Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

TRĂNG MIỀN SƠN CƯỚC (Chương VIII)


CÁNH CHIM PHƯƠNG TRỜI
Tại tòa soạn báo - Thành phố Sài Gòn. Phương đang ngồi xem qua một số tin tức và bài vở của số báo mới ra hôm nay. Anh và các đồng nghiệp khác ở đây vẫn thường có thói quen này, họ đọc báo để theo dõi công việc và thảo luận với nhau về các bài viết đáng chú ý. Đó là một sinh hoạt truyền thống và mang tính nghiệp vụ của tòa soạn.
Sau khi nghỉ làm ở con đập, Phương vào Sài Gòn và làm việc cho tòa báo. Lại một môi trường mới nữa thử thách anh, nhưng làm báo có vẻ như là công việc mà Phương đang yêu thích lúc này. Vừa để sử dụng những kiến thức xã hội mà anh tích lũy được, lại có thể khám phá những giới hạn khả năng của bản thân.
Hồi mới vào Sài Gòn, trong những ngày ngược xuôi để tìm việc, điện thoại của anh bị rơi, vì vậy mà việc liên lạc gặp rất nhiều khó khăn. Điều khiến anh lo lắng và băn khoăn nhất là Thùy Dương không thể gọi được cho mình, vì cô chỉ có số máy này mà thôi. Thông tin giữa hai người vì thế mà bị gián đoạn, trong khi anh lại đang rất nóng lòng muốn biết tình hình của người yêu như thế nào.
Phương cảm thấy trong lòng nóng ran, rồi không thể chần chừ thêm được nữa, anh quyết định đi gọi điện cho Hà Vi, để xem có cách nào gặp được Thùy Dương hay không. Gấp tờ báo lại, anh đứng lên và lẳng lặng đi ra ngoài. Khi ngang qua bàn của Mai Anh, cô đồng nghiệp nhìn anh với ánh mắt quan tâm, dò hỏi:
- Anh Phương về hả?
- Tôi đi gọi điện một chút cô à! - Anh đáp và bước nhanh ra cửa.
Chạy xe được một đoạn thì nhìn thấy có dịch vụ điện thoại bên đường, Phương liền ghé ngay vào.
- Anh cho tôi gọi điện! – Anh trao đổi nhanh với người trực.
Người chủ cho biết là anh cứ vào bục gọi tự nhiên vì lúc này đang trống khách. Phương bấm số điện thoại của Hà Vi rồi hồi hộp chờ đợi. Có tiếng chuông đổ nhưng rất khó nghe vì ồn. Phương với tay đóng kín cánh cửa kính, nhưng tiếng ồn ào của dòng xe cộ ngoài đường vẫn cứ vọng vào không ngớt.
- A lô! – Tiếng của Hà Vi ở đầu dây bên kia.
Phương vui mừng:
- Chào Hà Vi! Cô vẫn còn nhớ tôi chứ?...
- Xin lỗi!...Anh là ai ạ? – Giọng Hà Vi ngập ngừng.
- Tôi là Phương, làm ở con đập trước đây!...
- A! Xin chào anh Phương! - Hà Vi nói như reo - Em cứ tưởng là khách hàng gọi, vì thấy số máy tận Sài Gòn. Bây giờ anh làm việc ở trong đó hả?...
Hà Vi tíu tít hỏi một thôi một hồi nữa về anh, vì lâu ngày mới gặp lại người quen. Phương trả lời vắn tắt để cho cô biết sơ qua tình hình, rồi đi thẳng vào vấn đề:
- Bây giờ tôi làm cho một tòa báo ở trong Sài Gòn đó cô. Tôi muốn phiền cô một chút có được không?
- Anh cứ nói đi, nếu được thì em sẽ giúp ngay! Có phải ai đâu mà anh khách sáo làm vậy! – Hà Vi vui vẻ nói, tiếng cười khanh khách của cô vang lên trong máy.
Phương muốn Hà Vi cho biết khu vực chỗ Thùy Dương ở có dịch vụ điện thoại hoặc số máy nào gần hay không. Vì anh muốn gọi điện về đó để gặp cô ấy. Hà Vi cho biết là số máy gần nhất cũng phải cách vài cây số, và đó là số nhà riêng chứ không phải dịch vụ. Ở đó dân cư thưa thớt, địa hình phức tạp, cho nên công việc lắp đặt điện thoại còn khó khăn lắm.
