Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

TRĂNG MIỀN SƠN CƯỚC (Chương IV)


KỶ VẬT
Vào buổi tối, Thành và mấy anh em nữa hay đi bộ vào chỗ ông chủ nhà trước đây chơi. Ở đây gần với lán công trường nhất, cho nên đi qua về lại đều thuận tiện. Ban ngày bận làm việc, thường thì tối đến họ mới có thời gian rảnh để ghé qua. Lúc này, một người cầm đèn pin để soi đường, những người khác dò dẫm đi theo cái vệt sáng loang loáng đằng trước, bước chân khấp khểnh trên đoạn đường đất gồ ghề. Từ phía trong làng nhìn ra, khu lán ban đêm giống như một tòa thành sừng sững án ngữ trên ngọn đồi. Ánh sáng từ những ngọn đèn bảo vệ soi sáng cả khoảng sân rộng. Tại đây, những chiếc máy cẩu, máy xúc nằm kề nhau nghỉ ngơi, im lìm trong bóng đêm. Nhìn khung cảnh này, thành không khỏi bồi hồi nhớ lại khoảng thời gian trước đây, khi mà ở đó chỉ là một ngọn đồi rậm rạp. Vậy mà mọi thứ giờ đây đã khác, quả là một sự thay đổi lớn lao, đòi hỏi phải tốn bao nhiêu là công sức của con người. Lần nào đám người của Thành đến chơi, cũng được ông chủ vui tính tiếp đón một cách nồng nhiệt. Họ nói chuyện với ông, uống nước chè rồi hỏi thăm tin tức một lúc, đến khuya thì lại trở về lán nghỉ ngơi để ngày mai còn làm việc.

Tối nay trong giấc ngủ, Phương mơ thấy mình và Thùy Dương đang đi chơi trong rừng. Khi họ đến bên một con sông thì cơn lũ bất ngờ ập tới. Thế rồi hai người lạc mất nhau giữa dòng nước chảy xiết. Dòng sông lúc này hung dữ như một con thủy quái, nước cuồn cuộn dâng cao, ngăn cách hai người với nhau. Thùy Dương hoảng hốt giơ tay vẫy gọi Phương, tiếng cô chìm hẳn đi trong âm thanh gầm réo và sôi ùng ục của dòng nước lũ. Cô chạy dọc bờ sông, nhưng không làm sao sang bờ bên kia được. Hình ảnh cô mờ ảo như gần như xa, rồi bị đám bọt nước trắng xóa cuộn lên che khuất. Sợ bị lạc mất người yêu, Phương la lớn để Thùy Dương nhận ra mình.
Thấy Phương nằm ngủ mơ ú ớ, Thành liền nắm lấy tay để lay anh dậy. Phương trở mình, thấy khắp người đau nhức, có lẽ cả ngày hôm qua làm việc vất vả, cho nên cơ thể mới mệt mỏi mà sinh ra mộng mị như vậy. Từ đó anh nằm trằn trọc mà không sao ngủ tiếp được nữa.
Sáng ra, Phương cứ băn khoăn nghĩ mãi về giấc mơ tối qua. Rõ ràng là có điều gì đó liên hệ đến chuyện tình cảm giữa anh và Thùy Dương lúc này. Có phải giấc mơ báo hiệu tình yêu của họ sẽ bị chia cách, ngăn trở? Thùy Dương như một cánh chim non nớt giữa trời, giờ này phải vật lộn với bão tố cuồng phong, liệu rồi em có vượt qua được hay không? Là một người đàn ông, anh muốn mình là một tấm khiên vững chắc để che chắn, bảo vệ cho người yêu trong lúc này. Rồi không để những nghi vấn dày vò tâm can, anh quyết định ngay buổi chiều sẽ đến nhà Thùy Dương nói chuyện với bố cô. Linh tính anh mách bảo rằng, ông chính là hình ảnh của dòng sông hung dữ trong giấc mơ kia.
Ông Thái đang cắm cúi vun xới cho mấy khóm hoa đồng tiền trước sân và ngắm nghía chúng với một vẻ ưa thích. Những bông hoa tròn tròn như đồng tiền xu với đủ màu sắc, cánh hoa thì mong manh mới dễ ưa làm sao. Bình thường ông chỉ quen chăm sóc cây ăn trái, chứ ba cái thứ cây cảnh này thì thi thoảng mới tỉa tót để gọi là thư giãn mà thôi. Nhưng mà cái giống hoa đồng tiền lại phải chăm xới gốc, thì nó mới ra nhiều hoa để cho con người thưởng thức.
