Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Những người tù trở về

   
Nguyễn Văn Oai ngày mãn hạn tù
     Tôi gặp những nhân vật của mình hôm 19 tháng 8 năm 2015 tại huyện lúa Yên Thành, họ tập trung về đây để chuẩn bị đi đón người đồng đội là tù nhân lương tâm Thái Văn Dung vừa mãn án. Một Nguyễn Văn Oai cao lớn với nước da rám nắng, Paulus Lê Sơn trắng trẻo thư sinh, Chu Mạnh Sơn kiên cường lãng tử. Tất cả đều phảng phất dáng dấp của những anh hùng nghĩa sĩ. Chưa có ai trong số đó lập gia đình, những nụ cười trẻ trung như gieo vào lòng người ta niềm lạc quan tin tưởng đối với tương lai tốt đẹp của đất nước.

     Chúng tôi ngồi trò chuyện tại quán cà phê, trao đổi với nhau về dân chủ, trong không khí thân tình của những người anh em. Paulus Lê Sơn luôn nói cười, cặp kính trắng lấp loáng lanh lợi. Nhìn cái dáng vẻ của cậu, tôi thầm nghĩ “Tại sao người ta lại bắt giam một sinh viên hiền lành như vậy với tội danh âm mưu lật đổ chính quyền nhỉ?”.

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015

Trước sau toàn thắng ắt về ta

   
     Tôn Tẫn vốn người nước Tề, là một nhà quân sự lỗi lạc thời Chiến Quốc. Tương truyền, ông là cháu đích tôn của Tôn Tử, tác giả cuốn “Binh pháp Tôn Tử” nổi tiếng. Thời đó có một dị nhân tu luyện trong núi, gọi là Quỷ Cốc Tử. Người này tài năng xuất chúng, nhưng ghét chốn quan trường nên vào ở ẩn trong hang núi và dạy học. Những người được Quỷ Cốc Tử nhận làm đồ đệ rất hiếm, nhưng khi đã xuống núi thì ai cũng có tài làm khuấy đảo thiên hạ, trong số đó có Tôn Tẫn và Bàng Quyên. Người ta cho rằng, Tôn Tẫn là người được thầy Quỷ Cốc truyền cho cuốn “Binh pháp Tôn Tử” của ông nội mình.

     Bàng Quyên cũng là người tài năng, nhưng tính cách nhỏ nhen, ham mê phú quý. Quyên làm tướng nước Ngụy, hắn ghen ghét với tài học của Tôn Tẫn nên đã bày trò vu khống khiến ông bị tội chặt hai chân. Tôn Tẫn không đi lại được, trở thành phế nhân, giấc mộng chinh chiến sa trường vậy là tan theo mây khói. Có thể coi đây là niềm đau khổ lớn nhất đối với một người có tài năng quân sự như ông vậy.

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

Lời nguyền của Thượng Đế

     
     Đa nguyên chính trị, kết hợp với tam quyền phân lập, sẽ tạo nên cơ chế dân chủ. Vì có sự giám sát, chế tài lẫn nhau giữa các cơ quan chức năng, cho nên mức độ trung thực và trong sạch của quan chức rất cao. Công bằng, dân chủ không ngừng phát triển, cuộc sống con người vì thế mà được hạnh phúc, phồn vinh.

     Chế độ cộng sản thì ngược lại, giới cầm quyền cũng như cán bộ nhà nước nói dối như cuội, chưa khi nào họ nói thật với dân điều gì cả. Mọi thứ bao giờ cũng tăng trưởng tốt đẹp, nhưng thực tế thì ngược lại. Ví như dân sống rất nghèo khổ và lạc hậu, phải chịu đựng nhiều bất công, nhưng đảng lại ca ngợi xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Quan chức tham nhũng đến mức trở thành cơ chế, vậy mà họ lại nói là liêm khiết, hết lòng phục vụ tổ quốc, phục vụ nhân dân. Nội bộ đảng rối như canh hẹ, đấu đá nhau thừa sống thiếu chết, vậy mà lại tuyên truyền là trong sạch, vững mạnh…

     Đảng nói các nước tư bản sai trái, bóc lột và dã man, nhưng lại cho con cái của họ đến học rồi định cư ở đó.