Vậy là vẫn chưa có cách nào để có thể liên lạc với Thùy Dương trong lúc này. Phương cảm thấy buồn và hơi bất lực, anh chào tạm biệt Hà Vi và gác máy.
Giao thông ở Sài Gòn nhộn nhịp, xe cộ lúc nào cũng chen chúc và chạy với tốc độ cao. Ô tô, xe máy và các loại phương tiện thô sơ khác hiện diện trên cùng một tuyến đường. Tuy là thành phố lớn nhất cả nước, nhưng chỉ cần nhìn qua tình trạng giao thông, người ta đã có thể biết được Sài Gòn là đô thị của một đất nước thuộc thế giới thứ ba rồi. Đi được một đoạn thì gặp cơn mưa bất chợt, Phương phải ghé vào lề đường để lấy áo mưa ra mặc. Từ khi vào đây, anh vẫn có thói quen để sẵn áo mưa trong cốp xe, vì cơn mưa có thể ập đến bất cứ lúc nào khi đang đi trên đường. Hình ảnh mà Phương ấn tượng nhất ở Sài Gòn là những quán cà phê vườn, với những bộ bàn ghế kiểu du lịch sọc xanh, trắng. Ở đó khách có thể ngả người trên ghế mà nhấm nháp ly cà phê, nghỉ ngơi thư giãn vào mọi thời gian trong ngày. Rồi những cây dừa nước dưới kênh rạch ở khu vực ngoại thành, nó gợi cho anh về một quá khứ xa xăm cách đây vài thế kỷ, khi mà vùng đất Sài Gòn này vẫn còn chưa phát triển cho lắm.
Vì chưa quen đường, nhiều lúc lại phải dừng xe để hỏi, cho nên khi Phương về đến nhà trọ thì trời đã tối. Bà hàng xóm đang lạch cạch mở cái cổng sắt để chuẩn bị mang rác đi đổ, gặp Phương vừa về đến nơi, bà liền mau miệng:
- Bữa nay chú Phương đi làm về tối vậy? Đã cơm nước gì chưa?
- Vâng! Cháu có chút việc cho nên về hơi muộn. Tiện thể cũng ăn bữa tối ngoài tiệm luôn rồi bác ạ!
Bà hàng xóm tiến lại gần Phương, thì thào đầy vẻ bí mật:
- Tôi nói chú nghe này! – Ánh mắt bà dáo dác nhìn quanh - Từ nay chú đi đâu thì phải cửa ngõ cẩn thận nhé. Không phải lúc nào chúng tôi cũng có mặt ở nhà, vì vậy mà không trông chừng hết được đâu. Dạo này bọn bụi đời hoạt động dữ lắm. Tối hôm qua, cách đây vài con ngõ, nhà kia về quê chỉ có một hôm, vậy mà bị tụi nó đột nhập vào nhà cuỗm hết đồ đạc đấy!
Phương lắng nghe với một thái độ chăm chú, anh cảm ơn người hàng xóm tốt bụng đã nhắc nhở, rồi mở cửa đi vào trong nhà. Sau khi làm xong công tác cảnh báo được cho là cần thiết, bà hàng xóm cúi xuống xách cái túi rác to bự, tất tả đi sang chỗ thùng rác phía bên kia đường để đổ.
 Tuy ban ngày nắng nóng là thế, nhưng tối đến thời tiết Sài Gòn lại khá mát mẻ dễ chịu. Hôm nay Phương quyết định viết thư cho Thùy Dương, vì đó là cách duy nhất để liên lạc với người yêu lúc này. Nhìn chiếc vòng kỷ vật của cô để cạnh tờ giấy, bên tai anh lúc này như văng vẳng tiếng nói thân thương ngày nào: “Đây là kỷ vật em trao anh. Hãy cố gắng giữ gìn! Hễ nhìn thấy vật là coi như thấy người anh nhé!”. Khóe mắt rưng rưng vì nhớ người yêu, anh buồn rầu đi lấy chiếc bút để trong cặp hồ sơ, quay lại bàn và bắt đầu viết.