Tiếng xe máy làm sao nhãng dòng suy nghĩa của vị chủ nhà lúc này, ông quay nhìn ra thì nhìn thấy Phương từ phía ngoài cổng đi vào. Chủ nhà đang chưa kịp nói gì thì đã thấy khách nhanh nhảu lên tiếng trước:
- Cháu chào chú ạ!
- Anh là…là? – Ông Thái nhìn Phương ngỡ ngàng.
Phương nhanh nhảu:
- Dạ! Cháu là bạn của Thùy Dương, hiện đang làm công trình đập nước ở bên thôn Đông…
Ông Thái im lặng rồi chậm rãi đi đến chỗ vòi nước để rửa đôi bàn tay lấm lem do xới đất. Trong khi đó Phương dựng xe máy của mình xuống sân, rồi bắt đầu tháo cái mũ bảo hiểm đội trên đầu ra. Lúc này ông Thái có vẻ đang suy nghĩ lung lắm, cứ để cho vòi nước mặc sức chảy xòe xòe rồi tràn cả ra chậu. Giờ thì cái nhân vật mà người ta nói là yêu con Thùy Dương đang đứng trước mặt ông đây. Cái nguyên nhân khiến cho vợ chồng, con cái ông bất hòa mấy hôm nay là đây. “Nhưng mà anh ta nom cũng lịch sự và tử tế lắm” – ông nhủ thầm. Nghĩ cho cùng thì anh ta cũng chẳng có lỗi gì cả, cho nên mình cũng phải nói chuyện làm sao cho phải lẽ thì thôi.
Tắt vòi nước xong, ông Thái với tay lấy cái khăn trên dây phơi để lau, rồi quay lại chỗ vị khách đang đứng, ra chiều đã hiểu chuyện hơn:
- À! Con đập chỗ thôn Đông. Tôi cũng có nghe nói qua. Vậy mời anh vào trong nhà chơi!
Khách và chủ cùng mời nhau ngồi vào bàn. Cái không khí im lặng lúc này khiến Phương cảm thấy e dè, thái độ anh bắt đầu lộ rõ sự lúng túng. Phương vẫn đang đắn đo, cân nhắc để làm sao có một khởi đầu khả dĩ cho buổi nói chuyện hôm nay. Có lẽ đây là thời khắc khó khăn nhất mà anh từng phải vượt qua. Nếu ví đó là một cửa ải thì cũng không hề ngoa chút nào vậy.
- Các anh làm ở đó đã lâu chưa? Công việc thế nào? – Ông Thái rót nước và hỏi khách với một giọng ôn tồn.
Phương lịch sự trả lời ông rằng, đó là một công trình thủy lợi thiết yếu, mà khi hoàn thành sẽ phục vụ công tác tưới tiêu cho cả một khu vực rộng lớn. Nhờ đó mà kinh tế vườn rừng của bà con sẽ phát triển mạnh mẽ.
Với một vẻ chăm chú đặc biệt, ông Thái lắng nghe Phương nói, rồi nhìn anh và mỉm cười trìu mến:
- Anh nói giống như một ông thầy giáo ấy. Nghe thú lắm!
Thái độ vui vẻ và thân thiện của ông Thái lúc này khiến Phương hơi bất ngờ. Trước khi đến đây, anh hình dung đó sẽ là một cuộc nói chuyện căng thẳng và đầy khó khăn. Không ngờ sự việc lại diễn tiến theo chiều hướng ngược lại, vì vậy mà anh cảm thấy yên tâm, lòng những tràn đầy hy vọng.
Một lúc, chủ nhà lại chuyển sang hỏi thăm quê quán, gia đình. Khi Phương vừa mới trả lời xong, ông liền hỏi tiếp:
- Thế anh đã có gia đình, vợ con gì chưa?
Phương cười ngượng ngùng:
- Dạ! Cháu vì đang bận công việc cho nên cũng chưa có thời gian lập gia đình!
- Như thế cũng phải! – Ông Thái gật gù – Đàn ông con trai thì nên lo mấy cái chuyện công danh sự nghiệp trước.
Rồi để cho không khí được tự nhiên hơn, Phương liền cầm gói thuốc lá mời ông. Ông Thái cảm ơn, rồi cũng rút một điếu và châm lửa.
- Bình thường tôi không hay hút thuốc đâu. Nhưng hôm nay vì nể anh nên mới hút một điếu – Ông giải thích, giọng méo đi vì bị khói thuốc làm cho sặc sụa.
