Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2015

Bệnh Cấm Khẩu

     
     Cấm khẩu là trường hợp người bệnh không thể nói được hoặc khó khăn khi phát âm. Thường thì bệnh xảy ra do bị cảm lạnh, sốt cao hay xuất huyết não. Sau đây gọi là “cấm khẩu y học”. Nếu không được chữa trị kịp thời, người bệnh có thể gặp nguy hiểm hoặc để lại di chứng lâu dài.

     Nhưng mà như vậy thì cũng thường quá, nay có một loại bệnh cấm khẩu còn đặc sắc hơn nhiều, nó là sản phẩm của xã hội, chứ không phải do thời tiết hay bệnh lý gây nên. Nguyên nhân của bệnh này là do bị cấm kỵ, đàn áp mà ra. Vì thế mà không khó để nhận biết triệu chứng, đó là người bệnh thường tỏ ra lo lắng, sợ hãi không nói nên lời, hoặc ú ớ khi phát âm. Để dễ bề nghiên cứu, người ta đặt tên cho căn bệnh này là “cấm khẩu xã hội”.

     Dĩ nhiên là những người mắc bệnh “cấm khẩu xã hội” rất đau đớn và khổ tâm.

     Tại sao lại như vậy?

      Đối với “cấm khẩu y học”, người ta không nói được đã đành, đó là trường hợp bất khả kháng. Đằng này, người mắc bệnh “cấm khẩu xã hội” thì khả năng ngôn ngữ vẫn bình thường, nhưng họ không dám nói ra. Biết mà không được nói, trong khi vẫn có thể phát âm tốt, đó mới thực sự là niềm đau khôn tả vậy. Vì rằng, trước khi mở miệng, người bệnh lại hình dung ra đám công an mặc sắc phục với chiếc còng số tám trên tay, hình dung đến phiên tòa xét xử và nhà tù đang chờ đợi họ. Nghĩ đến đó, đột nhiên họ đưa tay lên bịt miệng, để chắc chắn rằng không một âm thanh nào được phát ra, cho dù là vô thức.

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015

Bóng tỏa thời gian

     
Hoa Lộc Vừng
    Lan mở cánh cổng quấn đầy những dây leo, thấy tôi, cô vui mừng reo lên:

     - A! Anh Phú! Mời anh vào nhà chơi!

     Nói rồi Lan đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc vừa mới xõa xuống trán, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng. Khép cánh cổng lại, cô nhanh nhảu bước theo tôi, tíu tít:

     - Lâu quá rồi anh em mình không gặp nhau! Bây giờ anh làm việc ở đâu?...

     Dường như tôi quên trả lời Lan, vì tâm trí lúc này đang mãi theo đuổi những ý nghĩ xa xăm. Khung cảnh khu vườn quen thuộc hiện ra, lấp ló sau tán lá xanh biếc, những bông hoa Thược Dược đang lặng lẽ khoe sắc.

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Câu chuyện về bầy Vượn đuôi dài

     
     Theo khoa học thì con người được tiến hóa từ loài Vượn. Ngoài bốn chân ra, giống vượn còn có cái đuôi rất dài để quấn vào cành cây lúc leo trèo. Mỗi lần chuyền từ cây này sang cây khác để hái quả, nó lại quất mạnh đuôi một cái, vì vậy mà nhảy được rất xa. Ban đầu, loài Vượn di chuyển bằng tứ chi, dần dà tiến hóa rồi đi thẳng được trên hai chân. Khi người tinh khôn xuất hiện, cái đuôi cũng rụng đi vì không còn cần đến nó nữa. Từ đó, con người sơ khai bắt đầu biết chế tạo công cụ lao động, hoạt động săn bắt, chế ngự lửa, phát triển ngôn ngữ, đặc biệt là sự ra đời của nhà nước và pháp luật. Và rồi loài người đã phát triển văn minh rực rỡ như bây giờ. Ngày nay người ta vẫn nói rằng, xương cụt ở chỗ hậu môn là dấu tích cái đuôi Vượn của chúng ta.

     Dĩ nhiên là quá trình tiến hóa cũng sẽ diễn ra không đồng đều. Có bầy Vượn tiến hóa nhanh hơn, có bầy chậm hơn, tùy thuộc vào yếu tố địa lý và lịch sử từng vùng.