dân mình. Trong đó có những điều khoản quy định quyền và nghĩa vụ, họ phải chịu trách nhiệm trước luật pháp và người dân về những việc mình làm, phải hoàn thành công việc được giao, bị xử phạt khi vi phạm hợp đồng. Người giám sát và chế tài mọi hoạt động nhà nước cũng chính là nhân dân, điều đó được thực hiện thông qua hệ thống cơ quan quyền lực đại diện. Hệ thống đó bao gồm: Quốc Hội, Tòa án, các tổ chức xã hội dân sự, cơ quan truyền thông độc lập…; có thể nói, mọi quyền lực nhà nước đều nằm trong tay nhân dân, các đảng phái chỉ có nghĩa vụ thực hiện công việc do người dân giao phó mà thôi.

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2015

Bảo Lâm cổ Tự

     
Cổng chùa Bảo Lâm (Hình: Minh Văn)
     Chốn phật đường thanh cao vắng vẻ, người tu hành ẩn dật tĩnh tâm. Bởi có suy tư như vậy, nên tôi vẫn dành nhiều thiện cảm cho những ngôi chùa yên tĩnh khiêm nhường hơn là nơi nguy nga, tráng lệ. Vì sự tĩnh lặng và thiền định mới là cái triết lý sâu xa của nhà phật. Với tâm thức đó, tôi tìm đến ngôi chùa Bảo Lâm, vốn có lịch sử ngàn năm tuổi, lại ở ngay trên chính quê hương mình.

     Đây là một ngôi chùa cổ, thuộc xã Hoa Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Chùa chỉ cách tỉnh lộ 538 độ mấy trăm mét, nhưng vì cái sự ẩn diệu của nó mà xưa nay ít người biết đến. Một phần cũng do bị làn sóng “cách mạng văn hóa” càn quét mấy chục năm trước đây, khi đó chùa chiền được liệt vào hàng mê tín dị đoan, vì vậy mà bị bỏ hoang và chìm vào quên lãng. Bây giờ người ta mới thấy cái phi lý của việc đả phá và kỳ thị tôn giáo, ngôi chùa mới được phục hồi trở lại. Cho thấy tôn giáo cũng như các giá trị văn hóa khác luôn có sức sống trường cửu, vượt qua mọi thăng trầm lịch sử.

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

Nghề làm Bánh Mướt

     
Bánh Mướt
     Dân gian vốn Bách nghệ đa năng, nghề nào cũng hay cũng đẹp cả. Bởi vì nó xuất phát từ lối sống cha ông và thấm đẫm hồn dân tộc. Từ xưa tới nay, nghề cổ truyền vẫn luôn gắn bó với đời sống cộng đồng, làm giàu thêm cho nét đẹp quê hương.

     Ở xứ Nghệ quê tôi, người dân vẫn quen gọi bánh cuốn là bánh mướt. Bánh được làm bằng gạo tẻ, ngâm nước trong mấy tiếng đồng hồ rồi xay nhuyễn. Sau đó thì lắng bột cho mịn rồi đem tráng. Trên bếp người ta đặt liên hoàn một lúc 2 đến 3 nồi tráng bánh tùy theo nhu cầu, mỗi nồi như vậy có nhiều nước bên trong, miệng nồi lại được bọc kỹ bằng tấm vải màn trắng. Khi nước đã sôi, người làm bánh sẽ múc một muỗng bột rồi tráng đều lên trên tấm vải. Hơi nước bốc lên sẽ làm cho bánh chín. Lúc bánh chín thì dùng một chiếc đũa lấy ra rồi trãi lên cái mẹt, lại đổ bột vào tráng, cứ như thế mà xoay vòng một lượt. Đợi ít phút, miếng bánh đã nguội và dẻo, người ta mới cuốn lại rồi rắc lên một lớp hành phi với dầu mỡ. Như vậy là công đoạn làm bánh đã được hoàn tất. Tuy có vẻ giản đơn, nhưng để làm được bánh dẻo và ngon, đòi hỏi người ta phải có kinh nghiệm và bí quyết riêng.

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Thời Đại Bịp

     
     Lịch sử Việt Nam đã và đang tồn tại một thời đại như vậy, điều mà chúng ta gọi là: Thời Đại Bịp. Mới hay rằng, thế gian này chuyện ngược đời đến mấy cũng có thể xẩy ra, sự thể đã 70 năm nay rồi. Có thể nói, dân ta đã chịu đựng nổi bất công nhiều như sao trên trời, dân tộc ta phải hứng chịu một cơn đại hồng thủy phá hủy văn hóa ngàn năm.

     Nhà nước hiện nay nói rằng, họ đang xây dựng sự nghiệp “Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Thực tế thì như thế nào?

     Họ (nhà nước) lấy của dân 10 đồng, rồi lại chia cho dân 2 đồng. Sau đó hệ thống truyền thông làm rùm beng lên, cho đó là công lao trời biển của đảng. Người dân cho dù nhìn thấy bất công, có phát hiện ra trò bịp thì cũng đành phải im lặng. Đảng sẽ giành một thái độ trìu mến cho những người biết sợ và phục tùng, và đàn áp bất cứ ai dám phản đối. Lâu dần xã hội hình thành một thói quen ứng xử: Nếu người dân chịu để cho đảng bóc lột và lừa dối thì mới được đảng tôn trọng.