Mặc dù nhìn thấy Phương đến chơi, nhưng vì lúc này có bố ở ngoài đó cho nên Thùy Dương không dám ra gặp anh. Cô ngồi trong phòng mình, nín thở để lắng nghe từng âm thanh từ phòng khách, lòng những cầu trời khấn phật để cho cuộc nói chuyện được diễn ra suôn sẻ. Điều khiến cô lo lắng nhất là liệu anh có biết cách xử sự để cho bố hài lòng hay không? Rồi đến khi nghe tiếng cười của bố cất lên, Thùy Dương đưa cả hai tay lên ôm ngực mà thở phào nhẹ nhõm. Cô biết rằng, như vậy là bố đã vui, có nghĩa là ông sẽ không còn ngăn cấm chuyện tình yêu của họ nữa.
Lúc này ông Thái đã bắt đầu hiểu và cảm thấy quý mến con người Phương – Vị khách không mời mà đến này. Nhưng ở địa vị người bố, ông vẫn giữ một thái độ dè dặt đối với mối quan hệ giữa anh và con gái mình. Sau lúc suy tư, ông nhìn Phương và nói bằng một giọng hệ trọng:
- À! Tôi muốn nói với anh vấn đề này! Không biết là anh có cho rằng hơi đường đột hay không?...
- Xin bác cứ nói ạ! – Phương ngồi thẳng người lên, chắp hai tay vào nhau với một thái độ kính cẩn xen lẫn hồi hộp.
Ánh mắt chủ nhà vẫn chăm chú hướng về phía vị khách như muốn thăm dò từng phản ứng nhỏ nhất của anh:
- Cái chuyện của anh với con cháu Thùy Dương nhà tôi ấy mà. Việc hai anh em quý nhau là rất tốt, tôi không phản đối gì cả. Vấn đề là con bé còn quá nhỏ và phải học hành. Nó chưa thể phù hợp với mấy chuyện yêu đương lúc này. Mong anh hiểu cho!...
o0o
Theo đánh giá của nhiều người dân trong vùng thì ông Thái là một chủ trang trại giỏi. Ông biết quán xuyến công việc và có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực trồng trọt, chăn nuôi. Vị chủ trang trại năm nay mới ngoài năm mươi tuổi, là một người đàn ông trung niên khá điển trai với bộ ria đen nhánh trên mép. Ngày trước ông lập gia đình muộn, cho nên Thùy Dương mặc dầu là con đầu nhưng năm nay cũng chỉ mới mười bảy tuổi. Ông bà chỉ sinh có hai mụn con gái rồi nghỉ, quyết định không đẻ thêm nữa. Ông Thái vốn người gốc Huế, gia đình vào đây lập nghiệp từ đời ông nội Thùy Dương. Ông cụ trước đây là một quân nhân, khi đó cưới vợ là một cô gái người địa phương rồi ở lại đây luôn. Khi vợ sinh hạ được một cậu con trai – tức là bố Thùy Dương sau này - thì ông cụ lại đi chiến trường biền biệt. Sau khi giải ngũ, cụ mới về lại đây để sinh sống với vợ con. Thời gian cứ thế trôi đi, rồi sau khi đã sống trọn tuổi trời, cụ khuất núi cách đây hai năm về trước.
Khu vườn nhà ông Thái rộng chừng vài héc ta, kéo dài từ chỗ nhà ở cho đến tiếp giáp với chân ngọn đồi phía đối diện. Tại đây, ông trồng các giống cây ăn quả và rau xanh. Ông tự tay cắt ghép những giống cây tốt nhất để cho nhiều trái và chất lượng. Nhìn những cây ổi, cam, bưởi, na, hồng xiêm trĩu trịt quả, ai cũng phải thấy thích mắt. Khu vườn cây ăn trái của ông được cho là có năng suất trái cao nhất ở đây. Dĩ nhiên là kỹ thuật chăm sóc và công sức của con người cũng đóng góp không nhỏ vào sự thành công ấy. Ngoài việc trông nom trang trại ra, ông Thái còn trồng thêm mía ngoài bãi và cây lâm nghiệp trên đồi. Đến kỳ thu hoạch hoặc chăm bón, lúc đó khối lượng công việc nhiều, ông thường phải thuê mướn thêm mấy người làm nữa.
