Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

Dòng Sông êm trôi

Căn nhà xây rộng rãi, tường quét vôi trắng với những cánh cửa sơn xanh, khiến cho người ta có cảm giác mát mẻ và gọn gàng. Phía trước có mấy luống rau nhỏ, những khóm hoa đồng tiền, thược dược và hồng nhung được trồng sát mép sân, mùa nào thức nấy nở hoa lấp ló. Đằng sau nhà còn có một khu vườn rộng chừng nửa héc ta, với những cây ổi trĩu quả, rồi nào là nhãn, bưởi, hồng xiêm quanh năm rợp bóng mát. Cạnh bờ rào cuối vườn - nơi có những đám cỏ vàng rộm vì nắng hè - là hàng dừa lâu năm cao chót vót. Thi thoảng Liên lại rủ cậu em trai ra vườn hái quả, những lúc như thế, nàng thấy mình như đang được sống lại tuổi hồn nhiên ngày nào. Đám bạn của Liên ở thành phố về chơi, chúng thích khu vườn này lắm, rủ nhau leo trèo rồi đùa nghịch râm ran. Ngôi nhà ngập tràn trong sắc màu thiên nhiên, giờ đây chỉ còn mẹ và cậu em trai Liên ở. Còn Liên thì theo học đại học ở thành phố, nơi bố đang công tác.

Thứ Hai, 15 tháng 2, 2016

Bánh Vẽ

Người ta có thể vẽ lên giấy những chiếc bánh giống y như thật, điểm khác biệt ở đây là nó không thể làm lương thực để nuôi sống con người. Vì không ăn được, cho nên bánh vẽ chỉ có chức năng đánh lừa thị giác, trong khi cái bụng rỗng của chúng ta vẫn bị đói như thường.

Chế độ độc tài chỉ biết dối trá và mị dân. Điều đó được thực hiện thông qua bộ máy nhà nước toàn trị và hệ thống truyền thông độc quyền. Những giá trị mà nó mang lại cho xã hội chỉ là ảo, không có hoặc có rất ít phần trăm sự thật trong đó. Họ biến những điều dối trá trở thành chân lý, coi đó là thứ thông tin chính thống để điều hướng xã hội. Do vậy mà nảy sinh một nghịch lý: Sự thật bị đàn áp bởi sự dối trá.

Thứ Tư, 10 tháng 2, 2016

Nồi Bánh Chưng xanh


Mặt trời mùa đông như con mắt của người ngái ngủ, chỉ lim dim chứ không mở hẳn bao giờ, rồi lại bị những đám mây màu xám bạc che khuất triền miên. Làn gió thổi nhẹ, làm rung rinh những nụ hồng và thược dược, lang thang quét qua mấy luống rau màu xanh thẫm trong khu vườn. Ngoài đường, mọi người tất bật đi lại sắm tết hay vì một công việc xã giao nào đó. Thời tiết tuy khô hanh, nhưng cái rét ngọt như cắt thịt da, khiến cho người ta phải diện nguyên bộ đồ ấm, trong khi vẫn bận bịu với bao nhiêu là công việc cuối năm.

 Trong sân nhà mình, cụ Tứ đang chăm chú cắt tỉa cành đào được cắm ngay ngắn trong cái lục bình lớn. Mái đầu bạc của cụ ngó nghiêng, mắt thì nheo nheo ngắm nghía, cái kéo trong tay đưa lên đưa xuống nhịp nhàng. Cành đào cao hơn đầu người, giờ đây trở nên đầy sức sống, lá hoa rực rỡ. Rồi vì thích thú với tác phẩm nghệ thuật của mình, cụ tấm tắc nghĩ bụng: “Đất trời muôn hoa đua nở, vậy mà tự bao giờ hoa Đào đã trở thành biểu tượng của mùa xuân nhỉ? Lại còn được dân gian đặt ở nơi trang trọng nhất trong nhà, để mà điểm tô cho không khí ngày tết. Nhưng hoa Đào cũng xứng với vị thế đứng đầu muôn hoa, với sự yêu mến của con người lắm chứ! Cái giống đào phai này, cành lá gân guốc, gần gũi với tự nhiên. Kể cũng đẹp thật!”. Năm nay cụ mua được cành đào có nhiều búp và lộc, vì vậy mà có thể chơi đến tận rằm tháng giêng. Trước đó, cụ đã kỳ công gọt bỏ phần cuống vỏ, rồi hơ lửa cho sém, như vậy sẽ để được lâu và cho ra nhiều hoa trong dịp tết.