                                               Sài Gòn ngày 28 tháng 5 năm 2005
Thùy Dương yêu dấu!
Đã mấy tháng rồi không có tin tức gì về anh, hẳn là em buồn và trách anh nhiều lắm phải không? Anh hiểu tình cảm đó của em, khi người ta yêu nhau, làm sao mà có thể yên tâm khi không hề biết được người mình yêu đang sống như thế nào kia chứ? Về phần anh cũng vậy, việc không thể liên lạc được với em khiến lòng anh như lửa đốt. Anh đã thử gọi điện để gặp em nhưng không được, vì điện thoại ở đó không có. Vì vậy anh quyết định viết thư này cho em, dù biết rằng tin tức sẽ đến chậm hơn mong muốn rất nhiều.
Em thân yêu!
Từ lúc anh đi, cuộc sống của em thế nào? Sức khỏe ra sao? Em có nhớ anh không? Hẳn là bây giờ em đang chuẩn bị thi tốt nghiệp? Anh chúc em có một kỳ thi đạt kết quả tốt nhé! Ngày trước, em nói là sau này muốn thi vào sư phạm để làm cô giáo. Muốn vậy thì phải thi tốt nghiệp thật tốt đã nhé em!
Bây giờ hẳn là em đang muốn biết tin tức về anh lắm phải không?
Anh đang làm cho một tòa báo ở Sài Gòn, thời gian cũng đã gần ba tháng nay. Môi trường ở đây hoàn toàn khác với quê em. Nhưng với anh, những tháng ngày ở bên em là đẹp nhất, không thể nào thay thế được.
Anh vẫn nhớ khung cảnh những nơi mà chúng ta đã từng đến, để cùng ngồi bên nhau cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên của miền sơn cước. Nhớ ngôi nhà sàn mà hai đứa vẫn thường đứng trên đó để tự tình. Nhớ ánh trăng chiếu xuyên qua kẽ lá, như thấp thoáng có hình bóng em.
Khi anh ngồi viết cho em những dòng này, bên ngoài trời vẫn đang đổ mưa. Tiếng mưa khiến cho lòng người ta cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết, và hình ảnh của em lại hiện lên trong anh, gần gũi và thân thương biết nhường nào. Chỉ muốn được có em bên cạnh, để nói với nhau những lời yêu thương, cũng như sẻ chia những buồn vui của cuộc sống.
Cầu mong cho hai ta sớm gặp lại nhau để thỏa nổi nhớ mong vô bờ bến!
Tạm biệt em!
Hôn em nhiều!
TB: - Nếu nhận được thư này, em có thể gửi thư cho anh theo địa chỉ…
      - Hoặc gọi vào số điện thoại….
Viết xong, Phương gấp thư lại và cho vào phong bì, bên ngoài ghi địa chỉ người nhận ở trường học của Thùy Dương. Anh cẩn thận cất bức thư vào cặp, để sáng mai khi đi làm sẽ ghé qua bưu điện và gửi luôn thể.
o0o
Tối nay Vân mang sách vở sang phòng Thùy Dương học, để nhờ chị bày cho mấy bài tập còn chưa làm được. Cô bé giở sách, năn nỉ:
- Chị bày cho em bài này đi! Mai lớp em kiểm tra rồi!
- Em phải tự học đi chứ! Ở lớp cô giáo giảng như thế nào? – Thùy Dương nhỏ nhẹ nhắc em.
Cô bé chẳng nhận thấy nét mặt đang buồn rầu của chị, nó vẫn hồn nhiên:
- Cô giáo giảng bài này rồi, nhưng em thấy không hiểu lắm!
- Mà em lớn rồi đấy, đừng có để mực dây vào má khi học như thế này nữa! – Thùy Dương âu yếm, rồi lấy tay lau vết mực trên má cho em.
Cầm cuốn sách để bày cho em mà lòng dạ Thùy Dương rối bời. Cô cảm thấy một nổi buồn vô hạn, nước mắt cứ chực chảy ra, thậm chí không còn nhớ là mình đang nói gì nữa.