Giống như phần lớn các gia đình khác trong vùng, nhà ông Thái cũng có chăn nuôi gia súc. Ngoài ra, ông làm thêm chuồng để nuôi hươu ở phía sau vườn. Chuồng được ngăn từng ô cho từng chú hươu, như vậy vừa sạch sẽ vừa không đụng chạm đến nhau, vì giống hươu vốn dễ bị tổn thương khi bị va chạm. Những chú hươu xinh đẹp, hiền lành đứng trong chuồng, đôi mắt to sợ sệt mỗi khi thấy người lạ. Giống hươu dễ nuôi, chúng ăn được hầu hết các thứ rau cỏ, cho nên ngoài những lúc phải chăm sóc chúng khi bị bệnh, còn thì việc chăn nuôi không vất vả cho lắm. Mô hình trang trại “Vườn – ao – chuồng” của gia đình ông Thái cho thu nhập khá hằng năm, cũng đủ trang trãi những nhu cầu thiết yếu của cuộc sống.
Ba năm trước, ông Thái mua được một căn nhà sàn từ trong bản của người dân tộc rồi thuê chở về dựng trong vườn nhà mình. Ngôi nhà sàn ba gian hai chái có bốn mái, hai mái ở đầu hồi thì khum khum như hình mai rùa, nom rất cổ kính và truyền thống. Cửa ra vào được bố trí ở hai đầu hồi nhà, có cầu thang lên xuống bằng gỗ rất thuận tiện. Phía trước nhà có một dãy lan can cũng bằng gỗ, hai bên vách thì có cửa sổ rộng và mát mẻ. Ngôi nhà sàn giờ đây được ông sử dụng như chức năng một cái nhà ngang của người kinh. Phía trên sàn dành cho sinh hoạt gia đình những khi cần thiết. Bên dưới cầu thang ông tận dụng khoảng trống làm nơi để nông cụ và một số đồ đạc lỉnh kỉnh khác. Về mặt sinh hoạt, chủ nhân có thể lên đó nghỉ ngơi, hoặc ngắm nhìn phong cảnh cũng rất tuyệt. Gian phòng chính của nhà sàn có thể được dùng để tiếp khách khứa khi họp mặt đông người. Những lúc như thế, chỉ việc trải mấy chiếc chiếu ra giữa sàn gỗ, rồi chủ và khách cũng ngồi quây quần, ăn uống, trò chuyện đều thuận tiện cả. Từ ngoài sân nhìn vào, người ta không khỏi tấm tắc khen ngôi nhà sàn đẹp, với những bức mành che cửa thoáng đãng phía trước, còn gỗ thì lúc này đã lên nước màu nâu bóng. Vào mùa hè, Thùy Dương thường thích mang sách lên đây ngồi học, từ trên này cô có thể nhìn ra cổng và ngắm toàn cảnh khu vườn. Những đêm trăng sáng, ngồi ở đây đón ánh trăng vàng và ẩn mình trong bóng cây lòa xòa để suy tư cũng phù hợp với tâm hồn lãng mạn của một cô gái mới lớn như cô lắm.
Sau buổi gặp và nói chuyện với Phương, ông Thái không còn ngăn cấm Thùy Dương như trước nữa. Ông nghĩ rằng Phương là một chàng trai tốt, nếu cứ để hai trẻ từ từ tìm hiểu nhau thì cũng chẳng hại gì, miễn sao là con bé Thùy Dương vẫn chăm chỉ học hành là được. Thái độ của ông đối với vợ con vì thế mà cũng đã thân tình trở lại.
Bữa nọ trong lúc vợ đang ngồi thái rau ngoài sân, ông Thái liền tiến đến ngồi xuống bên cạnh và cất giọng nhỏ nhẹ:
- Bà nó này!...
- Ông định nói sao cơ? – Bà đưa tay quệt những giọt mồ hôi lấm chấm trên trán rồi ngước lên nhìn chồng
- Cái thằng gì…mà yêu con Thùy Dương nhà mình ấy nhỉ? – Ông vỗ vỗ tay vào trán cố nhớ
- Hình như là Phương thì phải – Bà nhắc.
- À! Phương. Đúng rồi. Nó trông cũng có vẻ được đấy chứ!
Thấy chồng nhận xét như vậy, bà cũng nói chêm vào:
- Tôi nghe người ta nói là nó cũng xinh trai, hiền lành và có học thức.
Rồi bà đưa mắt nhìn chồng với vẻ do dự:
- Tôi nghĩ là…
- Bà nghĩ sao thì cứ nói thử đi nào! Tôi có ăn thịt bà đâu mà sợ! – Ông sốt ruột dục vợ.
