Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

Dòng Sông êm trôi

Căn nhà xây rộng rãi, tường quét vôi trắng với những cánh cửa sơn xanh, khiến cho người ta có cảm giác mát mẻ và gọn gàng. Phía trước có mấy luống rau nhỏ, những khóm hoa đồng tiền, thược dược và hồng nhung được trồng sát mép sân, mùa nào thức nấy nở hoa lấp ló. Đằng sau nhà còn có một khu vườn rộng chừng nửa héc ta, với những cây ổi trĩu quả, rồi nào là nhãn, bưởi, hồng xiêm quanh năm rợp bóng mát. Cạnh bờ rào cuối vườn - nơi có những đám cỏ vàng rộm vì nắng hè - là hàng dừa lâu năm cao chót vót. Thi thoảng Liên lại rủ cậu em trai ra vườn hái quả, những lúc như thế, nàng thấy mình như đang được sống lại tuổi hồn nhiên ngày nào. Đám bạn của Liên ở thành phố về chơi, chúng thích khu vườn này lắm, rủ nhau leo trèo rồi đùa nghịch râm ran. Ngôi nhà ngập tràn trong sắc màu thiên nhiên, giờ đây chỉ còn mẹ và cậu em trai Liên ở. Còn Liên thì theo học đại học ở thành phố, nơi bố đang công tác.

Mỗi dịp nghỉ hè, Liên thường về quê để ở với mẹ vài tuần. Không gian miền quê yên bình với những rặng cây xanh, thoảng đưa cơn gió mát rượi từ phía bờ sông thổi vào, khiến cô có cảm giác được thư giãn sau thời gian thi cử căng thẳng ở trường. Liên thích cảm nhận cái không khí này, vì nơi đây cô đã lớn lên cùng với những kỷ niệm tuổi thơ tươi đẹp. Từng con ngõ, ngôi nhà, từng bụi cây đều trở nên quen thuộc trong ký ức thân thương. Nhà Liên chỉ cách bờ sông vài trăm mét, con sông hiền hòa uốn lượn, dòng nước trong xanh chảy qua những bờ bãi, ruộng đồng. Người dân nơi đây yên mến dòng sông quê như một báu vật thiên nhiên, không chỉ vì nó làm đẹp cảnh quan, mà còn thiết thực tưới mát cho những vụ mùa nông nghiệp bội thu của họ. Dọc bờ sông mọc đầy những cỏ gà, ở giữa đã thành lối mòn vì người và xe cộ đi lại, in hằn những vệt móng trâu đã khô quánh dưới lớp đất màu nâu đỏ. Dưới triền sông, người ta trồng những bãi ngô xanh ngát, ngút tầm mắt nhìn. Chỗ khúc quanh có cây cầu xi măng nhỏ để đi vào làng, hai bên rậm rì những cây bạch đàn. Mà mỗi khi đứng dưới gốc cây, lại nghe thấy tiếng gió vi vút thổi qua tán lá từ trên cao như sáo diều.

o0o

Cạnh bậc thềm là bức tường hoa quét vôi trắng, bên dưới trồng toàn thạch thảo tím, với những cánh hoa mỏng manh xếp thành hình tròn trông giống như mặt trời nhỏ xinh. Mỗi buổi chiều, sau khi phụ giúp mẹ việc nhà, Liên thường hay ngồi ở đây. Đôi mắt bồ câu của nàng mở to, lơ đãng nhìn ra khoảng không trước mặt. Xa xa, phía bên kia hàng dậu cúc tần được cắt xén ngay ngắn, là dòng sông êm trôi, lấp lánh màu ánh bạc. Ở đây địa thế cao, có thể nhìn thấy con đường quanh co chạy ra đến tận triền đê. Gần lối rẽ vào nhà Liên, bên dưới lùm cây, có mấy ngôi hàng tạp hóa, lúc nào cũng xúm xít người mua bán. Khung cảnh quen thuộc đó như một bức tranh thiên nhiên kỳ vĩ, dường như lúc nào cũng có sẵn trong tiềm thức của nàng. Dù đang ở nơi đâu, chỉ cần nàng nghĩ đến là nó lại hiện hữu ra trước mắt, ngay như lúc này vậy.