Vân mở cặp lấy thước và ê ke ra vẽ hình, rồi hý hoáy ghi chép. Lúc ngẩng lên, thấy nước mắt chị đang rơi, cô bé ngạc nhiên:
- Sao chị lại khóc? Chị nhớ anh Phương à?
- Ừ! Chị nhớ anh ấy! – Thùy Dương vuốt tóc em, nước mắt dàn dụa.
Vân tròn mắt, ngây thơ:
- Vì chị yêu anh ấy phải không?
Thùy Dương im lặng lau nước mắt, vì không muốn em gái nhìn thấy mình khóc, để tâm hồn trong sáng của nó khỏi vướng bận những ưu tư.
- Chị yêu anh ấy, sao lại không lấy nhau đi? Em thấy những người yêu nhau họ đều làm đám cưới cả đấy thôi!
Mặc dù đang buồn, nhưng nghe Vân nói ngây ngô như vậy, Thùy Dương cũng không nhịn được cười. Cô ôm em vào lòng, ánh mắt xa xăm:
- Không phải ai yêu nhau cũng làm đám cưới được đâu em ạ! Hoàn cảnh mỗi người một khác…
- Em thì chẳng thấy khác nhau gì cả? – Vân ngơ ngác.
Thùy Dương lại vuốt tóc em:
- Lớn lên em sẽ biết thôi. Bây giờ chị có nói, em cũng không hiểu được đâu!
Tuy cô bé Vân ngây thơ không hiểu được tâm sự của chị, nhưng việc nói chuyện với nó cũng khiến Thùy Dương dịu đi phần nào tâm trạng nhớ thương rối bời lúc này.
 Những ngày này, người mà cô trút bầu tâm sự nhiều nhất dĩ nhiên là Liên, cô bạn thân cùng xóm. Thế là một lần nữa, Liên lại phải đóng vai “chuyên gia tâm lý” một cách bất đắc dĩ và vô điều kiện. Liên thường dẫn Thùy Dương đến nhà mấy đứa bạn chơi, rồi rủ nhau tổ chức những cuộc picnic nho nhỏ. Họ ngồi trên bãi cỏ, cùng nhau chơi đùa và cười nói hồn nhiên, vui vẻ. Với họ, tuổi học trò đã sắp qua đi, cho nên cần phải lưu lại những kỷ niệm đáng nhớ nhất trong đời. Những lúc ấy, Thùy Dương cũng đắm mình vào trò vui của lũ bạn, mà tạm quên đi những tâm sự u buồn vẫn thường trực trong tim.
Chỉ những khi ở nhà, đối diện với chính mình, cô lại nhớ đến Phương. Thời gian sao mà trôi nhanh quá. Mới đây thôi cô và anh còn quấn quýt bên nhau, hạnh phúc như một đôi chim câu ríu rít. Vậy mà cái bóng dáng thân thương kia giờ đây đã rời xa, như chưa từng hiện hữu nơi đây vậy. Trách cho con tạo thật khéo trêu người, tự dưng lại xui khiến hai người gặp nhau. Để giờ đây một mình cô phải chịu đựng mối sầu tương tư.
Mấy hôm nay, Thùy Dương thường ngồi trên nhà sàn để nhìn ra khung cảnh xung quanh cho khuây khỏa. Ở đó có thể nhìn thấy khu vườn thân thuộc và cả lối ra vào. Cô hy vọng từ nơi cánh cổng kia, anh đột nhiên xuất hiện, giống như là trong một câu chuyện cổ tích vậy.
o0o
Thời gian này ông Thái lại trở nên khó tính, giống như hồi ông ngăn cấm Thùy Dương và Phương yêu nhau vậy. Nhiều khi ông vô cớ cãi nhau với vợ, khiến cho không khí gia đình vì thế mà trở nên căng thẳng. Ông làm như mọi sự bất như ý trên đời này đều là do bà vợ gây ra hết cả.
Có lần đi vào phòng mình, Thùy Dương tình cờ bắt gặp bố mẹ đang cãi nhau ở phòng khách.