- Tôi nghĩ là…nếu chúng nó thương nhau thật sự. Đợi đến khi con Thùy Dương học xong thì cho chúng tiến tới…
Vẻ mặt ông Thái lúc này trở nên tư lự hơn bao giờ hết. Ánh mắt trở nên xa xăm, ông đưa hai ngón tay lên vân vê bộ ria như một nhà triết học đang tư duy, rồi nói trong vô thức:
- Nhưng mà duyên phận!…
- Duyên phận làm sao hả ông? – Thấy chồng bỏ lửng giữa chừng, bà gặng hỏi.
- Hai đứa chúng nó có duyên phận hay không lại là ở nơi ông trời quyết định. Chứ cái đó không phải do con người làm được bà nó ạ! – Ông thở dài.
o0o
Bây giờ thời tiết đã chuyển sang mùa hè và bắt đầu nóng nực. Mới sáng sớm mà nắng đã chiếu lòe lên đám cỏ phía dưới chân những ngọn đồi trồng cao su và bạch đàn. Gió phe phẩy đám lá trên các ngọn cây, khí hậu lúc này mát mẻ dễ chịu. Thấp thoáng trên nương, ngoài bãi những đám người đang lom khom làm lụng. Họ tranh thủ lúc trời còn mát để làm việc, đến gần trưa là đã có thể về nhà nghỉ ngơi, nhằm tránh cái nắng gay gắt thiêu đốt vào giờ ngọ.
Vài tuần nay vì công việc bù đầu, công tác thi công lại đang ở vào giai đoạn nước rút, cho nên Phương không thể đi ra ngoài. Thời gian đó anh và Thùy Dương không hề gặp nhau, nổi nhớ người yêu vì thế mà anh đành phải cất dấu trong lòng. Có gì mạnh mẽ hơn tình cảm của những người đang yêu được kia chứ. Nhu cầu gặp gỡ khiến cho họ lúc nào cũng muốn được nhìn thấy nhau, để trò chuyện tâm tình. Tình yêu của Phương và Thùy Dương giờ đây đã trở nên rực lửa, đến độ họ không còn cần phải dấu diếm nữa. Biết bố đã không còn ngăn cấm, Thùy Dương càng bày tỏ tình cảm cuồng nhiệt đối với Phương hơn bao giờ hết. Tình yêu đầy sức sống của đôi bạn trẻ lúc này chiến thắng và vượt qua mọi trở ngại, như cơn gió lốc thổi bạt đi sức cản yếu ớt của những đám lá khô và củi mục bên đường.
Bước vào lán, nhìn thấy Phương ăn mặc tươm tất và dường như có vẻ đang chuẩn bị đi đâu, Thành liền đùa một cách thân mật:
- Đi thăm người yêu đó hả? Diện ghê nhỉ?
Phương chỉ mỉm cười, anh nghĩ rằng dù không nói ra thì người chủ nhiệm công trình cũng hiểu được cho hoàn cảnh của mình lúc này.
- Chắc là nhớ người thương lắm rồi hả? Hồi tớ mới yêu cũng thế đấy. Cứ là ngày nào cũng phải gặp mặt mới được! – Thành cười và nói với vẻ từng trải, rồi đi vào góc phòng để tìm cái thước dây.
Bữa nay việc ở công trường tạm ngơi, có chút thời gian rảnh Phương liền chuẩn bị để đi gặp người yêu. Anh muốn mình là một cánh chim, để bay đến với cô ngay trong lúc này, cho thỏa nổi nhớ mong đang thiêu đốt trong lòng.
Vừa nhìn thấy Phương dựng xe ở sân, Thùy Dương liền từ trong nhà chạy ra, cô mừng rỡ nắm lấy tay mà kéo anh lên nhà sàn như một đứa trẻ nghịch ngợm. Bố và mẹ cô đều đã đi làm, vì vậy mà cô tự do thể hiện tình cảm yêu đương của mình mà không phải ngần ngại gì cả. Lên đến gác, Thùy Dương liền buông tay anh ra, rồi để mặc cho chàng trai của mình vẫn còn đang đứng đó tần ngần, cô nhanh nhảu đi kéo những bức mành lên. Gió thổi vào mát rượi, một khung cảnh rộng lớn phía dưới hiện ra trước mắt họ.
- Đứng từ trên này, anh có thể nhìn thấy toàn bộ khu vườn nhà em! – Cô đến bên anh và nói âu yếm.
- Đẹp lắm! Cả một màu xanh dịu mát – Phương hôn nhẹ vào má cô, lúc này đã đứng tựa hẳn vào người anh.