Hôm đó, Liên cũng ngồi ở đây để ngóng đợi lần đầu tiên anh đến chơi nhà. Cô nhìn thấy anh chạy xe qua cái cầu kia, đến chỗ mấy hàng tạp hóa thì dừng lại mà hỏi thăm. Một cảm giác hạnh phúc như xâm chiếm tâm hồn, dường như tim nàng đang đập loạn nhịp. Rồi chẳng biết anh có nghe được hay không, nàng chạy đến bên dậu cúc tần, vẫy tay:

- Thanh ơi! Ở đây kia mà!...

Theo hướng tay chỉ của mấy người làng, nhìn thấy Liên đang vẫy gọi, anh vui mừng dắt xe đi lên.

Liên ra tận cổng để đón, rồi mời anh vào nhà chơi. Hai người cùng thẹn thùng bước đi bên nhau, những chiếc lá khô bị dẫm lên nghe lạo xạo dưới chân.

- Anh tìm nhà có lâu không? – Liên hỏi để xóa tan sự im lặng, hai gò má ửng đỏ.

Anh chỉ mỉm cười, lặng lẽ dắt xe máy đi theo cô vào nhà. Cái dáng mảnh mai, yểu điệu của Liên lúc này trông thật đáng yêu.

Sau cuộc gặp gỡ đó, tình yêu giữa họ nảy nở. Anh ra Hà Nội học, còn cô thì vào thành phố. Hai người thường xuyên viết thư, kể cho nhau những câu chuyện thế gian muôn thủa.

“Mới đây thôi, vậy mà đã gần hai năm rồi!” – Liên thở dài nghĩ thầm, nhưng trên môi lại thấp thoáng nụ cười hạnh phúc.

Tết năm đó, anh và cô gặp gỡ rồi quen biết nhau. Hôm ấy Liên đến thăm Phương – người anh họ - thì gặp anh cũng đến chơi.

Thấy cả hai đều ngượng ngùng, Phương mỉm cười giới thiệu:

- Đây là Thanh - bạn anh - Đang học đại học ở thủ đô!

Rồi anh lại quay sáng phía Liên đang ngồi bẽn lẽn:

- Còn đây là Liên - em họ mình.

Liên nhoẻn miệng cười đáp lễ, Thanh cũng cười. Nụ cười của anh thật hiền và dễ mến, khiến cô thấy xao xuyến trong lòng.

Phương nói thêm mấy câu bông đùa, rồi mời họ cứ ngồi chơi tự nhiên để anh ra ngoài mua bao thuốc lá.

Còn lại hai người, phải mất một lúc thẹn thùng, họ mới bắt chuyện được với nhau. Thì ra anh ở cùng huyện với cô, nhưng lại cách xa nhau những mười mấy cây số. Lúc này hai người ngồi đối diện nơi bàn khách. Trong khi trò chuyện, cô để ý thấy anh có đôi mắt sáng nhưng thoáng chút buồn, vầng trán cao rộng, dường như chứa đựng một lý tưởng nào đó xa xôi.

 Cố dấu vẻ thẹn thùng, Liên cất giọng nhỏ nhẹ, hai bàn tay vô tình mân mê bím tóc được tết rất đẹp:

- Liên vẫn còn ở quê, hôm nào mời Thanh đến nhà chơi nha!

Anh mỉm cười nhận lời, và hứa là vài hôm nữa sẽ tìm đến nhà thăm cô.

Liên linh cảm mình có một tình cảm đặc biệt với Thanh, vì anh không giống như nhiều người con trai khác cô từng gặp. Anh dí dỏm nhưng ít đùa, đó là tín hiệu của một chàng trai thông minh và đáng tin cậy.

o0o

Mùa hè năm ấy, anh và cô cùng về quê. Ngôi nhà của nàng là điểm hẹn lý tưởng cho đôi tình nhân. Một mùa hè ngập tràn sắc nắng và tình yêu con tim. Bên bờ rào của khu vườn, nơi có hàng dừa cao chót vót, họ đã xao xuyến trao cho nhau những nụ hôn ngọt ngào của tình yêu.