Cô đứng nép vào cánh cửa, và nghe thấy tiếng bố gay gắt:
- Đấy! Bây giờ thì đã trơ cái mặt ra chưa? Hồi trước tôi nói có sai đâu. Thế mà hai mẹ con bà không thèm nghe!…
Bị chồng đổ lỗi một cách vô lý, bà uất ức:
- Chẳng phải là hồi trước ông cũng khen hai đứa chúng nó đấy thôi! Vậy ông đã nói gì nào?...
- Ái chà! Tôi đã chẳng từng nói là: Lũ đàn ông đều như con bướm đậu rồi lại bay còn gì!…
- Nhưng mà cái sự thay đổi công việc là ngoài ý muốn, có ai lại ngờ được đâu! – Giọng bà như thanh minh.
Ông Thái lại đổ lỗi cho vợ, với một lý do hết sức vu vơ:
- Tại sao bà không biết đẻ? Nều là hai đứa con trai thì có phải hơn không? Đằng này toàn vịt giời, để bây giờ nó làm khổ như thế này đây!
Nhìn chồng đang vò đầu bứt tai, bà cũng lý sự lại:
- Ông này hay nhỉ? Cái gì cũng đổ lỗi cho tôi là sao? Con gái thì đã sao nào? Nhà mình toàn con gái, nhưng chúng nó đều ngoan ngoãn và nghe lời bố mẹ cả. Còn con trai thì chắc gì đã hay – Bà ngập ngừng một chút như để lục tìm trí nhớ - Như thằng Sơn con bác Chín trong xóm ấy, ăn chơi đàn đúm, bây giờ nghiện cả ma túy. Bác ấy đang sống dở chết dở bên ấy kia kìa! Hay như cái thằng gì con chú Thu, không chịu học hành, suốt ngày chỉ gây gổ đánh nhau, bây giờ nhà trường đuổi học rồi đấy!...
Ông nghe vậy thì thấy đuối lý, đành đứng dậy:
- Chà! Chà! Bà lý luận thì cũng đúng lắm. Tôi đây chịu thua! Thôi thì mong ông trời phù hộ cho chúng nó mọi chuyện được tốt lành vậy!
Lần này ông Thái không trách phạt Thùy Dương như trước nữa, vì ông nghĩ rằng con không có lỗi. Vả lại Thùy Dương cũng đã sắp thi tốt nghiệp, ông sợ nếu làm căng thì sẽ ảnh hưởng đến việc học hành của con. Nhưng ông trở nên lầm lì và ít nói hơn, suốt ngày gửi gắm tâm sự của mình cho công việc. Người ta thấy ông cứ lầm lũi ngoài vườn, lắm hôm ông làm việc trên đồi cây, đến lúc tối mịt thì mới chịu về nhà.
o0o
Hôm nay Phương đến tòa soạn sớm hơn thường lệ, để nghiên mấy hồ sơ bên bộ phận văn phòng mới gửi sang và chuẩn bị viết bài. Có khá nhiều hồ sơ đang chờ xem xét trước khi được đưa lên mặt báo. Bàn bên, nhà báo kiêm luật sư Hải – Người phụ trách mảng pháp luật - cũng đang cắm cúi xem hồ sơ. Mới hơn tám giờ sáng mà trời khá nóng bức. Hải bật điều hòa, rồi điều chỉnh ở mức 200 C như thường lệ để cho không khí được mát mẻ hơn. Mọi người trong tòa soạn vẫn gọi đây là “Phòng nghiên cứu”, vì nó dành cho những người viết bài. Khi ai cần ngiên cứu hồ sơ hoặc viết bài thì đến, bình thường họ vẫn đi thực tế để nắm bắt tình hình, mà ít khi có mặt ở phòng.
Có tiếng mở cửa, Mai Anh đi vào, cái túi xách màu đỏ khoác hờ trên vai khiến cho chủ nhân trở nên khá duyên dáng. Mai Anh là phóng viên chuyên về làm phóng sự xã hội, cô kém Phương chừng dăm tuổi và chưa lập gia đình. Mọi người vẫn khen cô khéo ăn nói và là một phóng viên chịu khó lăn lộn. Vẻ ngoài của Mai Anh khá thu hút, với chiều cao khoảng mét sáu, khuôn mặt xinh đẹp và vầng trán tròn trĩnh thông minh. Cô tốt nghiệp văn khoa Sài Gòn, đó là điểm mạnh để cô viết và tìm hiểu về các vấn đề xã hội. Mai Anh có cảm tình với Phương, và cô đang tìm cách để gây sự chú ý với anh.