Họ đứng bên cửa sổ, cùng nhìn xuống khu vườn trĩu quả phía dưới với một vẻ hạnh phúc mơ màng. Anh khoác vai cô, để cảm nhận cái cơ thể đầy sức sống kia đang tồn tại vì mình. Thời gian buổi sáng lãng đãng, như đang chầm chậm trôi qua nơi chốn này.  
Và rồi dù lòng còn tràn đầy những xúc cảm, nàng ngước lên vờ hỏi anh:
- Tại sao anh lại thích em nhỉ?...
- Vì em xinh đẹp và ngoan hiền! – Anh nói và lại hôn lên má người yêu.
Nàng lắc mình ngúng nguẩy:
- Không phải!
Thấy nàng cố làm ra vẻ bí mật như vậy, anh cũng tò mò:
- Vậy thì tại sao nào?
- Vì chúng ta có duyên với nhau!
Giờ đây thì anh chấp nhận mọi lý lẽ dù là ngây thơ nhất của nàng. Anh biết rằng nàng nói ra như vậy không phải để tranh cãi, mà để chứng tỏ rằng mình đang hạnh phúc mà thôi.
Một thoáng im lặng để có thể nghe rõ cả tiếng rì rào trên những ngọn cây trong khu vườn, chợt Thùy Dương nói với anh bằng một vẻ rất đáng yêu:
- Chút nữa em sẽ đưa anh đến chỗ này! Phong cảnh đẹp lắm!
- Ở đâu kia?
- Bí mật!
Đoạn cô nhìn vào mắt anh, âu yếm:
- Chờ em một chút nhé! Một chút thôi!
Nói rồi Thùy Dương chạy ào xuống phòng mình. Cô mở tủ chọn bộ đồ mà anh vẫn thường thích ngắm nhất để mặc vào. Đối với cô lúc này, tất cả thời gian là để giành cho tình yêu. Cô cuốn vào cơn lốc tình yêu đó với một niềm say mê không cưỡng nổi, giờ đây sẽ không có gì là quan trọng nữa, ngoài anh và cô. Thùy Dương muốn mình thật đẹp, nhưng vì anh đang đợi cho nên cô chỉ kịp trang điểm vội vàng, nhưng chừng nấy thôi cũng đã đủ toát lên cái vẻ đẹp lung linh đầy sức sống của một cô gái trẻ.
Khi hai người dắt xe ra đến sân, nhìn quanh không thấy cô em gái đâu, Thùy Dương liền lớn tiếng gọi:
- Thúy Vân ơi! Ở đâu rồi?...
- Dạ! – Vân đang cho hươu ăn ngoài chuồng, nghe thấy tiếng chị liền cả bỏ mớ rau cỏ ở đó mà chạy vào.
Cô bé Vân vào đến nơi, nó giương cặp máy đen láy, ngơ ngác hỏi chị:
- Chị gọi em có chuyện gì?
- Chị và anh Phương đi đây một lúc. Em vào coi nhà. Bây giờ thì đóng cổng lại nhé! Bố mẹ cũng sắp về rồi đấy – Thùy Dương dặn em rồi đội chiếc mũ lên đầu.
Phương cười:
- Ở nhà ngoan nhé em! Lát nữa anh chị về sẽ có quà!
Cô bé nghe vậy liền nhe hàm răng khểnh ra cười khoái chí, rồi nó “dạ” lên một tiếng ngoan ngoãn.
Địa điểm mà Thùy Dương nói đến là một đến hồ nước gần nhà, họ chỉ chạy xe máy chừng dăm phút thì tới nơi. Hồ nước rộng màu ngọc bích, soi bóng những ngọn đồi thoai thoải phía trên trong ánh sáng của buổi sớm mai. Tiếng chim hót từ phía trên cao, xen lẫn âm thanh của gió xào xạc như trong một bản giao hưởng thiên nhiên đang mời gọi. Ở đây vắng vẻ, có một con đường nhỏ - có lẽ là do người ta đi lại nhiều mà trở thành lối mòn - nối liền với đường cái ngoài kia. Phương ngỡ ngàng trước vẻ đẹp tĩnh lặng này, nó như một cõi tiên nho nhỏ giữa nơi trần thế vậy. Chỉ cách con đường lớn có mấy trăm mét, nhưng ở đây chẳng khác gì một thế giới riêng biệt lập cả.
- Quê em có rất nhiều phong cảnh đẹp! - Anh trầm trồ.