 Dọc theo triền sông xanh rì những cỏ, hai người đang chậm rãi bước đi bên nhau. Hôm nay nàng mặc chiếc áo màu thiên thanh bó sát người, khoe tấm lưng eo thon thả. Liên bước nhẹ nhàng, một tay khoác lấy tay anh, tay kia thì vung vẩy như đứa trẻ vô tư lự. Đột nhiên nàng vấp phải một lỗ chân trâu mà ngã dúi về phía trước, bộ ngực mềm mại vô tình chạm phải người chàng. Thanh hốt hoảng đưa tay đỡ lấy người yêu, lúc này hai khuôn mặt áp sát vào nhau, cả hai cùng bắt gặp ánh bắt bối rối của người kia. Rồi họ lại dìu nhau đi, đến một nơi bằng phẳng, chỗ có mấy cây xấu hổ nở hoa tím biếc mọc lan ra mép nước, cả hai cùng ngồi xuống.

Dòng nước lững lờ trôi, thi thoảng lại cuốn theo những chiếc lá hay cụm bèo tây về nơi vô định. Mấy con gọng vó thì nhún nhẩy liên hồi như vũ công đang biểu diễn, tạo thành những vòng tròn đồng tâm đuổi nhau không dứt trên mặt nước. Tiếng lũ cá thi thoảng lại đớp mồi lõm bõm.

Dường như khung cảnh thiên nhiên đang cuốn hút tâm trí của đôi tình nhân, họ cùng nhau im lặng, mãi mê ngắm nhìn dòng sông êm trôi. Tay nàng bối rối chạm phải một cành xấu hổ, khiến cho những chiếc lá nhỏ xíu cụp lại một cách tội nghiệp.

Vẻ mặt đăm chiêu, anh buột miệng nói khẽ:

- Nước sông trong xanh quá!

- Anh có biết vì sao không? – Cô ngước nhìn anh, giọng có pha chút tinh nghịch.

- Có thể vì môi trường ở đây trong lành! – Chàng trả lời, mắt vẫn không rời những gợn sóng lăn tăn dưới mặt nước.

Nàng tựa đầu vào vai anh, giải thích cái nguyên nhân đáng yêu của mình:

- Là vì có em!

Từ chỗ này, họ nhìn thấy cây cầu nhỏ xinh bắc qua con sông như một nửa cầu vồng. Người ta đi lại trên đó, kẻ chậm rãi, người hối hả như nhịp sống đan xen.  

Vậy là những ngày hè cũng qua mau như một giấc mơ trần thế. Ngày mai đây anh và cô đã phải chia tay, để rồi thời gian trong nhau lại nhuốm sầu li biệt.

Nghĩ đến giây phút chia li sắp tới, nàng ngước nhìn anh, thảng thốt:

- Vì sao ông trời lại bắt những người yêu nhau lại phải chia li anh nhỉ?

- Để người ta biết trân trọng hơn những giây phút bên nhau em ạ! – Anh buồn bã trả lời, rồi châm thuốc hút.

Chậm rãi, nàng cúi xuống nhặt một viên sỏi rồi ném nhẹ xuống sông. Mặt nước xao động giây lát, rồi vẻ yên tĩnh trở lại như lúc ban đầu, như chưa hề có chuyện gì xẩy ra.

Liên níu tay anh, đôi mắt mở to nhìn về chốn xa xôi:

- Liệu tình yêu của chúng ta có giống như viên sỏi kia, chỉ khuấy động mặt nước phút chốc rồi lại chìm vào quên lãng không anh?

Rồi như lo sợ điều gì vụt mất, cô ôm chặt lấy anh để cố níu giữ niềm yêu thương còn hiện hữu trước mắt mình. Tình yêu có thể vỡ tan như bọt nước, nhưng giây phút này là vĩnh cửu với thời gian.

o0o

Hôm nay Liên về quê để dự đám cưới một người quen. Chuyến đi vội vã, vì chỉ vài hôm, rồi cô phải trở lại thành phố để tiếp tục việc học tập. Tuần trước cô vừa nhận được thư Thanh, trong thư anh nói nhớ khung cảnh miền quê, nơi họ đã có những tháng ngày yêu thương. Vì vậy, cô nhờ thợ chụp bức hình ngồi bên dòng sông, gửi cho anh để kỷ niệm những ngày xa nhau.