Hôm nay Mai Anh mặc khá diện. Cô đi đến chỗ Phương đang ngồi, bắt chuyện:
- Anh đang xem hồ sơ gì vậy?
- Một vụ việc có liên quan đến pháp luật mà cô. Nhưng tôi nghĩ cũng có thể viết ở thể loại xã hội.
Mai Anh mỉm cười, nhỏ nhẹ:
- Bữa nay anh Phương có đi thực tế không?
- Tôi đang nghiên cứu hồ sơ. Chắc là bữa khác mới đi được đó cô!
- Vậy mình đi cà phê vườn nha! Em mời! Ở đó thoáng đãng, tốt cho suy nghĩ hơn đây nhiều lắm!
Hải đang cắm cúi đọc, nghe vậy liền ngẩng đầu lên, tán thêm:
- Được người đẹp mời cà phê như vậy thì còn gì bằng! Nếu là tôi thì đã đồng ý ngay rồi đó!
Phương cũng đang muốn thay đổi không khí, và để giảm bớt những ưu tư phiền muộn lúc này. Vì vậy mà anh vui vẻ nhận lời, vả lại từ chối nữ đồng nghiệp lúc này thì e chừng không được lịch sự cho lắm.
Hai người cùng bước ra khỏi phòng. Phương nói:
- Cô chờ chút. Tôi sẽ đi lấy xe!
- Mình đi một xe thôi anh! Anh lên xe em chở! – Mai Anh đeo cái kính râm to bản vào và bắt đầu khởi động máy.
Họ chạy xe lòng vòng một lúc để ngắm quang cảnh thành phố buổi sáng, sau rồi Mai Anh quẹo vào một quán cà phê nằm hẳn ở trong con hẻm.
Ngôi quán kiểu nhà vườn rộng rãi và khá thoáng mát. Những giò phong lan đang nở hoa, được treo lơ lửng trên các cây cột gỗ. Cây cảnh trồng xen kẽ dọc theo bàn ghế ngồi của khách, tạo cái không khí thiên nhiên ngay giữa chốn phố phường. Lại có cả con suối nhân tạo chảy róc rách, với đàn cá đủ màu sắc đang bơi lội tung tăng bên dưới nữa.
Mai Anh tiến đến trước quầy, gọi:
- Cho một sinh tố Xoài!
Rồi cô quay sang hỏi Phương:
- Còn anh?
- Cô cho tôi cà phê sữa đá ! – Phương nói với người trưởng quầy.
Cô trưởng quầy ghi chép vào một cuốn sổ, rồi chuyển qua cho bộ phận bán hàng. Phương và Mai Anh đi vào sâu phía trong quán rồi cùng ngồi vào bàn. Ở đây góc nhìn khá rộng, có lẽ là nơi yên tĩnh nhất trong quán.
Cô phục vụ lịch lãm trong bộ đồng phục váy xanh, trắng  mang cà phê đến, bên cạnh còn đặt thêm khay đá trong vắt.
- Cho thêm một bánh Banana Choco Muffin! – Mai Anh ngẩng lên ra hiệu.
- Dạ. Có ngay! – Cô phục vụ lịch sự đáp lời.
Âm nhạc vang lên du dương, với những bản nhạc không lời tình tứ, lãng mạn.
Khi các nhà báo nói chuyện với nhau, họ thường đề cập đến các vấn đề xã hội, vì đây vốn là chủ đề mà họ quan tâm nhất. Câu chuyện giữa Phương và Mai Anh lúc này cũng được bắt đầu như vậy.
- Sài Gòn là thành phố duy nhất trong cả nước có đủ tầm vóc quốc gia lẫn quốc tế. Người dân ở đây vẫn chịu ảnh hưởng văn hóa tư bản của chế độ miền Nam trước đây, cho nên nếp sống khá năng động, tư duy rộng mở. Nó phù hợp cho sự phát triển tiềm năng của con người – Mai Anh nói chậm rãi, ánh mắt nhìn vào những giò phong lan đang đung đưa nhè nhẹ.