Nàng đưa tay vuốt nhẹ mớ tóc lòa xòa trên trán anh, âu yếm:
- Những khi đi dã ngoại, lớp chúng em cũng thường cắm trại ở đây.
- Cũng giống như hôm nay ư?
- Khác chứ! Vì hôm nay có anh mà. Mọi khi chỉ đùa nghịch với lũ bạn thôi! – Thùy Dương nũng nịu.
Rồi hai người cùng ngồi tựa vào nhau trên thảm cỏ xanh, ngắm nhìn mặt hồ đang lăn tăn gợn sóng. Tiếng sóng vỗ rào rạt, hơi nước từ mặt hồ bốc lên mơn man da thịt người. Những chiếc lá thi thoảng lại bị gió thổi rơi xuống mặt hồ với một âm thanh rất khẽ, khiến cho một người dù có thính lực tốt đến mấy cũng chẳng thể nào hình dung ra nổi.
- Em muốn anh nhắm mắt lại! – Thùy Dương nắm lấy tay anh, nói khẽ.
Dù không Thùy Dương nói như vậy để làm gì, nhưng anh vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại theo yêu cầu của nàng.
- Được rồi. Mở mắt ra! – Nàng reo lên, giống như đứa trẻ con khi chơi trò đánh đố vậy.
Anh mở choàng mắt ra, thấy Thùy Dương đang cầm trên tay một chiếc vòng mã não màu xanh, trên đó có những đường vân nổi lên rất đẹp.
Cô nâng cánh tay anh lên, rồi nhẹ nhàng đeo chiếc vòng vào. Rồi khi chiếc vòng đã nằm lọt thỏm trong tay anh, cô lặng lẽ ngắm nghía và nói với một giọng xúc động:
- Đây là kỷ vật em trao anh. Hãy cố gắng giữ gìn! Hễ nhìn thấy vật là coi như thấy người anh nhé!
Anh hiểu lắm giây phút thiêng liêng này, giờ đây chiếc vòng chính là kỷ vật tình yêu mà cô dành cho anh, là tất cả tình thương nổi nhớ cô đã gửi gắm vào trong đó. Một phút im lặng trôi qua, rồi giọng anh như nghẹn lại:
- Anh hứa là sẽ luôn mang nó bên mình, cho dù có đi bất cứ nơi đâu!
Thùy Dương đã trao đi kỷ vật, giờ đây đến lượt nàng nhận lại. Anh thận trọng tháo chiếc nhẫn vàng của mình và đeo vào ngón giữa Thùy Dương. Chiếc nhẫn vừa vặn với ngón tay búp măng xinh đẹp, như vốn sinh ra là để dành cho nàng vậy.
- Mong em cũng hãy luôn đeo chiếc nhẫn này trên tay!
 Cô hạnh phúc ngắm nhìn chiếc nhẫn, ánh mắt rưng rưng:
- Em sẽ luôn đeo nó!
Thế rồi họ từ từ nhìn vào mắt nhau, đắm đuối. Nàng thảng thốt:
- Mình yêu nhau mãi nghe anh!...
Anh lặng lẽ gật đầu, rồi ôm lấy bờ vai người yêu kéo vào lòng mình. Họ hôn nhau say đắm giữa không gian tuyệt mĩ của hồ nước và đám cây cối xào xạc trên những ngọn đồi xung quanh.
o0o
Buổi chiều tại công trường, không khí làm việc lúc này rất khẩn trương. Các tổ thợ đang tập trung để thi công phần thân đập của công trình. Chiếc xe ben của Hùng nổ máy, bóp còi báo hiệu sắp lăn bánh. Phương đang đứng đôn đốc anh em công nhân ở gần đó, thấy vậy anh liền vẫy tay:
- Ê! Cậu chở đá ở lèn nào đấy?
- Lèn Quỳnh! – Hùng thò đầu ra ngoài ca bin hét to để át đi tiếng máy đang nổ ồn ào.
Phương mừng rỡ chạy lại:
- Cho tớ đi cùng với! Nhân tiện xem đá ở đó thể nào.
- Vậy thì lên xe đi! – Hùng nói rồi nhanh nhẹn mở cửa xe.
Khi Phương đã yên vị trong ca bin và đóng cửa lại, Hùng liền vào số và cho xe từ từ chạy ra khỏi công trường. Sở dĩ Phương muốn đi nhờ xe vì biết rằng đường đến lèn Quỳnh sẽ đi qua nhà Thùy Dương. Anh muốn nhân tiện chuyến đi để ghé thăm người yêu cho đỡ nhớ.