Buổi chiều, sau khi dự đám cưới về, Liên đến lấy ảnh như đã ghi trong giấy hẹn. Hiệu ảnh nằm ngay chỗ lối vào thôn, phía trước có tấm biển quảng cáo lớn, từ đằng xa đã nhìn thấy rõ. Bên trong phòng treo la liệt những bức ảnh mẫu chụp phong cảnh, chân dung và ảnh cưới.

Vừa thoáng thấy Liên, bác thợ ảnh niềm nở:

- Chào cô Liên! Ảnh của cô đẹp lắm nhé!...

Người thợ ảnh mặc một chiếc áo phông sặc sỡ, bộ ria cong vểnh lên, mái tóc để dài nom rất nghệ sĩ. Cái vóc dáng nhỏ thó càng khiến ông trẻ hơn so với độ tuổi ngoài năm mươi của mình.

Ông đưa tay lựa trong chồng ảnh, rồi lấy ra bức hình của Liên, cất giọng oang oang:

- Đúng là yểu điệu thục nữ nhé! Bác đặt tên là “Thiếu nữ với dòng sông” được không?...

Đáp lại lời khen ngợi, Liên chỉ mỉm cười e lệ.

Bác thợ ảnh vui vẻ đưa tấm hình cho Liên, nhưng chỉ nửa chừng thì rụt tay lại:

- Cô đợi một chút, tôi sẽ ép platic ngay bây giờ!

Công tắc nguồn được bật lên, một âm thanh rù rù phát ra nghe êm tai. Chiếc máy đã cũ, vì vậy ông phải đợi mấy phút mới cho ảnh vào để ép được.

Cầm tấm hình đã được ép platic cẩn thận trên tay, Liên trả tiền và cảm ơn người thợ ảnh rồi ra về.

Mặt trời đã gần khuất sau rặng cây bạch đàn, những tia nắng cuối ngày chiếu rọi qua đám lá, lấp ló một màu đỏ quạch. Bãi ngô dưới triền sông giờ đây chỉ còn là một dãi mờ màu xanh thẫm. Liên buồn rầu ngồi chỗ bức tường hoa quen thuộc, hồi tưởng lại những gì đã qua với mối tình của nàng. Bóng tối dần lan tỏa, lúc này cô cảm nhận rõ sự cô đơn, trống vắng hơn bao giờ hết. Cô thấy nhớ anh, người mà cô luôn yêu thương trong mọi thời gian cuộc sống. Anh đã mang hạnh phúc đến đây, rồi lại ra đi, mang theo tất cả niềm nhớ thương da diết. Bóng dáng của anh vẫn từng hiện hữu nơi đây, ngay căn phòng này, trong khu vườn yêu dấu đầy ắp kỷ niệm.

- Liên ơi! Vào ăn cơm đi con! – Tiếng của mẹ Liên từ trong nhà vọng ra.

Không thấy con gái yêu trả lời, bà lại nhắc, giọng gần như lẩm bẩm:

 - Liên đâu rồi?... Con bé này hôm nay làm sao ấy!...

Nghe thấy tiếng mẹ, lúc này Liên mới sực tỉnh, nàng vội đứng lên mà đi vào nhà.

Buổi tối, cô ngồi vào bàn viết thư cho anh. Ngọn đèn bàn tỏa một quầng trắng sáng xuống trang giấy còn chưa vương nét chữ. Tình yêu của họ là những tháng ngày chờ đợi vì cách xa. Những lá thư là nhịp cầu nối yêu thương của hai người, là nơi gửi gắm nổi niềm tâm sự thiết tha. Giờ đây, Liên chỉ biết cầu mong cho chàng ở chốn xa được bình an và luôn nhớ đến hình bóng nàng.

Đặt bút lên trang giấy trắng, nàng bắt đầu chậm rãi viết:

“Quê hương, ngày…tháng…năm 1996.

Gửi anh yêu!...”

Viết xong những dòng tâm sự, Liên bỏ thư và bức ảnh vào trong phong bì rồi dán tem lại. Sáng mai, trên đường vào thành phố, cô sẽ ghé qua chỗ bưu điện để gửi thư cho anh.

Cơn gió về khuya luồn qua khe cửa nghe mát lạnh. Đêm thanh vắng, tiếng sóng ngoài kia ì ầm thao thức, như khúc ca vang vọng của tình yêu nhân thế.