Phương thấy những nhận xét đó khá sâu sắc và tinh tế. Mai Anh quả là một cô gái thông minh và đầy bản lĩnh – Đúng như những gì các đồng nghiệp vẫn thường nhận xét về cô.
Bị câu chuyện của Mai Anh cuốn hút, Phương hứng khởi tiếp lời:
- Tôi từng sống ở Hà Nội, và khi so sánh hai thành phố lớn nhất nước này với nhau ta sẽ thấy ngay sự khác biệt. Người nước ngoài thích đầu tư vào Sài Gòn, vì cơ chế ở đây thoáng hơn. Ở Hà Nội có rất ít người miền Nam, nhưng Sài Gòn thì lại là nơi sinh sống và lập nghiệp của người dân đến từ mọi miền đất nước. Hay như ẩm thực chẳng hạn. Hà Nội là tinh hoa ẩm thực miền Bắc, nhưng Sài Gòn lại là tinh hoa ẩm thực của cả nước. Sài Gòn là nơi giao thoa của tất cả mọi nền văn hóa, của cả nước và thế giới. Nó mở rộng và tiếp thu tất cả, dĩ nhiên là vẫn có sự chọn lọc tự nhiên!…
- Có rất nhiều sự cản trở từ cơ chế nhà nước bởi tính chất trì trệ của nó. Sau mấy năm làm báo, em nhìn thấy rõ thực tế đó. Cho nên cần phải có một sự đột phá từ thượng tầng, để có thể thúc đẩy xã hội tiến lên với một nhịp độ nhanh hơn – Mai Anh nói, như để bổ sung cho quan điểm của anh.
Sau phút im lặng trầm tư, giọng cô như than phiền:
- Con người thời nay đa phần lao vào cạnh tranh cuộc sống để nắm bắt cơ hội, mà quên đi những thực tế đáng buồn. Họ vất vả mưu sinh, mà không còn biết điều mình làm là đúng hay sai, tốt hay xấu cho người khác nữa!
- Người học thức thì có nhiều, nhưng kẻ sĩ xưa nay vẫn hiếm mà cô! – Phương nói và châm thuốc hút.
Mai Anh mỉm cười, dường như cô cảm thấy đồng tình với nhận xét vừa rồi của anh.
- Anh Phương này! – Mai Anh đột nhiên gọi tên anh.
- Em muốn nói gì cơ?
- Em rất mến anh! - Mai Anh nói và nhìn Phương đắm đuối.
o0o
Tháng sáu năm 2005, lúc này Thùy Dương đang chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp lớp mười hai. Vì phải bận bịu việc học và lo lắng cho thi cử, cô tạm quên đi những phiền muộn trong lòng mình. Những kỳ thi trước mắt, đó là thời điểm quan trọng nhất đối với cuộc đời của một học sinh, là thành quả của mười hai năm miệt mài đèn sách.
Tuy nhiên những lúc ngồi học bài một mình giữa đêm khuya, ký ức tươi đẹp giữa hai người lại hiện về, hình bóng Phương cứ chập chờn trong đầu cô. Tại sao cô gọi điện cho anh lại không được? Tại sao một bức thư cho cô mà anh cũng không có? Chẳng lẽ anh lại nhanh quên đến thế sao? Hay là anh đã có người con gái khác ở bên cạnh? Những câu hỏi đó như thiêu đốt lòng cô, chỉ muốn nó giải được giải đáp ngay trong lúc này.

Ngày ra đi, anh đã nói là sẽ sớm liên lạc, sẽ lại đến với cô kia mà? Hay là có công việc nào đó đến đột xuất với anh? Có thể anh đã đi làm một công việc nào đó ở xa? Có lẽ là như vậy lắm, nếu không thì anh đã liên lạc với cô rồi. Thùy Dương vẫn tin ở tình cảm nơi anh, bởi anh đâu phải là người vô tình và mau quên! Và rồi sau rốt, cô lại khóc cho nổi éo le của cuộc tình duyên mà không biết tâm sự cùng ai, ngoài sự đối diện với chính mình.