Lúc đi xe không, cho nên Hùng cho xe chạy nhanh, gió từ bên ngoài lùa vào ca bin khiến mái tóc anh bị hất ngược ra đằng rau, nom như là một siêu nhân đang bay vậy. Khi nhìn thấy khu nhà Thùy Dương đã hiện ra phía trước cửa kính, Phương liền vỗ vào vai Hùng:
- Dừng ở đây, tớ vào gặp người quen một chút!
- Nhanh lên nhé! – Hùng nhắc, khuôn mặt bình thản sau cặp kính râm, miệng thì vẫn liên tục nhai kẹo cao su chóp chép.
Đang ngồi học bài trên nhà sàn, vừa thoáng thấy Phương đi vào, Thùy Dương liền mừng rỡ chạy ra với anh. Họ đứng ở đầu hồi ngôi nhà, tại đây có một bụi cây rậm rạp che chắn khỏi những ánh mắt từ phía bên ngoài nhìn vào. Thùy Dương lấm lét nhìn ra ngoài đường, rồi khi biết chắc là không có ai đi qua và nhìn thấy mình, cô liền kiễng chân lên mà ôm chặt lấy người yêu.
- Anh nhớ em! – Phương thì thầm, trong lúcThùy Dương vẫn đang hôn tới tấp lên má, lên môi anh như muốn nghẹt thở.
Sau khi thể hiện cảm xúc nhớ nhung mãnh liệt của mình, cô buông anh ra như một chú mèo đang đùa giỡn với cuộn len ưa thích.
- Sao anh to gan thế? Bố em mà nhìn thấy thì sao? – Cô hỏi anh, vẻ mặt dường như vẫn chưa hết hồi hộp.
- Chỉ cần gặp được em, anh sẽ không sợ bất cứ điều gì cả!
Anh vừa dứt lời, cô lại ôm chặt lấy người yêu, như sợ lúc này anh mọc thêm cánh mà bay đi mất.
Có tiếng còi xe thúc dục. Phương giật mình:
- Anh phải đi ngay bây giờ! Xe đang đợi ngoài kia…
Anh đặt một nụ hôn vội vã lên môi cô rồi chạy ngược trở ra, để lại Thùy Dương đứng chết trân một mình mà chưa hiểu chuyện gì đang xẩy ra lúc này.
Con đường ngoằn ngoèo chạy vào bãi đá tấp nập những xe cộ vào ra không ngớt. Bên trong bãi, có rất nhiều xe ben đang đậu, để chờ đến lượt được bốc xếp. Những chiếc máy ngoạm với chiếc cần dài như cánh tay robot khổng lồ lúc này cũng đang phải làm việc hết công suất. Đá được bốc lên rồi thả rơi xuống thùng xe, âm thanh loảng xoảng nghe rất chói tai, đến nổi đứng xa cả mấy trăm mét mà vẫn còn nghe thấy được. Nhìn lên lèn, thấy đám người khai thác trên đó chỉ nhỏ như những chấm đen đang di động. Ngôi lèn bị mìn nổ khoét nham nhở, giờ đây trơ ra lớp đá lõi với màu xanh nâu phía bên trong.
Những chiếc xe được bốc đầy, bắt đầu chậm chạp lăn bánh trở ra, cuốn theo đám bụi mù mịt dưới bánh xe.
Lèn Quỳnh là bãi khai thác đá với quy mô lớn, trừ những ngày mưa ra, còn thì lúc nào ở đây cũng tấp nập người và máy móc làm việc. Mấy anh công nhân mỏ đá, đầu đội mũ công trường, đeo khẩu trang và kính râm đang cầm búa tạ phang cật lực vào những hòn đá to cho vỡ ra. Bắp tay ai nấy cuồn cuộn, mồ hôi chảy đầm đìa khắp người. Đây là một công việc cực nhọc, nhưng cũng đỡ cho họ, vì mỏ đá này đã có máy cẩu làm công tác bốc dỡ thay sức người. Chờ khá lâu, cuối cùng cũng đến lượt xe của Hùng được bốc xếp. Họ ngồi trên ca bin và theo dõi công việc từ gương chiếu hậu, đá từ những chiếc ngoàm cẩu thả xuống thùng sắt, khiến cho chiếc xe rung lên bần bật từng hồi.

Đây là chuyến cuối ngày, cho nên khi họ về gần đến công trường thì trời đã tối mịt. Hùng phải bật đèn pha lên để chạy tiếp, bên ngoài ca bin, lấp loáng những rãnh nước mưa và ổ gà lần lượt lướt qua.